Người Vợ Ngọt Ngào TN60 - Chương 502
Cập nhật lúc: 2026-01-14 02:39:42
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Cập nhật lúc: 2026-01-14 02:39:42
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đừng bố Cao Quốc Khánh đối xử gì với gia đình con trai cả, nhưng đối với mấy đứa con khác thì đến mức m.ó.c t.i.m móc phổi, hận thể lóc thịt cho chúng ăn. Để chúng đói, bố Cao Quốc Khánh đành lấy tiền gửi về hàng tháng chợ đen mua lương thực, nên bao nhiêu năm qua, nhà họ Cao thực tế chẳng để dành đồng nào.
Bố Cao Quốc Khánh chằm chằm đống tiền gật đầu: “Vẫn là bà nhà nó đầu óc nhanh nhạy!”
Sau một hồi kiểm kê, thực sự gần một nghìn tệ!
“Mau lên, ngày mai chúng mua vé tàu hỏa về luôn!” Mẹ Cao Quốc Khánh nhét tiền túi vải.
“Mai về luôn á?” Bố Cao Quốc Khánh hiểu: “Làm gì mà vội về thế, ở nhà lầu thêm mấy ngày ? còn ở đến Tết cơ.”
Mẹ Cao Quốc Khánh chọc ngón tay trán ông: “Ngốc thế, chúng mà ở thì tiêu tiền của ai?”
“Của con trai chứ ai!”
“Tiền của con trai là của ai?”
Bố Cao Quốc Khánh bừng tỉnh đại ngộ.
đúng đúng, về nhà thì sợ con trai gửi tiền về, nếu ở đây, con trai cho hai ông bà ăn ngon mặc , thế chẳng con dâu mới cũng hưởng lây ?
Tiểu Chu lên lầu, Cao Quốc Khánh đang cùng Đại Mao, Nhị Mao canh ở cửa, thấy cô, ba vốn đang lập tức im bặt.
“Việc bảo cô về nhà ngoại bàn bạc thế nào ? Đám cưới tổ chức theo ý cô , nhưng bảo những thứ cần bù thì thiếu.” Cao Quốc Khánh mất kiên nhẫn khuôn mặt vàng của cô, đầu tiên cảm thấy cô vợ mới thật xí.
Chẳng trắng trẻo gì cả, còn chẳng bằng cô gái tên Tề Lệ Quyên ở xưởng thịt mấy hôm .
Trước đây cũng thấy da vàng chắc khỏe, thạo việc là tiêu chuẩn chọn vợ, nhưng Tống Ân Lễ nhiều thêm mấy , thấy vẫn là da trắng hơn, sạch sẽ thuận mắt.
“Hoàn cảnh nhà cũng đấy, bố nuôi nấng chị em dễ dàng gì, đưa một trăm hai mươi tệ với một chiếc chăn của hồi môn là giới hạn .” Trong lòng Tiểu Chu nghẹn khuất vô cùng.
Mấy ngày nay Cao Quốc Khánh cứ như biến thành khác, chỉ lạnh nhạt với cô mà còn hở là thái độ, hôm nay càng quá đáng, dám bỏ mặc cô một ở nhà ăn mặt bao nhiêu !
Còn cái đám cưới rẻ tiền nữa!
Dù điều kiện kém đến , hạt dưa kẹo bánh cũng đưa một viên cho nếm chứ, dù cũng mừng cưới . Huống hồ Cao Quốc Khánh cũng nghèo, mỗi tháng thu nhập gần hai trăm tệ, mà đến bộ quần áo mới cũng may cho cô, còn đòi cô về nhà ngoại lấy thêm năm trăm tệ để bù của hồi môn!
“Cô cãi ai đấy!” Mẹ Cao Quốc Khánh ở trong phòng thấy, “ầm” một cái mở cửa , túm tóc Tiểu Chu tát cho hai cái nảy lửa: “Còn dám chuyện với chồng như thế nữa, xem đ.á.n.h c.h.ế.t cô !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-vo-ngot-ngao-tn60/chuong-502.html.]
Tiểu Chu cũng chẳng hạng hiền lành gì, vốn đủ bực bội , ngày cưới mà chồng đ.á.n.h, cô hét lên một tiếng lao đ.á.n.h với Cao Quốc Khánh luôn!
Đến ngày hôm khi chuyện truyền trong quân đội, Tiểu Chu Cao Quốc Khánh đ.á.n.h đến mức nhập viện.
Dám đ.á.n.h , đ.á.n.h c.h.ế.t luôn!
“Tạ ơn trời đất, may mà cái thói bạo lực gia đình , thì với thể hình của chắc em viện hàng ngày mất.” Buổi chiều, lúc Tiêu Hòa Bình đón Tống Ân Lễ tan , cô xe như .
Đã tháng tư, trời càng lúc càng ấm, đường cũng đông hơn. Hai cởi bỏ áo bông dày từ lâu, chỉ mặc áo khoác mỏng bình thường, nhẹ nhàng hơn mùa đông nhiều, chỉ là cũng tiện để cô lén ôm eo nữa.
Tiêu Hòa Bình đạp xe chậm, để đảm bảo an cho cô, thỉnh thoảng gặp đoạn đường còn nhảy xuống dắt bộ qua. Như lúc , nhảy xuống xe, đầu cô với ánh mắt dịu dàng hơn cả ánh nắng: “Em bạo lực gia đình là tạ ơn trời đất .”
Hai dắt bộ về đến khu quân thuộc.
Vừa định lên lầu, Phương Trân chẳng từ vọt , hùng hổ chạy về phía họ: “Họ Tống ! Cô ý gì!”
Tống Ân Lễ thấy khó hiểu, chọc chọc lưng Tiêu Hòa Bình: “Đừng để ý đến cô .”
“Hay lắm! bảo Tiêu Hòa Bình lạnh nhạt với , hóa đều là do cô đ.â.m chọc lưng!” Phương Trân sải bước lên cầu thang chặn đường hai , nhưng mắt đàn ông cao lớn: “Tiêu Hòa Bình, nghìn vạn đừng để cô lừa! Người đàn bà tâm địa thâm độc lắm! Dám mượn quần áo của đoàn văn công chúng cho đội đại diện xưởng thịt, còn để họ giành giải nhất, cô cố ý gây hấn để bẽ mặt!”
Vẻ mặt Tiêu Hòa Bình càng lúc càng u ám, một tay gạt cô , mắt liếc lấy một cái, bảo vệ Tống Ân Lễ lên lầu: “Phát điên thì cút về nhà mà điên, đừng ở đây quấy rầy.”
Loại đàn bà điên thích , chỉ cần nghĩ đến thôi thấy buồn nôn.
“ quấy rầy?” Phương Trân tức tối đuổi theo: “Sao hỏi xem cô những gì! Để đối đầu với , chuyện gì cô cũng dám ! Rõ ràng là ca múa do cả đội cùng nghĩ , cô cậy là cán bộ ban xưởng, ép những nữ công nhân đó với khác là do một cô biên soạn! bảo một kẻ chân lấm tay bùn mà hiểu ca múa chứ! Chỉ những kẻ ngốc nghếch như các mới cô lừa!”
Vốn dĩ Tống Ân Lễ chẳng hứng thú chuyện với cô , thấy mới dừng bước, buồn cô : “Lời ai với cô?”
“Giờ sợ ? Muốn trừ phi đừng ! Giai cấp công nhân của chúng đa đều là những chính nghĩa, sợ cường quyền! cho cô , lát nữa sẽ dẫn họ lên cục văn hóa tố cáo cô!”
“Ồ.”
Một tiếng đáp gần như vô cảm khiến Phương Trân sững sờ. Định gì thêm thì hai vợ chồng nhà, Tiêu Hòa Bình chẳng thèm cô , đóng sầm cửa .
Phương Trân tức nổ đom đóm mắt, càng nghĩ càng cam tâm!
Điệu nhảy do cô dẫn đầu trong cuộc thi hôm nay là do cô vất vả biên soạn mấy tháng trời, vì cuộc thi văn nghệ vụ xuân năm nay. Mọi năm giải thưởng hầu như đều thuộc về đoàn văn công bọn họ, cá nhân cô cũng nhờ đó mà nhận vô vinh dự, năm nay thua mấy nữ công nhân xưởng thịt!
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.