Người Vợ Đoản Mệnh Của Nhân Vật Phản Diện - Chương 13: Kết hôn (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-23 20:33:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Quý Cường tóc húi cua, mặt vuông chữ điền, lông mày rậm, mắt to - chuẩn dáng một đại hán phương Bắc.
“Cũng nhờ Tổng công Thi đó thôi.” Trương Quý Cường bỏ hạt dưa, nghiêm túc : “Nếu dẫn dắt cả bọn nhận thưởng, thì một xưởng như mà giành hai mươi suất nhà ở.”
Thi Hướng Minh thể cán bộ lâu như , bởi vì bản vốn là cán bộ. Anh với Cao Kiến Hoa đều là công nhân bậc 5, phân nhà cũng chỉ nhà ngang tường gạch đỏ.
“Thế thì còn mau giúp Tổng công Thi uống đỡ rượu một chút. Đêm tân hôn hôm nay đừng để say quá.”
Lưu Siêu Tiên - vợ Trương Quý Cường - đẩy cánh tay chồng, rõ ràng là đuổi chỗ khác.
“Em nhắc thì quên mất. Anh chặn bớt rượu cho Tổng công, mai còn một cuộc họp quan trọng tham dự.”
Trương Quý Cường , Lưu Siêu Tiên lập tức đổi chỗ , nhân lúc Ngô Anh đang ở giữa liền kéo tay áo Vương Niệm, ghé sát, hạ giọng nhỏ:
“Chuyện phân nhà em rõ cả ! La Tú Anh bụng hẹp lắm, em chỉ sợ nhà em lỡ miệng đắc tội .”
Khóe miệng Vương Niệm khẽ cong lên, gật gật đầu.
Thật cần Lưu Siêu Tiên , cô cũng sớm nhận : La Tú Anh chẳng kiểu dễ chung đụng.
Trương Quý Cường còn hết câu thì bên tai vang lên tiếng hừ lạnh, khiến Trương Lượng cũng liếc vài .
Chỉ một chốc lát, La Tú Anh chẳng trách móc Cao Kiến Hoa bao nhiêu câu, lời qua tiếng đều ám chỉ bất tài, nhát gan.
Hoàng Thu Hồng ho nhẹ, cắt ngang câu chuyện:
“Đồng chí Lưu việc ở công đoàn, còn bé là con nhà họ Trương - Trương Lập Nghiệp.”
Trương Lập Nghiệp trông khỏe mạnh, lanh lợi, thấy là một đứa trẻ thông minh.
Thừa lúc cha đang mải chuyện, bàn tay nhỏ của nó len lén bốc một nắm đậu phộng nhét túi. Bóc hạt nào nó cũng chẳng ăn, mà lén lút chìa xuống gầm bàn…
“Trương Lập Nghiệp, con mang ch.ó hoang nhà hàng thế ?”
Lưu Siêu Tiên đầu, liền thấy rõ trò quỷ của con trai. Bà lập tức thò tay túm từ gầm bàn một con ch.ó nhỏ lông đen.
“Mẹ…” Phản ứng đầu tiên của Trương Lập Nghiệp là che tai, tủi biện hộ: “Tiểu Hắc ch.ó hoang, nó ngoan lắm.”
“Người ăn còn chẳng đủ no mà còn nuôi ch.ó, con đúng là ngứa da đấy!”
Lưu Siêu Tiên chẳng buồn giải thích, một tay xách cổ áo con trai, một tay lôi theo con ch.ó: “Để dạy dỗ thằng nhóc ngoài .”
Con ch.ó nhỏ đen nhẻm, tầm bốn năm tháng tuổi, gầy đến mức lộ cả xương sườn. Rõ ràng là ch.ó con lang thang gần đây.
“Ăn , ăn nhiều một chút.”
Hoàng Thu Hồng khẽ kéo tay áo Vương Niệm, đưa sự chú ý của cô bàn tiệc.
“Nhà Trương Quý Cường thật sự là bụng. Sau em nên qua nhiều hơn. Còn chuyện khác… chỉ cần giữ hòa khí là .”
Đây coi như Hoàng Thu Hồng khéo léo nhắc nhở thêm bên ngoài.
Ở nhà máy, quan hệ láng giềng quê nhà cũng quan trọng kém.
Hiện tại chỉ nhà họ dọn , nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ thêm đến ở. Chỉ cách một bức tường mỏng, hiệu quả cách âm chẳng gì, nên Vương Niệm cũng dám mong đợi quá nhiều.
Chỉ mong… đừng gặp hàng xóm quá khó ở chung thì .
…..
Nhật Nguyệt
Khu tập thể 43.
Khắp nơi tối om, chỉ khe cửa nhà 6 tầng một hắt chút ánh sáng mờ.
Đầu óc còn lâng lâng men rượu, Thi Hướng Minh lặng sô pha. Cảnh tượng mắt tựa như chỉ từng xuất hiện trong mơ.
Chiếc bàn tre , vẫn là tự tay mang từ ký túc xá độc sang nhà mới.
rõ ràng vẫn là cái bàn , cứ thấy giống? Cuối cùng thì khác chỗ nào…
Thi Hướng Minh hồi lâu, vẫn tìm đáp án.
Kẽo kẹt
Trong căn phòng tĩnh lặng vang lên tiếng cửa mở. Thi Hướng Minh ngơ ngác về phía phát âm thanh.
Vương Niệm tóc dài rối, tay bưng chậu nước về phía .
Ngay khoảnh khắc , đầu óc Thi Hướng Minh như chấn động, men say bỗng tan quá nửa. Anh cứ thế ngây chằm chằm dáng hình đang tiến .
Ngôi nhà lạnh lẽo , dường như theo bước chân của Vương Niệm mà trở nên ấm áp.
Anh rốt cuộc hiểu vì cùng một cái bàn, mà mang đến cảm giác khác.
Bởi vì đây là nhà. Trong nhà thêm một nữa.
Ánh đèn bàn còn chỉ chiếu lên một bóng dáng cô độc, mà giờ là hai. Về , trong phòng sẽ thêm nhiều dáng hình khác qua .
Nghĩ tới điều đó, Thi Hướng Minh kìm khẽ .
Nụ khác hẳn với lúc đối diện lãnh đạo, cũng chẳng nụ gượng khi đối diện cha , mà là khóe môi giãn , để lộ hàm răng trắng đều.
Trong mắt Vương Niệm, lúc chẳng khác gì một kẻ say ngốc nghếch, chỉ ngây dại.
“Rửa mặt .” Cô vắt khô chiếc khăn trong chậu, cúi đưa qua.
“Anh vui thôi.” Thi Hướng Minh lười nhác đáp, bất chợt kéo tay Vương Niệm:
“Ngồi với một lát. Em cả ngày , chẳng mệt ?”
Người Vương Niệm khẽ nghiêng, nhưng vẫn thuận thế xuống.
“Em xem , từ nay về đây chính là nhà của chúng .”
“Anh , nhà tệ? Em dọn dẹp cũng gọn gàng chứ bộ.” Vương Niệm , khá hài lòng với thành quả lao động: “Đợi vài hôm em khai cái sân , trồng ít rau.”
“Rất .” Giọng Thi Hướng Minh càng lúc càng gần. Vương Niệm chỉ cảm nhận vai nặng xuống, ch.óp mũi phảng phất mùi rượu.
“Về sẽ càng hơn.”
“Còn hai đứa nhỏ, khi nào tàu hỏa tới?”
Trong phòng ngủ nhỏ chỉ một chiếc tủ hai buồng. Qua cánh cửa mở rộng vẫn thấy bên trong còn trống rỗng.
Vừa nhắc đến chuyện con cái, men say cuối cùng trong đầu Thi Hướng Minh cũng tan biến.
Anh thẳng dậy, day day thái dương. Bàn tay to ấm áp đặt lên mu bàn tay Vương Niệm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-nhan-vat-phan-dien/chuong-13-ket-hon-2.html.]
“Anh xin nghỉ vài hôm để đón hai đứa…”
Nhắc đến con thì cũng khó tránh khỏi thở dài vì cha .
Thi Thư Văn mới 6 tuổi, Thi Uyển mới 3 tuổi. Cả hai cộng chắc còn học hết một cuốn sách vỡ lòng.
Vậy mà yên tâm để hai đứa nhỏ tự tàu hỏa cả ngàn dặm từ Văn Tây Hương đến đây.
Từ An Hoài thị về Tân Định thị mất một ngày một đêm, tới tỉnh thành đổi tàu mười hai tiếng nữa đến Văn Tây Hương, cuối cùng còn thêm ba tiếng xe buýt mới tới Trường Sinh Sơn.
Chặng đường xa xôi như , lớn còn e ngại, huống hồ là trẻ con. Vậy mà vẫn để chúng tự .
Ban đầu bàn là Thi Hướng Minh sẽ đưa, hiểu đột ngột đổi.
Giờ chỉ còn hai cách: một là Thi Hướng Minh tự đón, hai là… đợi tới Tết về quê mới gặp .
“Nhà máy cho nghỉ ?” Vương Niệm lo lắng hỏi.
“Cho thì cho, nhưng để công bằng thì trừ tiền thưởng cuối năm.”
Vừa đến đó, Thi Hướng Minh bỗng bật dậy, hai bước tới bàn việc, mở ngay ngăn kéo.
Dáng vốn cao lớn, chỉ vài bước vượt hẳn cách mà Vương Niệm mấy bước mới đến.
Rồi về, xuống cạnh cô.
“Từ nay nhà chúng giao cho em quản.”
Một chồng dày túi giấy đặt tay Vương Niệm. Túi nào túi nấy giống , bên đều “Túi tiền lương”.
Đếm sơ sơ cũng ba chục cái.
Nói cách khác… tiền lương hai năm rưỡi từ lúc điều về xưởng 431, đều giữ , giờ giao hết cho Vương Niệm.
“Mỗi tháng sẽ gửi về nhà 30 đồng cho cha , coi như tiền sinh hoạt cho bọn nhỏ.” Anh nhớ bổ sung: “Còn đều để ở đây.”
Vương Niệm gật đầu, mở từng túi xem.
…..
Trong phòng chỉ còn tiếng cô nhỏ giọng đếm tiền.
Thi Hướng Minh thật sự giao hết tất cả, ngay cả tiền xu, tiền lẻ, cả phiếu cũng nộp đủ.
Đếm xong, Vương Niệm lặng .
5.900 đồng một khoản tiền khổng lồ, kèm theo phiếu gạo, phiếu mì đủ loại.
Một nửa phiếu dùng để mua đồ lúc cưới, còn chủ yếu là phiếu gạo và mì.
Ngoài 30 đồng gửi về mỗi tháng, tiền tiết kiệm vẫn còn nhiều hơn tổng lương danh nghĩa cả ngàn đồng. Khả năng kiếm và tiết kiệm của Thi Hướng Minh khiến Vương Niệm khỏi kinh ngạc.
Thi Hướng Minh chỉ dám đỉnh đầu cô, đoán tâm trạng cô , bèn chút ngượng ngùng giải thích:
“Trước tiền lương đều để Thư Văn quản. Đến khi chuyển tới Trường Sinh Sơn mới bắt đầu tích góp… Phần nhiều là thưởng nghiên cứu, công tác phụ cấp. Còn thì… vốn chẳng tốn mấy cho ăn mặc.”
Công việc nhà máy lo cơm, trong xưởng thì ăn ở nhà ăn tập thể. Quần áo một bộ mặc hai ba năm cũng chẳng cần mới.
“Thi Hướng Minh.” Vương Niệm bỗng cắt ngang lời, đôi mắt sáng hơn cả ánh trăng ngoài cửa:
“Số tiền , đều giao cho em quản ?”
“Ừ!” Thi Hướng Minh gật đầu thật mạnh: “Sau tất cả đều cho em…”
Chữ “quản” còn nghẹn trong cổ họng, gương mặt nóng bừng như lửa.
Vương Niệm chỉ như con chim nhỏ vui sướng, ôm tiền chạy thẳng phòng ngủ:
“Em cất đây, để mua đồ ngon cho ăn!”
Kiếp cực khổ tích góp cũng chẳng bằng lúc , cầm mấy ngàn trong tay, hạnh phúc tả xiết.
Chẳng lẽ đây là… niềm vui “ mà hưởng”?
Thi Hướng Minh đưa tay che môi, một tay khác chạm chỗ Vương Niệm ghé qua.
Nhiệt từ gò má lan xuống tim, quét sạch cả chút lý trí cuối cùng trong đầu.
Anh bật dậy, bước nhanh theo Vương Niệm phòng ngủ.
Cạch! cửa phòng đóng sầm.
Trong phòng, cảnh xuân lay động.
Đèn trong phòng khách cứ thế sáng suốt cả đêm.
--
Bầu trời một đêm cuối cùng cũng sáng bừng lên, ánh nắng xuyên qua tấm rèm xanh nhạt, chiếu nghiêng xuống chiếc giường đôi.
Vương Niệm khẽ mở mắt, theo bản năng đưa tay lấy chiếc đồng hồ tủ đầu giường để xem giờ.
6 giờ 50 phút.
Cô nghiêng đầu sang bên gối, nơi đó quả nhiên còn bóng dáng của Thi Hướng Minh.
Tính theo thời gian, chắc giờ chuyến xe buýt về huyện thành Văn Tây Hương .
Cố chịu cảm giác đau nhức khắp để dậy, đợi đầu óc tỉnh táo mới đặt chân xuống giường và bắt đầu mặc quần áo.
Trong tiểu thuyết “đêm tân hôn” là “tiệc cưới”, là “cuộc mây mưa” vẻ văn chương, nhưng đúng là lý của nó.
Từ lễ cưới đến giờ, Vương Niệm một giấc ngủ trọn vẹn nào. Sáng nào cô cũng tỉnh dậy với cái lưng đau và thắt lưng ê ẩm.
Cái sân mà cô từng sẽ khai để trồng rau vẫn động đến.
Cái bếp đến giờ còn nhóm lửa nào.
Chuyện tìm thợ mộc đóng giường cho bọn nhỏ cô cũng rảnh để nghĩ tới.
Và … cũng đến lúc Thi Hướng Minh về An Hoài Thị để đón hai đứa trẻ.
Hôm nay nhất định cô xưởng tìm một thợ mộc, tranh thủ khi bọn trẻ đến thì xong giường.
“Sắc đúng là lụy mà…”
Vương Niệm mở cửa sổ, để làn gió sáng sớm cuốn trôi bầu khí ái còn vương khắp căn phòng.