NGƯỜI VỢ ĐOẢN MỆNH CỦA PHẢN DIỆN TRONG TRUYỆN THẬP NIÊN - Chương 93:**
Cập nhật lúc: 2026-04-24 10:41:22
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit:Thư Sách
Nghe , Lâm Thư lật lịch sang tháng Năm, tìm hai ngày đ.á.n.h dấu "√" đó, bên cạnh nắn nót thêm dòng chữ "Sinh nhật Cố Quân".
Mấy chữ , Cố Quân đều . Nhìn nét chữ mềm mại của cô, trong lòng len lỏi một cỗ ấm áp.
Cố Quân cầm lấy cuốn lịch, nhẹ nhàng hỏi: "Thế còn sinh nhật em thì ?"
Lâm Thư định buột miệng ngày sinh thật của , nhưng lời đến khóe môi lập tức đổi hướng: "Còn lâu lắm, tận tháng Tám cơ."
Cô lật sang tháng Tám, ngay tại ngày mười hai ghi lên dòng chữ "Sinh nhật của đứa trẻ". Bất kể là cô nguyên chủ Vương Tuyết, đều là của Bồng Bồng. Vương Tuyết , hy vọng cô hoán đổi gian, hoán đổi phận với , và vẫn đang sống thật ở thời đại hiện đại .
Chỉ thoáng chút cảm thương, lúc ngẩng đầu lên Cố Quân, Lâm Thư nở nụ tươi tắn: "Phải nhớ cho kỹ đấy nhé, đừng để đến lúc qua mới nhớ sinh nhật em."
Cố Quân chăm chú ngày tháng tờ lịch, âm thầm ghi tạc lòng: "Anh quên ."
Lâm Thư ngẫm nghĩ một chút, lật tiếp đến tháng Mười, thêm "Sinh nhật Bồng Bồng" ngày đầu tháng.
Ngày sinh của cả nhà ba đều ghi đầy đủ, Lâm Thư lật ngược về tháng Hai, đặt lịch lên mặt bàn.
"À đúng , em đến bệnh viện đăng ký khám Đông y."
Đông y ở thời đại tuy chèn ép gắt gao, nhưng vẫn nhiều bệnh viện giữ khoa Đông y.
Cố Quân khó hiểu hỏi: "Sao tự dưng khám Đông y?"
Lâm Thư đáp lấp lửng: "Để phục hồi cơ sàn chậu... Có chi tiết chắc cũng hiểu, tóm chỉ cần việc cho cơ thể em là ."
Cố Quân quả nhiên gặng hỏi thêm: "Được, hôm nào nghỉ chúng sẽ lên thành phố." Anh nhẩm tính ngày tháng tiếp: "Ba ngày nữa là đến đợt nghỉ luân phiên, chúng hôm đó nhé."
Lâm Thư vỗ vỗ xuống ván giường: "Ngồi xuống ."
Cố Quân ngoan ngoãn xuống, cô nhích lưng , ân cần xoa bóp vai và nắn cánh tay cho : "Cả ngày hôm nay cứ cầm cái muôi to xào nấu liên tục, mỏi ?"
Cố Quân tận hưởng sự chu đáo ngọt ngào của vợ, thành thật đáp: "Cũng mỏi chút."
Thế nhưng Lâm Thư giúp xoa bóp vài phút kêu ca mỏi tay, ngáp ngắn ngáp dài đòi ngủ.
Cố Quân: "..." Anh ngay mà.
Ba ngày , đúng ngày Chủ nhật. Cố Quân cùng Lâm Thư dậy từ sớm tinh mơ bắt máy cày lên thành phố.
Đến bệnh viện thì hơn chín giờ. Người khám Đông y khá thưa thớt nên cần xếp hàng. Phụ trách khám chuyên khoa phụ sản là một nữ bác sĩ Đông y trung niên.
Nghe cô liệu trình phục hồi cơ sàn chậu, nữ bác sĩ ngạc nhiên bảo: "Mấy năm nay hiếm phụ nữ đến cái , trong năm nay cô là đầu tiên gặp đấy."
Lâm Thư gượng: "Vốn dĩ cháu định đến sớm hơn, nhưng trời lạnh quá, dám bế con khỏi cửa."
Nữ bác sĩ đồng tình: " thế, năm nay rét thật." Bà kiểm tra qua loa cho cô chẩn đoán: "Tình trạng của cháu nghiêm trọng lắm, mỗi tuần đến xoa bóp châm cứu một , duy trì tầm hai đến ba tháng là sẽ hồi phục ."
" chi phí mỗi là một đồng, cháu ?"
Lâm Thư gật đầu dứt khoát: "Cháu !"
Nữ bác sĩ gật gù: "Được, chỉ là thời gian sẽ lâu một chút, xong một liệu trình mất một tiếng rưỡi."
"Vậy để cháu ngoài báo với chồng một tiếng, tiện thể cho con b.ú no mới ."
Lâm Thư bước ngoài, thông báo cho Cố Quân về chi phí và thời gian điều trị. Cố Quân gật đầu đáp: "Vậy đợi em."
Thư Sách
Lâm Thư ẵm con mượn chiếc giường bức rèm của nữ bác sĩ, cho con b.ú một lát mới giao con cho chồng, đó yên tâm bắt đầu quá trình trị liệu.
Cố Quân ôm con chờ bên ngoài một lát, dáo dác tìm một bác sĩ nam. Anh vô thức nín thở, ngập ngừng hỏi khẽ: "Bác sĩ cho hỏi, dụng cụ kế hoạch hóa gia đình thì lấy ở phòng nào ạ?"
Trái ngược với vẻ căng thẳng của Cố Quân, vị nam bác sĩ coi chuyện là quá đỗi bình thường, nhiệt tình chỉ đường cho .
Cố Quân ẵm con theo hướng dẫn. Mua xong mấy món đồ kế hoạch hóa gia đình, nhét tịt trong túi áo với cảm giác chột như kẻ trộm, thế nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ tỉnh bơ, để lộ chút biểu cảm nào.
Về phần Lâm Thư, cô xoa bóp xong chuyển sang châm cứu. Lúc bước ngoài, đồng hồ điểm mười một giờ. Chuyến máy cày về đại đội chạy lúc một giờ chiều. Hai vợ chồng mang theo tem phiếu lương thực, khi bàn bạc liền quyết định đến thẳng nhà ăn quốc doanh dùng bữa trưa, nán nghỉ ngơi đến mười hai rưỡi thì chỗ tập trung.
Đi đến cửa bệnh viện, Lâm Thư chợt khựng bước, sang bảo Cố Quân: "Em quên béng mất một chuyện hỏi bác sĩ. Anh cứ bế con đợi em ở đây một lát, em hỏi vài câu ngay."
Cố Quân gật đầu: "Em , đợi."
Lâm Thư gót, bước nhanh về bệnh viện. Cô thẳng đến quầy y tá, ngó nghiêng ngó dọc thấy ai mới cúi xuống nhỏ giọng hỏi y tá trực: "Xin cô, cho hỏi lấy dụng cụ kế hoạch hóa gia đình thì lối nào ạ?"
Cố Quân và con đợi ngoài cổng bệnh viện tầm mười phút thì Lâm Thư thong dong bước . Cô vỗ vỗ túi áo mấy cái cho chắc ăn, mới rảo bước tiến đến gần, tươi bảo: "Chúng thôi."
Ăn trưa xong xuôi, họ thẳng điểm tập trung. Khi về đến đại đội sản xuất thì gần hai giờ chiều.
Vừa bước xuống xe ở gốc cây đa đầu làng, mấy ông cụ bà cụ đang hóng mát tán dóc thấy gia đình Cố Quân liền réo gọi: "Cố Quân , tới tìm hai vợ chồng đấy. Bọn họ đang đợi ở nhà đại đội trưởng, ổng dặn bao giờ hai về thì qua nhà ổng ngay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nguoi-vo-doan-menh-cua-phan-dien-trong-truyen-thap-nien/chuong-93.html.]
"Nhìn hai đó ăn mặc dáng cán bộ lắm, còn xách theo một đống đồ nữa. Vợ chồng bay chuyện gì rạng rỡ thế?"
Hai vợ chồng đưa mắt , lờ mờ đoán khách là ai. Cố Quân bụng tỏ nhưng vẫn giả vờ ngơ ngác đáp: "Chúng cháu cũng nữa ạ."
Đứa nhỏ khát sữa nên họ đành rẽ về nhà , định bụng thu xếp xong sẽ qua đó . Nào ngờ rục rịch chuẩn khỏi cửa thì đại đội trưởng đích dẫn tới tận nơi.
Nhìn thấy khách đến, Lâm Thư thầm nghĩ, quả nhiên là đôi vợ chồng trung niên hôm nọ. Thái độ xin sốt sắng thế đúng là ngoài dự đoán của cô.
Cặp vợ chồng trung niên thấy họ liền kìm mà thở phào nhẹ nhõm. Hạ Ngọc Cần lên tiếng : "Cuối cùng cũng tìm hai đồng chí. Chuyện hôm nọ xin t.ử tế, trong lòng cứ canh cánh yên. Mấy hôm ăn cỗ vô tình bắt gặp đây bếp, mới lân la hỏi thăm chủ nhà, nhờ mới tìm đến tận chỗ hai ."
Đại đội trưởng đại khái cũng nắm ngọn nguồn câu chuyện, bèn : "Mọi cứ tự nhiên chuyện ." Ông hiểu ý tiện tay khép c.h.ặ.t cánh cửa sân , ngăn cách với đám đang tò mò hóng hớt bên ngoài.
Lâm Thư bất đắc dĩ hiền: "Cô chú cần nhọc công cất công tìm đến tận đây ạ."
Hạ Ngọc Cần kiên quyết: "Thế . Vu oan vô cớ cho hai , còn hại hai bàn tán chỉ trỏ giữa chốn đông , chuyện thể cho qua dễ dàng như thế ." Vừa , bà vỗ vỗ tay đàn ông bên cạnh.
Người đàn ông trung niên thẳng tắp như tùng bách, nghiêm nghị : "Chuyện hôm đó là của , nhất định nghiêm túc tạ ."
Hạ Ngọc Cần hiền hòa, bổ sung: "Đây là chút lòng thành mọn của vợ chồng , mong hai đồng chí nhận cho." Chút lòng thành mọn mà bà nhắc đến, là hẳn một bao bột mì Phú Cường loại năm cân và một túi lưới đầy ắp táo tây.
Lâm Thư vội vã xua tay: "Chuyện tàu hai cô chú nhận , cần lớn chuyện thế . Đồ đạc xin cô chú cứ mang về cho."
Người đàn ông trung niên xách đồ tiến lên, đặt dứt khoát xuống chiếc ghế đẩu mái hiên: "Làm sai thì thái độ sửa sai đàng hoàng. Đồ là lễ vật bồi tội, nếu thì cái đầu của thể nào chừa cái tính đa nghi ."
Hạ Ngọc Cần phân trần: "Ông nhà mới xuất ngũ, vẫn thích nghi với cuộc sống bình thường, mong hai đồng chí bao dung độ lượng cho."
Lâm Thư liên tục xua tay: "Chúng cháu thực sự cũng để bụng chuyện đó ạ." Người cất công đến tận nơi với thái độ chân thành thế , cô cũng chẳng thể nào mặt lạnh cho .
Cô ngoảnh sang dặn Cố Quân: "Anh tiếp chuyện khách , để em rót nước."
Hạ Ngọc Cần vội cản: "Không cần phiền phức thế cháu." Lâm Thư tủm tỉm: "Có gì mà phiền ạ."
Lâm Thư nhà xách phích nước nóng , cẩn thận tráng sạch ba chiếc bát, pha mỗi bát một chút nước đường đỏ. Cố Quân khuân mấy chiếc ghế đẩu từ phòng khách giữa sân, mời an tọa. Khách khứa quây quần xuống, Lâm Thư bưng từng bát nước đường đỏ tới mời.
Hạ Ngọc Cần kín đáo đưa mắt đ.á.n.h giá một vòng quanh sân. Sân bãi quét tước sạch sẽ tinh tươm, trong nhà còn tự xây hẳn một cái nhà vệ sinh khép kín, qua là đủ gia chủ là sống nề nếp, nề nếp.
Bà thu ánh , nhấp một ngụm nước đường đỏ ngòn ngọt, mới thẳng vấn đề: "Hôm nọ ăn cỗ, thấy món ăn ngon vô cùng. Hỏi dò một vòng mới là do đồng chí Cố Quân đích bếp trưởng. Tay nghề của quả thực đùa , nấu còn ngon hơn mấy đầu bếp ở nhà ăn cơ quan chúng nhiều."
Cố Quân khiêm tốn đáp: "Cháu cũng chỉ học lỏm vài chiêu từ các bậc trưởng bối trong đại đội thôi ạ."
"Chỉ vài chiêu thôi đủ xuất sắc ." Hạ Ngọc Cần , đoạn uống thêm hớp nước, ánh mắt dán c.h.ặ.t Cố Quân: "Nhà ăn của cơ quan chúng trùng hợp một ông thợ nấu ngã gãy tay chân, xin nghỉ dưỡng thương hơn hai tháng. Chỗ đó đang trống một vị trí, chỉ cần thư giới thiệu là thể đến ứng tuyển. Nếu tay nghề nấu nướng miệng, thể thế chỗ trong hơn hai tháng ."
"Không đồng chí Cố Quân hứng thú thử sức ?"
"Đương nhiên, thư giới thiệu chỉ là tấm vé qua cửa thôi. Cậu vẫn vượt qua một bài kiểm tra thực hành nho nhỏ thì mới giữ . Nếu vượt qua, mức lương trong hơn hai tháng việc đó sẽ tính ngang bằng với nhân viên chính thức."
Đại đội trưởng vuốt cằm cân nhắc một lát, góp ý: "Dù cũng tới mùa vụ thu hoạch kép tháng Sáu, tháng Bảy, cháu cứ thử xem cũng . Mất hai tháng lương thực cơ bản ở đội cũng chẳng hề hấn gì, ở nhà ăn thể nào chẳng bao ăn, gì lăn tăn."
Suy cho cùng, đây Cố Quân cũng từng xin nghỉ dài hạn , ròng rã hơn hai tháng trời, đại đội cắt giảm khẩu phần lương thực cơ bản thì quả thực hợp tình hợp lý.
Cố Quân im lặng, sang Lâm Thư đang bên cạnh thăm dò ý kiến.
Hạ Ngọc Cần bồi thêm: "Cũng cần vội trả lời ngay . Bây giờ sẽ sẵn thư giới thiệu cho . Nếu suy nghĩ kỹ và , ngày mai cứ cầm bức thư lên nhà máy bột mì thành phố, tìm gặp chủ nhiệm nhà ăn Dương Thụ, giao thư cho ông là ."
Nếu tìm cách đền bù, thâm tâm bà thực sự bứt rứt yên. Hơn nữa, ở thời buổi , vu khống ăn cắp là một tội danh tày trời. Nếu xử lý khéo, chuyện sẽ như một quả b.o.m nổ chậm đe dọa con đường thăng tiến của chồng bà, để một vết nhơ khó gột rửa. Thế nên, ban cho họ một cái ân tình là cách nhất để biến thù thành bạn, khiến đôi vợ chồng cũng tiện bới móc chuyện cũ khó dễ.
Hạ Ngọc Cần mượn giấy b.út, nắn nót một bức thư giới thiệu cho Cố Quân. Viết xong, cùng nán hàn huyên một lúc. Qua câu chuyện, đôi bên cũng dần hiểu rõ về hơn, hiểu lầm và ngăn cách đó đều tan biến.
Điểm mấu chốt vẫn ở thái độ. Nếu hôm nay họ vác cái bản mặt hống hách, ban ơn đến xin , thì Lâm Thư chắc chắn cũng chẳng thèm tiếp đón t.ử tế.
Thấy trời cũng nhá nhem, hai vợ chồng Hạ Ngọc Cần liền xin phép về. Tiễn khách xong xuôi, đại đội trưởng nán trong sân hỏi Cố Quân: "Cháu tính thế nào?"
"Cơ hội mà nắm bắt , cháu thể xin ở việc luôn, kiếm một cái bát sắt (công việc nhà nước) cũng nên."