NGƯỜI VỢ ĐOẢN MỆNH CỦA PHẢN DIỆN TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 137:"

Cập nhật lúc: 2026-04-26 10:30:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai đứa trẻ bước nhà, chẳng dám ngó lung tung.

Lâm Thư đưa chiếc áo khoác mỏng kẻ caro màu xanh lam của cho cô bé, : "Trong nhà còn áo bông thừa, cái cho em, mặc tạm ."

Quế Lan vội vàng xua tay: "Không, ạ. Anh họ và chị dâu chịu giúp em thế lắm . Hơn nữa chị còn giữ bọn em ăn cơm, cho ăn thịt nữa, bọn em thể nhận thêm đồ của chị ."

Lâm Thư giũ áo , trực tiếp khoác luôn lên cô bé: "Không , chị dâu cho thì cứ nhận lấy."

sang Quế Bình, bảo: "Quần áo của họ quá rộng so với em, lát nữa chị sửa một chút, tối ngủ em thể mặc."

"Nếu thấy lạnh thì cứ sưởi ấm bên chậu than thêm một lát."

Quế Bình lắc đầu: "Em lạnh , em quen ạ."

Nghe thằng bé nhỏ thó câu "quen ", trong lòng Lâm Thư càng thêm chua xót.

lục tìm một chiếc quần cũ hồi gầy nhất từng mặc, định bụng tối nay cho Quế Lan mặc ngủ. Có điều, ống quần so với vóc dáng chỉ xấp xỉ một mét rưỡi của Quế Lan thì vẫn dài, cũng sửa đôi chút.

Lâm Thư hỏi Quế Lan: "Em may vá ?"

Quế Lan gật đầu: "Dạ một chút ạ."

Lâm Thư bèn lấy miếng lót giày, mấy miếng vải vụn cùng kim chỉ, đưa tất cả cho Quế Lan.

"Miếng lót em khâu trong giày cỏ, còn vải vụn thì bọc bên ngoài, đợi lúc hai đứa về thì dùng cho đỡ buốt chân."

Quế Lan đang định mở miệng gì đó, Lâm Thư nghiêm mặt bảo: "Không từ chối."

Quế Lan đành gật đầu, rụt rè lí nhí: "Em cảm ơn chị dâu."

Lâm Thư ôm mớ quần áo cũ khỏi cửa, sang nhà đại đội trưởng mượn máy may. Tuy cô đạp máy thạo lắm, nhưng dẫu đây cũng từng học lỏm chút ít từ bà nội nên vẫn cách dùng.

Lâm Thư sang tới nơi, thím đại đội trưởng thăm họ hàng chúc Tết nên vẫn ở nhà. Cô giải thích với thím việc nhà em họ của Cố Quân đến chơi, cũng kể sơ qua cảnh bi đát của gia đình bọn trẻ.

Thím đại đội trưởng xong, cau mày mắng: "Cái nhà họ Trần việc đúng là thất đức, chẳng bằng cầm thú."

Thấy cô ôm theo mớ quần áo cũ, thím liền bảo: "Thôi đưa đây thím sửa cho nhanh, đợi cháu lóng ngóng mọ mẫm thì đến bao giờ mới xong."

Vợ chồng nhà họ Cố bình thường sống điều, chút đồ gì ngon lạ cũng nhớ tới mang biếu nhà đại đội trưởng, thế nên thím đại đội trưởng đối xử với Lâm Thư tự nhiên cũng nhiệt tình.

Lâm Thư áng chừng chiều cao, cân nặng của hai đứa nhỏ miêu tả cho thím đại đội trưởng để sửa đồ.

Vừa thoăn thoắt đạp máy khâu, thím đại đội trưởng ướm hỏi: "Chuyện của cô em họ , nhà cháu định nhúng tay quản thật ?"

Lâm Thư đáp: "Chắc chắn là quản thím ạ. Hồi cô A Thúy còn sống cũng từng cưu mang, giúp đỡ Cố Quân nhà cháu."

Thím đại đội trưởng gật gù: "Chuyện thì thím , hồi bản A Thúy sống cũng khó khăn khốn đốn, thế mà vẫn lén lút tiếp tế cho cháu trai."

"Cơ mà hồi Cố Quân còn sống đối xử với em chồng cũng lắm, nên chung lòng cũng là từ hai phía mà cả."

Thư Sách

" mà các cháu định giúp thì cũng liệu đường, đừng ầm ĩ quá. Dù con bé cũng là con gái nhà họ Trần, đang ở địa bàn của , ầm lên cũng chẳng mang lợi lộc gì ."

"Hơn nữa Cố Quân bây giờ cũng là công nhân chính thức , nếu để to chuyện thì ảnh hưởng đến công việc."

Lâm Thư gật đầu: "Chúng cháu hiểu mà thím. Tối nay cháu với Cố Quân cũng định bàn bạc kỹ xem nên thế nào, cố gắng giải quyết êm thấm để chuyện to."

 

Lâm Thư ôm quần áo sửa xong về nhà, hai đứa nhỏ vẫn đang sưởi bên chậu than trong nhà chính. Vừa thấy cô về, chúng vội vàng khép nép dậy.

Cô hỏi: "Anh họ các em ?"

Quế Lan đáp: "Bồng Bồng buồn ngủ nên họ bế em ru ngủ ạ."

Lâm Thư gật đầu, đó đưa mớ quần áo sửa cho bọn trẻ: "Hai đứa xem thử bộ mặc ."

Cả hai chị em đều rụt rè dám đưa tay nhận.

Lâm Thư giục: "Toàn là quần áo cũ chị sửa thôi, mau xem nào."

Quế Lan do dự một lát, cuối cùng vẫn đưa hai tay đón lấy. Cô bé đặt đồ lên ghế, rút chiếc quần màu đen trong đó xem thử. Nhìn độ dài ngay may đo dành cho cô bé.

Nhìn sang bộ đồ còn , rõ ràng là để cho Quế Bình mặc. Chiếc quần của Quế Bình, phần gấu quần nửa chắp thêm một mảnh vải màu sậm hơn đôi chút, nhưng trông hề lộ liễu kỳ cục.

Hai chị em ướm thử , Quế Lan vui vẻ : "Vừa vặn lắm ạ, em cảm ơn chị dâu."

Lâm Thư bảo: "Hai đứa tự đun nồi nước nóng tắm rửa , tắm xong ngủ một giấc thật ngon."

Nhìn hai quầng thâm đen sạm mắt cô bé là , rõ ràng con bé lâu lắm ngủ một giấc đàng hoàng trọn vẹn.

Hai đứa trẻ ngoan ngoãn đun nước.

Lâm Thư rón rén đẩy cửa bước phòng ngủ, hạ thấp giọng hỏi Cố Quân lúc đang đầu : "Con ngủ ?"

Cố Quân đáp nhỏ: "Vừa mới chợp mắt thôi."

Lâm Thư : "Em tìm hai mảnh vải khăn lau mặt cho Quế Lan với Quế Bình ."

Hồi Cố Quân tự may quần áo còn thừa ít vải vụn, cô lục lọi tìm hai mảnh to cỡ khăn mặt ngoài. Cô đưa khăn cho hai đứa nhỏ, đó chỉ cho chúng vị trí nhà tắm và nhà xí.

Xong xuôi, Lâm Thư ngay cửa bếp nhỏ giọng trò chuyện cùng Quế Lan và Quế Bình.

Qua lời kể của hai đứa trẻ, Lâm Thư nhà họ Trần cả thảy năm em trai. Cha của bọn trẻ là con thứ hai, tính đến đời bọn chúng thì chị em họ hàng trong nhà tới hơn chục đứa trẻ. Mà cha chúng hiền lành cam chịu nhất, nên trong nhà ai cũng hùa ức h.i.ế.p gia đình nhỏ của chúng.

Bà nội chúng dám "bán" con gái của mấy nhà em khác cho gã ế vợ, nhưng dám tàn nhẫn bán Quế Lan. Nguyên nhân là vì chỉ cha chúng là hèn nhát dám hé răng phản kháng nửa lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-phan-dien-trong-truyen-thap-nien/chuong-137.html.]

Nói cha chúng hiền lành thực chất chính là nhu nhược hèn kém như lời Cố Quân , con cái dứt ruột đẻ ức h.i.ế.p mà một cái rắm cũng dám đ.á.n.h. Thể loại nhiều lúc còn đáng hận hơn cả những kẻ ác độc cặn bã. Kẻ cặn bã ít còn che chở bảo vệ con cái , đằng loại nhu nhược đó chỉ khổ bản khổ cả những ruột thịt xung quanh.

mặt bọn trẻ, Lâm Thư cũng tiện buông lời trách cứ cha chúng.

Nước đun sôi, hai đứa trẻ phiên tắm.

Tận dụng lúc bọn trẻ tắm rửa, Lâm Thư mang chăn đệm dọn dẹp, trải giường gọn gàng sẵn sàng để lát chúng thể nghỉ ngơi luôn.

Chờ hai đứa trẻ , Lâm Thư dẫn chúng đến căn phòng bà nội ở, ân cần dặn dò: "Hôm nay hai chị em ngủ ở phòng nhé, đừng suy nghĩ lung tung gì cả, cứ ngủ một giấc cho thật say."

Khép cửa phòng cho chúng, Lâm Thư cũng trở về phòng .

Sau khi cánh cửa đóng , hốc mắt hai chị em một nữa ửng đỏ. Đã lâu lắm , thật sự lâu ai đối xử với chúng như .

Nước mắt lưng tròng, Quế Bình thút thít gọi nhỏ: "Chị ơi, em nhớ quá."

Từ khi bé còn nhỏ, qua đời nên ký ức về vô cùng mỏng manh ít ỏi. vẫn lờ mờ nhớ từng ôm ấp, từng dịu dàng dỗ dành .

Nước mắt Quế Lan cũng tuôn rơi, giọng điệu nghẹn ngào nặng trĩu: "Chị cũng nhớ ."

* Lâm Thư về phòng, vỗ nhẹ một cái Cố Quân lúc đang lơ mơ ngái ngủ.

Cố Quân lập tức tỉnh táo , bật dậy hỏi: "Sao thế em?"

Lâm Thư kéo ghế xuống, thẳng vấn đề: "Chuyện của Quế Lan, tính giải quyết thế nào?"

Cố Quân suy nghĩ của : "Chắc chắn là thể dùng biện pháp mạnh ầm lên ."

Lâm Thư đồng tình: "Đương nhiên ."

"Cơ mà, tuy em rõ bà cụ họ Trần là hạng gì, nhưng kẻ thể nhẫn tâm loại chuyện cầm thú thế thì chắc chắn cũng là một mụ già gì. Quế Lan sính lễ là năm mươi đồng và năm mươi cân lương thực, đồ chui túi của mụ già đó thì đừng hòng mụ nhè ."

Sắc mặt Cố Quân trở nên cực kỳ nghiêm túc, dò hỏi: "A Thư, nếu lấy năm mươi đồng và năm mươi cân lương thực nhà mang trả cho gã ế vợ Quế Lan, em đồng ý ?"

Lâm Thư đáp gọn lỏn: "Tiền thì nhà sẵn, còn năm mươi cân lương thực, vợ chồng ăn độn thêm ngũ cốc thô, thắt lưng buộc bụng một chút cũng thể dồn . Nếu khoản thể giúp Quế Lan thoát khỏi kiếp gả cho lão già đó, cũng ép uổng chuyện chồng con nữa, em giơ hai tay hai chân tán thành."

" điều em lo là gã ế vợ chịu gật đầu. Kể cả gã chịu thì em vẫn sợ mụ già họ Trần ngựa quen đường cũ, giở trò bán cháu thứ hai."

"Tiền và lương thực chúng thể bỏ , nhưng giải quyết dứt điểm một cho xong."

Chuyện đúng là thể rùm beng lên. Thứ nhất là vì e ngại ảnh hưởng đến công việc hiện tại của Cố Quân. Thứ hai là họ khả năng nhận nuôi hai đứa trẻ , cho dù chúng lén trốn đến đại đội sản xuất bên thì cũng khẩu phần lương thực cơ bản để sinh sống. Một khi bung bét xé rách mặt, hai đứa trẻ vẫn lủi thủi về tiếp tục sống ở nhà họ Trần, chỉ e chuỗi ngày đó càng khốn khổ địa ngục hơn.

Cố Quân gật đầu: " giải quyết triệt để một , nếu bỏ bao nhiêu tiền và lương thực cũng lấp nổi cái hố sâu đáy ."

Cả hai cùng chìm im lặng, cân não suy nghĩ xem nên tháo gỡ cục diện như thế nào.

Mãi một lúc lâu , Lâm Thư mới lên tiếng phá vỡ bầu khí: "Như thế , chúng sẽ bắt hai bản cam kết, ép bà già họ Trần điểm chỉ."

Cố Quân phản bác: "Mụ già vô đó sẽ giữ lời em."

Lâm Thư dở dở lườm một cái: "Anh cứ em hết nào."

"Chúng chuẩn thêm mấy cái phong bao lì xì, mỗi bao nhét một đồng , chừng mười cái."

"Đến lúc đó, chúng mời đại đội trưởng bên và mấy vị trưởng bối tiếng trong làng họ đến chứng. Biếu mỗi một phong bao, nhờ họ cùng điểm chỉ chứng."

"Nếu một mụ già họ Trần lật lọng, mụ sẽ liên lụy đến danh dự của cả đại đội sản xuất nhà họ. Sau nhỡ chuyện gì tương tự xảy , những khác trong đại đội vì thể diện và vì lỡ nhận tiền, chắc chắn cũng sẽ cản mụ."

Cố Quân tặc lưỡi: "Như thế là chơi sang quá em?"

Một đồng bằng thu nhập cả năm ngày việc đủ công điểm của một đàn ông trưởng thành trong đại đội sản xuất đấy.

Lâm Thư lắc đầu: "Nhận của thì há miệng mắc quai. Một đồng đối với họ là khoản tiền hề nhỏ, họ sẽ khắc cốt ghi tâm lâu. Ở chốn cùng sơn ác thủy, dân làng điêu ngoa, thể lý lẽ suông , chỉ đành dùng tiền mua chuộc cái miệng họ thôi."

"Bà già họ Trần dám bán những đứa cháu gái khác là vì cha chúng chống lưng bảo vệ. Mụ dám nhẫn tâm bán Quế Lan là bởi con bé cô thế cô, ai che chở. Hiện giờ trong đại đội hỗ trợ, thêm một họ hàng tiền đồ như Cố Quân chỗ dựa, mụ bán cháu gái nữa thì cũng e dè cân nhắc hậu quả."

"Nếu bỏ tiền lương hai tháng của vợ chồng thể cứu vớt cuộc đời Quế Lan, em thấy xứng đáng." Lâm Thư kiên định .

Cố Quân hít sâu một , giọng chân thành: "Vợ ơi, em thực sự là một phụ nữ vô cùng, vô cùng ."

Lâm Thư tươi tắn trêu chọc hỏi vặn : "Sao nào, mới đấy ?"

Cố Quân mỉm lắc đầu. Anh điều từ lâu, lâu về .

Cô là một con gái cực kỳ . Anh luôn cảm thấy cô gả cho là một sự chịu đựng thiệt thòi lớn, nên lúc nào cũng dốc hết sức để mang đến cho cô một cuộc sống đủ đầy, nhất. ngày phấn đấu mà chẳng lấy một phương hướng rõ ràng.

Hiện giờ vất vả công việc thành phố , cũng chỉ thể mua thêm cho cô chút đồ đạc lặt vặt, để cô ăn ngon hơn một chút, chứ vẫn thể giúp cô gánh vác bớt gánh nặng công việc đồng áng nặng nhọc.

Nghĩ tới đây, trong lòng Cố Quân bất giác khẽ thở dài thườn thượt.

*Dịch bởi Thư Sách*

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...