Chỉ là cho dù hôn mê, cũng đổi vận mệnh đưa về nhà đẻ của cô .
Mặc dù đều cảm thấy là hiền lành nhất trong nhà, nhưng trong xương tủy Tiêu Kiến Quân dù ít dù nhiều vẫn hình bóng của nhà họ Tiêu, chuyện quyết định, sẽ hối hận, còn về đứa trẻ trong bụng Trần Chiêu Đệ, nếu cô khả năng nuôi hoặc nuôi, sẽ đón nó về nhà.
Bị Trần Chiêu Đệ náo loạn một trận như , Tống Ân Lễ cũng còn tâm trí ngủ nữa, Vương Tú Anh bèn kéo cô bàn bạc chuyện hôn sự của Tiêu Kiến Quân.
Bà cảm thấy nên sớm tìm cho một vợ mới, như mới thể triệt để c.h.ặ.t đứt ý nghĩ của Trần Chiêu Đệ.
Tống Ân Lễ tất nhiên lý do gì để phản đối.
Vốn dĩ những phụ nữ già trẻ nhà họ Tiêu tạm thời cưới vợ cho Tiêu Kiến Quân đều dập tắt ý định, bỗng nhiên Vương Tú Anh đổi ý, thế là những đến dạm ngõ suýt chút nữa một nữa giẫm nát ngưỡng cửa nhà họ Tiêu.
Vương Bảo Sinh bèn nhờ Vương Tú Anh nhân cơ hội hỏi thăm xem nhà nào thanh niên phù hợp để cho Vương Thắng Nam nhà họ một đám, tránh cho cô nàng suốt ngày hễ rảnh là sấn tới chỗ thanh niên tri thức đeo kính họ Chu , lương thực trong nhà sắp cô nàng dọn sạch .
Vương Thắng Nam thấy chuyện , suýt chút nữa ngất , vội vàng hớt hải chạy đến tìm Tống Ân Lễ để cô bày mưu tính kế giúp.
Tống Ân Lễ đang rúc giường ôm túi sưởi vẽ vẽ .
Sinh nhật Nghiêm Triều Tông, cô là sẽ tặng một món quà siêu lớn, nhưng trong chốc lát cô thực sự nghĩ nên tặng gì, thế là để ý thức tiến gian lục lọi bên trong, xem món gì phù hợp , thấy phù hợp cô liền ghi .
"Chị dâu tư, em đang chuyện với chị đấy, chị mau giúp em nghĩ cách chứ, vạn nhất cha em thực sự cho em thì em tính , em kết hôn với khác !" Vương Thắng Nam thấy cô thèm để ý đến , liền ôm lấy cánh tay cô sức lắc.
"Em với Chu Chấn Hưng là thì gả ?" Tống Ân Lễ lấy tinh thần, điền thêm một chiếc ví sổ tay, đếm một chút, vặn mười món.
Thập thập mỹ, lấy một cái ý nghĩa .
Cô xé tờ giấy gập nhét túi, định hai ngày nữa lên tỉnh lỵ xem thử, xem món hàng nào mắt .
"Cũng ."
"Chẳng là xong , vạn nhất gặp một còn khiến em thích hơn cả Chu Chấn Hưng thì , thử ."
" em thích mà."
"Vậy em tìm cha em mà , em kết hôn với Chu Chấn Hưng, xem ông đ.á.n.h c.h.ế.t em ." Tống Ân Lễ đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-vo-ngot-ngao-tn60/chuong-327.html.]
Lúc cô ngờ , một câu vô tâm của cô khiến Vương Thắng Nam nảy sinh một ý định mới vô cùng dũng cảm.
Vương Thắng Nam tất nhiên cha cô sẽ cho cô kết hôn với Chu Chấn Hưng, ngay cả việc tiếp xúc hiện tại dù tính là tìm hiểu đối tượng thì gia đình cô cũng bộ phản đối, trai cô cha cô mỗi ngày đều canh chừng cô như canh trộm, hại cô mỗi tìm Chu Chấn Hưng đều lén lén lút lút.
Cô hạ quyết tâm, dứt khoát về nhà thu dọn hai bộ quần áo và mấy đồng tiền riêng ngay đêm đó liền lẻn ngoài tìm Chu Chấn Hưng, với là nhà cô gả cô cho khác, cho nên cô cùng bỏ trốn.
Chuyện Chu Chấn Hưng đúng là ngờ tới.
Thời gian gần đây và cô gái ngốc ở bên khá , cái ăn cái mặc, cô gái ngốc đồ gì cũng sẽ mang đến cho , nhưng bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ kết hôn với cô, kết hôn với một nhà quê chỉ trình độ tiểu học.
Còn về bỏ trốn, thì càng thể nào .
Đừng là tình cảm với cô, cho dù thì cũng , mà chẳng cần thư giới thiệu, tem phiếu lương thực tiền công việc thì ăn cái gì, đồ ngốc đúng là đồ ngốc.
Tuy nhiên Vương Thắng Nam với là cô kết hôn với khác, cũng liệu lẽ thể nhận lợi ích từ chỗ cô nữa.
Sau một hồi cân nhắc thiệt hơn, Chu Chấn Hưng hẹn Vương Thắng Nam tối mai đúng giờ gặp ở gốc cây to đầu làng, lúc đó sẽ đưa cô bỏ trốn.
Vương Thắng Nam lúc đó hưng phấn bao nhiêu chứ!
Mặc dù Chu Chấn Hưng từng đích thích cô, nhưng việc cùng cô bỏ trốn chẳng là minh chứng nhất ?
Anh Chấn Hưng của cô trong lòng luôn cô!
Sau khi về nhà, cô lén giấu ít lương khô, hưng phấn căng thẳng mong chờ giây phút giải phóng tình yêu đến.
Tuy nhiên ngay khi trời sáng, Chu Chấn Hưng lén lút lưng cô đến văn phòng đại đội tìm Vương Bảo Sinh, phòng chẳng lời nào đưa điều kiện : " hy vọng đại đội trưởng thể trả điểm công và lương thực cho , bằng chỉ thể xin ông mà chuyện của con gái ông ngoài."
"Thằng khốn kiếp!" Vương Bảo Sinh còn tưởng gì Vương Thắng Nam , xông lên định đ.ấ.m một cái, Vương Thắng Nam cùng bỏ trốn.
Chỉ là Chu Chấn Hưng c.h.ế.t sống chịu cụ thể, bảo ông nhất định đồng ý trả lương thực cho .
Vì con gái nhà , Vương Bảo Sinh cũng đành một giới hạn một , may mà lúc đó cấp sắp xếp thanh niên tri thức đến rõ là chia lương thực, vả chỉ một Chu Chấn Hưng, chuyện cũng tính là quá đáng.