"Chẳng Đại Ni nhà họ tốn hơn năm mươi tệ ?" Tống Ân Lễ tùy ý cầm một miếng bánh trứng từ bàn lên ăn, thuận tay đưa cho Hạ Mỹ Phương một miếng.
Hạ Mỹ Phương nhận lấy đặt bàn.
Bánh trứng quý giá thế nào, chị nỡ ăn thứ của cô, bình thường hết hạt dưa đến hạt lạc coi như chiếm tiện nghi của cô .
Tống Ân Lễ đưa qua: "Chị gì thế, Tiêu Hòa Bình mua một đống em ăn hết, cầm lấy ."
Hạ Mỹ Phương lúc mới ngại ngùng cầm lấy: "Chị nhà chị sư đoàn chúng năm nay định thăng một trung tá, vặn trung đoàn trưởng trung đoàn 4 sắp điều thành phố khác, cho nên thăng lên chắc chắn sẽ là trung đoàn trưởng trung đoàn 4 nhiệm kỳ tới, hiện tại khả năng nhất chính là đàn ông nhà em và Cao Quốc Khánh, nhà họ thắt lưng buộc bụng cũng mua những thứ t.h.u.ố.c lá rượu đó chắc chắn là để dùng tặng quà , trong lòng em chuẩn nhé."
"Còn chuyện ?" Tống Ân Lễ Cao Quốc Khánh với tố chất như mà thể phó trung đoàn chắc chắn bản lĩnh nhất định, thăng chức trong quân đội thời đại tuy khó như , nhưng dựa đều là quân công thực thụ, cũng dễ dàng gì.
cô thực sự ngờ Cao Quốc Khánh còn cơ hội thăng chức, hơn nữa còn trở thành đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ nhất của Tiêu Hòa Bình.
Lẽ nào cái gã họ Cao đó là thâm tàng bất lộ?
"Tiêu phó trung đoàn với em ?"
"Không ạ, bao giờ với em chuyện trong quân đội."
"Đó là nỡ để em lo lắng đấy, đối với em thật ."
"Làm gì ạ." Tống Ân Lễ đỏ mặt cúi đầu gặm bánh trứng.
Thực Tiêu Hòa Bình thăng chức cô thực sự quan trọng, trong nhà cũng thiếu chút thu nhập của , nếu thể, cô ngược hy vọng Tiêu Hòa Bình phục viên.
Quân nhân vinh quang, nhưng quân nhân cũng nguy hiểm, giống như trận lũ lụt , cùng đại quân xông pha tuyến đầu, còn chuyện gì nữa, Trần Đại Mai dăm bữa nửa tháng nhiệm vụ, hơn nữa năm 1979 còn một cuộc chiến tranh biên giới Trung - Việt đang chờ đợi.
Cô chính là một phụ nữ bình thường ích kỷ, một chút cũng đàn ông của đại hùng sinh t.ử gì cả, cô chỉ hy vọng thể ở bên cạnh , mỗi ngày mặt trời mọc thì mặt trời lặn thì về nghỉ ngơi là , còn những thứ khác, cô lo.
Sau khi ý nghĩ nảy , Tống Ân Lễ liền hạ quyết tâm hỏi Tiêu Hòa Bình một chút, vạn nhất cũng một chút xíu ý định phục viên cùng cô về nhà sống qua ngày, cô nhất định sẽ dốc hết sức thuyết phục .
Nghĩ đến Tiêu Hòa Bình, trong lòng Tống Ân Lễ nén nổi lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguoi-vo-ngot-ngao-tn60/chuong-97.html.]
Cũng hiện giờ thế nào , lũ lụt khống chế , nguy hiểm ?
Cô từ trong túi móc tấm vé tàu hỏa vò nát, mở gập .
Hay là cứ về xem nhỉ?
Dù gặp Tiêu Hòa Bình, về xem nhà cũng .
Còn phía Tiêu Hòa Bình, dù hiện giờ mặt ở đây, chắc là sẽ , đợi thì cũng sóng yên biển lặng .
Tống Ân Lễ hạ quyết tâm, quyết định đợi Trần Đại Mai về sẽ chuyện với chị một chút, tránh việc một lời chào hỏi khiến khác cảm thấy cô hiểu chuyện.
Sau khi Hạ Mỹ Phương ngoài, cô một đóng cửa trong phòng thu dọn đồ đạc, đem những thực phẩm dễ hỏng cho hết gian, đổ đầy hũ gạo, hũ dưa muối và hũ trứng gà.
Không lâu Trần Đại Mai và trở về, về tình trạng của Cao Anh Hùng, chính là ăn hỏng bụng, truyền dịch viện một ngày là .
Trần Đại Mai khát c.h.ế.t , về phòng rót một ca nước lã đầy ụ, ừng ực ừng ực đổ bụng, dùng mu bàn tay quệt miệng một cái, hỏi : "Mọi thấy Trịnh Diễm Lệ ? Con trai hiện giờ vẫn đang viện đợi chăm sóc, mà chẳng chạy , thật là mệt mỏi."
"Bà chẳng tìm đồng chí Hà Ngọc Trân ?"
"Gì chứ, mấy chúng từ tòa nhà chạm mặt đồng chí Hà Ngọc Trân , bà bệnh viện cùng chúng mà." Một chị quân tẩu khác .
"Vậy bà thể ? Tổng cộng cũng chỉ bấy nhiêu đường."
"Hay là Đại Ni cháu cứ bệnh viện chăm sóc em trai , chúng ngoài tìm xem, hiện giờ vẫn là các đồng chí y tá giúp trông hộ, thể cứ vứt cho ." Trần Đại Mai đề nghị.
Cao Đại Ni lập tức đóng sầm cửa nhà , cách cánh cửa gào thét: "Cháu , liên quan gì đến cháu, nó trộm đồ ăn nó đáng đời!"
Sau một tiếng "rầm", , cuối cùng chẳng ai chủ động dậy tìm, càng ai đề nghị bệnh viện.
Vốn dĩ mà, chính chị ruột đẻ nhà các còn chẳng thèm quan tâm, họ lo bò trắng răng gì, vả nhà ai chẳng việc, lát nữa sắp đến giờ bọn trẻ tan học , còn cơm tối nữa.
Mấy chị quân tẩu thu dọn đồ đạc lượt về.