Một năm trôi qua ở thành phố Nguyên Cao như một bản tình ca dịu ngọt. An Yên và Văn Nam cùng qua bốn mùa, gom nhặt vô kỷ niệm những con phố quen. Họ những buổi tối dạo hàng cây long não, những lúc cùng trú mưa hiên một quán cà phê cũ, và cả những An Yên hàng giờ xem Văn Nam vẽ những bản thiết kế nhà cửa chằng chịt những thông khô khốc.
Trong mắt , họ là một cặp trời sinh. Văn Nam ấm áp, luôn che chở cho An Yên. Còn An Yên là bến đỗ bình yên, nơi tìm về những giờ học căng thẳng. chỉ trong cuộc mới hiểu, giữa họ luôn tồn tại một cách vô hình, âm thầm lớn dần theo những hoài bão của Văn Nam.
Mọi chuyện bắt đầu rạn nứt cái ngày Văn Nam nhận thông báo trúng tuyển một chương trình đào tạo kiến trúc sư tài năng tại Đức – cơ hội mà nỗ lực ngừng suốt cả năm qua.
“An Yên, ! Anh sẽ cơ hội học hỏi từ những bậc thầy hàng đầu thế giới!”
Văn Nam siết c.h.ặ.t vai An Yên, đôi mắt rạng rỡ một niềm vui thuần khiết. trái tim An Yên thắt một nhịp. Cô mỉm , một nụ chúc mừng nhưng mang theo chút đắng chát ở đầu lưỡi. Cô , ngày sẽ đến.
Những tuần đó, chủ đề về tương lai trở thành một vết thương hở trong mối quan hệ của họ. Văn Nam bắt đầu thuyết phục cô.
“An Yên, em học Ngữ văn, em thể sang đó học thêm về ngôn ngữ, hoặc đơn giản là lách ở một nơi mới. Thế giới ngoài rộng lớn và tràn đầy cảm hứng, em thấy ?”
An Yên cốc nguội bàn, giọng cô nhẹ nhưng kiên định: “Nam, em thấy ở một nơi xa lạ như thế. Em yêu tiếng Việt, em yêu những mái trường ở đây, em dạy cho những đứa trẻ ở thành phố cách cảm nhận một bài thơ. Em là một cái bóng theo để lạc mất chính .”
“ chúng yêu mà!” Văn Nam thốt lên, giọng chút khẩn khoản, chút thất vọng. “Yêu là nên vì mà đổi ?”
An Yên ngước lên, đôi mắt vốn dĩ dịu dàng nay lạnh lùng đến lạ: “Thay đổi để thiện thì , nhưng đổi để trở thành một khác thì . Anh hoài bão của , em lý tưởng của em. Tại em từ bỏ cuộc sống bình yên mà em hằng mơ ước để chạy theo một viễn cảnh mà em thuộc về?”
Cuộc tranh luận lặp bao nhiêu , mỗi đẩy họ xa thêm một chút. Văn Nam là cánh chim đại ngàng, đôi cánh của đủ cứng cáp để đón những cơn gió đại dương. Còn An Yên, cô là nhành cỏ nhỏ, chỉ bám rễ sâu mảnh đất Nguyên Cao mà cô hằng gắn bó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguyen-cao-nam-ay-chung-ta-da-tung-co-nhau/chuong-2-khi-canh-chim-muon-bay-mat-dat-chi-biet-lang-nhin.html.]
Đỉnh điểm là buổi chiều mưa tầm tã ngày Văn Nam bay một tuần. Họ bên mái hiên của thư viện thành phố – nơi tình yêu bắt đầu.
“Anh nhé?” Văn Nam hỏi, hy vọng cuối cùng vẫn le lói trong ánh mắt.
“Anh hãy , hãy chinh phục những tòa nhà chọc trời của ,” An Yên đáp, tay cô run rẩy giấu túi áo. “ em sẽ đợi. Một năm qua chúng hạnh phúc, hãy để nó dừng ở đây như một kỷ niệm nhất.”
“Em tuyệt tình , An Yên?”
“Không tuyệt tình, mà là tỉnh táo.” An Yên thẳng mắt , giọng vỡ vụn nhưng dứt khoát. “Chúng một tương lai chung. Anh bay cao, em an định. Nếu em theo , em sẽ oán hận . Nếu ở vì em, sẽ oán hận bản . Tình yêu đủ lớn để một trong hai chúng hy sinh cả cuộc đời .”
Văn Nam lặng trong màn mưa. Sự kiên định của An Yên như một gáo nước lạnh dội ngọn lửa nồng nhiệt trong . Anh hiểu cô, hiểu rằng một khi cô những lời , nghĩa là cô suy nghĩ kỹ. Cô là sẽ vì tình yêu mà đ.á.n.h mất chính kiến.
“Anh hiểu .” Văn Nam khẽ, giọng lạc giữa tiếng mưa. “Chào em, An Yên.”
Anh lưng bước , bóng dáng cao lớn nhòa dần trong màn nước trắng xóa. An Yên đuổi theo, cô đó, tựa lưng bức tường gạch cũ của thư viện, nước mắt lúc mới tuôn như mưa. Cô đau, đau đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c thắt , nhưng sâu thẳm trong lòng, cô chọn đúng.
Tình yêu là thật, nhưng thực tế cũng là thật. Có những chỉ thể cùng một đoạn đường, đó, mỗi tự tiếp con đường chọn.
Nguyên Cao năm , nắng tắt hẳn, để một trống vắng mênh mang trong lòng cô gái trẻ. Một năm yêu đương khép bằng một cuộc chia ly lặng lẽ, sự phản bội, chỉ sự lựa chọn khác về hai chữ: Tương lai.