Người Vợ Ngọt Ngào TN60 - Chương 382
Cập nhật lúc: 2026-01-14 02:24:37
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhân tình mất , thăng chức cũng hỏng bét, tất cả là tại hai con mụ trong nhà hại!
Thế là Trịnh Diễm Lệ và Cao Đại Ni trở thành cái gai trong mắt, cái dằm trong thịt của ông , khi về nhà ông đ.á.n.h hai chạy tán loạn.
Chính văn chương 289: Phát sốt
Đánh vợ mắng con thuộc về mâu thuẫn gia đình , khu ký túc xá nhà chỉ Cao Quốc Khánh đ.á.n.h vợ, đương nhiên ai quản, mất kiểm soát ngày hôm đó, Cao Quốc Khánh cũng học khôn , mỗi đ.á.n.h đều lấy một nắm giẻ rách nhét mồm họ.
Hai con cơ bản là vết thương cũ lành thêm vết thương mới, nhưng Trịnh Diễm Lệ dám hé răng nửa lời càng dám tìm Hà Ngọc Trân cầu cứu, bà sợ Cao Quốc Khánh đuổi về quê, mấy tháng ở quê bà cha chồng và chị em dâu hành hạ khổ sở, ăn đủ no mặc đủ ấm, việc nhà ngày đêm còn đ.á.n.h, vất vả lắm mới thoát khỏi cuộc sống khổ cực đó để lên tỉnh hưởng phúc, cho dù đ.á.n.h c.h.ế.t cũng nhịn.
Hơn nữa bà thấy Cao Quốc Khánh sở dĩ đ.á.n.h bà là vì chuyện thăng chức Tiêu Hòa Bình chiếm mất nên uất ức chỗ trút, là chuyện thể thông cảm .
Cao Đại Ni nghĩ như , trong mắt Cao Đại Ni, tất cả chuyện đều là của Tống Ân Lễ, nếu Tống Ân Lễ sớm nhường công việc ở xưởng thịt cho cô , cô ở nhà chịu đòn, chuyện gì xảy trong nhà cũng chẳng liên quan gì đến cô .
Cho nên Phương Trân đến khu ký túc xá tìm Tống Ân Lễ, cô chủ động đem chuyện Tống Ân Lễ đang việc ở xưởng thịt kể cho Phương Trân .
Phương Trân hai lời, đạp xe đạp đến thẳng xưởng thịt.
Tống Ân Lễ lúc đang vắt chân chữ ngũ tựa ghế đan nốt phần cuối của chiếc áo len cashmere màu đen cho Tiêu Hòa Bình, Phương Trân đột nhiên xông văn phòng, đem món quà mà bố chồng nhất quyết bắt cô mang theo ném mạnh xuống bàn việc mặt cô.
“Rầm——”
Những lời tán gẫu rôm rả trong văn phòng ngắt quãng, khí lập tức lạnh hẳn xuống.
Thấy đều chằm chằm , Phương Trân mới nhớ mục đích chuyến của , giữ vẻ kiêu ngạo chỉnh chiếc mũ nhung, “Đồng chí Tống Hồng Kỳ, cô ngoài với một lát.”
Tống Ân Lễ nghiêng đầu cô , ngón tay quấn sợi len nghịch hăng say, “Nếu nhớ lầm thì đây là xưởng thịt chứ đoàn văn công.”
Phương Trân ngượng ngùng khẽ ho một tiếng, “ chuyện tìm cô.”
“Vậy thì cứ ở đây .”
“Tống Hồng Kỳ! Cô đừng quá đáng!”
Phải xin cô mặt bao nhiêu ?
Phương Trân thấy Tống Ân Lễ đây là cố ý cô khó xử, cô hiểu tại bố chồng nhất định bắt cô xin Tống Ân Lễ, nhất còn thể với cô .
Vì ruột, xin cô nhịn , nhưng thì cô .
“Vậy thì đừng nữa, dù cũng chẳng hứng thú .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-vo-ngot-ngao-tn60/chuong-382.html.]
“Bảo Tiêu Hòa Bình thả , những thứ đều cho cô hết.”
Tống Ân Lễ dùng kim đan khều khều chiếc túi lưới đựng quà bàn, bên trong là một gói giấy dầu đựng bánh ngọt, một gói kẹo và mấy quả táo héo queo.
Không chỉ cô , mà cả chị Miêu và những khác cũng nhịn .
Tống Ân Lễ thỉnh thoảng mang chút đồ ăn vặt đến văn phòng chia cho họ, cái nào cũng kém hơn những thứ , mặc dù họ rõ tình hình cụ thể thế nào, nhưng thái độ cầu kiểu đúng là trò đùa, chẳng thiếu chút đồ của cô .
“Mẹ cô là do quân đội bắt, chứ bắt, vả Tiêu Hòa Bình chỉ là việc công, cô mang đồ đến đây hối lộ , là gài bẫy cho hai vợ chồng phạm sai lầm ?”
Phương Trân còn định gì đó, Tống Ân Lễ trực tiếp đuổi khéo bằng một câu nếu còn dây dưa sẽ tố cáo cô tội hối lộ, chiếc túi lưới rách cũng bắt cô mang về.
Tuy nhiên, khi tan buổi trưa, Tống Ân Lễ vẫn nhắc chuyện với Tiêu Hòa Bình đến đón cô, ý là đại khái thế cũng , thể thật sự nhốt cả đời.
Tiêu Hòa Bình vốn nhà họ Phương từng tìm sư trưởng, liền thuận nước đẩy thuyền nể mặt sư trưởng một chút, ngay chiều hôm đó thả .
Mẹ Phương ngoài , nhà họ Phương bận rộn khắp nơi tìm Phương Châu, đôi vợ chồng trẻ cuối cùng cũng sự yên tĩnh tạm thời, nhưng vụ mất tích gây nỗi hoang mang nhỏ trong nhân dân, ồn ào đến tận thủ đô cũng , cấp lệnh nhất định kiểm tra nghiêm ngặt, thành phố giới nghiêm diện.
Phía công an đủ nhân lực, đành cầu cứu quân đội, khiến cho hai ngày nay đường là mũ kê-pi và quân phục xanh lá cây, cũng tiến hành lục soát tra hỏi, các nhà máy cũng lượt phối hợp tổ chức tự điều tra, khuyến khích các công nhân giám sát tố giác lẫn những phần t.ử khả nghi, cố gắng sớm bắt tội phạm tìm những cô gái mất tích.
Vào thời điểm mà xin nghỉ phép Tống Ân Lễ thấy ngại, mấy ngày mà xin nghỉ ít .
Chủ nhiệm Khâu khá dễ tính, vui vẻ phê chuẩn ngay.
Nghe cô Thượng Hải, lão Chu nghiến răng lấy năm đồng tiền riêng tích góp đưa cho cô, “Nếu thời gian thì mua giúp ít mang về, loại mà cô mang đến văn phòng , thể cứ uống chùa của cô mãi .”
Trong hợp tác xã ngon ba năm đồng một cân, loại kém hơn cũng một hai đồng, nhưng đều cần phiếu, vượt quá định mức còn cần phiếu hàng công nghiệp, quan trọng nhất là những loại đó đều ngon bằng Tống Ân Lễ mang đến, lão Chu tự cũng ngon cần phiếu nhưng giá cao, nên yêu cầu về lượng, mua là .
Chị Miêu cũng mong chờ ngày từ lâu, cũng đưa cho cô ba mươi đồng, nhờ cô xem ở Thượng Hải loại sợi len pha cần phiếu thì mua giúp một hai cân mang về.
Trong khu ký túc xá quân nhân còn ít bà vợ nhờ cô mua hộ đồ mang về, đông đồ tạp, tiền và phiếu đưa cũng loạn xị ngầu, Tống Ân Lễ sợ nhầm lẫn nên ghi chép tỉ mỉ từng món một cuốn sổ nhỏ.
Sau khi thêm năm đồng của lão Chu và ba mươi đồng của chị Miêu, cô cầm cuốn sổ nhỏ hỏi Tiểu Chương, “Cậu cần mua gì ghi luôn một thể, nếu khi nào mới nữa.”
Tiểu Chương lập tức từ trong ngăn kéo lấy mảnh giấy và tiền chuẩn sẵn từ lâu, “Đây, đều ở đây cả, chỉ đợi cô hỏi thôi.”
Tống Ân Lễ cầm lấy xem: Một đôi giày da bò, một bộ đồ đại cán bằng .
“Hơ, là quần áo mới giày mới thế Tiểu Chương định xem mắt chuẩn đồ cưới đấy?” Những thứ thực tỉnh cũng , nhưng kiểu dáng chắc chắn bằng Thượng Hải, nhưng gia đình bình thường chuyện ăn uống còn khó khăn huống hồ là mua giày da bò cả bộ đồ len còn lên tận Thượng Hải mua, Tống Ân Lễ cha của Tiểu Chương lái xe tải cho nhà máy, lương khá cao, cũng là nữ công nhân tuyến đầu của nhà máy, chỉ là đứa trẻ bình thường khá thấp thỏm, cũng thấy tiêu xài hoang phí bao giờ, mặc đồ cũng giản dị.