Cuối tuần, trường của An Yên tổ chức một buổi ngoại khóa cho học sinh khối 12 tại Trung tâm Triển lãm Quy hoạch Thành phố. Với tư cách là giáo viên chủ nhiệm, cô đồng hành cùng các em để giúp các em thêm tư liệu cho bài về sự chuyển của quê hương.
Không gian triển lãm hiện đại với những ánh đèn halogen rực rỡ và những mô hình sa bàn tinh xảo. An Yên ở một góc hành lang, học sinh của đang hào hứng ghi chép. Bất chợt, đám đông ở khu vực sảnh chính xôn xao hẳn lên.
"Đó là kiến trúc sư Lục Văn Nam, nhận giải thưởng quốc tế đấy!" – tiếng một vài học sinh thì thầm.
An Yên khựng . Cô chậm rãi ngước mắt về phía bục gỗ trung tâm. Giữa vòng vây của báo chí và các chuyên gia, Văn Nam đó, tự tin và đầy quyền uy. Anh đang say sưa thuyết trình về dự án "Cánh buồm Nguyên Cao" – một công trình sẽ trở thành biểu tượng mới của thành phố.
điều khiến tim An Yên thắt một nhịp là sự thành đạt của , mà là phụ nữ đang cạnh . Cô mặc một bộ đồ công sở thanh lịch, đôi mắt toát lên vẻ thông tuệ và sắc sảo. Khi Văn Nam xong, cô mỉm , tự nhiên đưa cho một chai nước và khẽ chạm tay vai như một sự khích lệ đầy thấu hiểu.
Ánh mắt của họ dành cho là sự nồng nhiệt cháy bỏng của tuổi trẻ, mà là sự đồng điệu của những cùng chung một lý tưởng, cùng chung một nhịp bước. Cô thể cùng đến những vùng đất mới, thể cùng thức trắng đêm bên những bản vẽ, điều mà An Yên của ba năm chọn từ chối.
An Yên định , nhưng đúng lúc đó, Văn Nam ngước mắt lên. Ánh mắt hai chạm giữa gian rộng lớn.
Văn Nam khựng một giây, khẽ gì đó với phụ nữ bên cạnh. Anh tách khỏi đám đông, chậm rãi bước về phía An Yên.
"An Yên, thật tình cờ," Nam mở lời, giọng vẫn ấm áp như xưa nhưng thêm phần trầm tĩnh.
An Yên mỉm , một nụ dịu dàng và chừng mực: "Chào , kiến trúc sư Lục. Chúc mừng với thành công lớn . đưa học sinh thực tế, ngờ gặp ở đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguyen-cao-nam-ay-chung-ta-da-tung-co-nhau/chuong-4-hai-the-gioi-mot-loi-chao.html.]
Nam cô, tà áo dài xanh nhạt thanh khiết và gương mặt bình thản của cô. Anh nhận An Yên thực sự đang sống . "Cảm ơn em. Anh... cũng em trở thành một cô giáo dạy Văn học sinh yêu mến."
"Mỗi đều tìm thấy vị trí của mà," An Yên nhẹ nhàng đáp.
Lúc , phụ nữ khi nãy bước đến bên cạnh Nam, khẽ mỉm chào An Yên. Nam giới thiệu: "Đây là Nhã Đan, cộng sự và cũng là... vợ sắp cưới của . Đan cũng là kiến trúc sư."
An Yên Nhã Đan, cô thấy trong mắt phụ nữ sự chân thành. An Yên đưa tay , giọng chân thật từ đáy lòng: "Rất vui gặp chị. Hai trông đôi. Chúc hai sớm một tổ ấm hạnh phúc."
Nhã Đan bất ngờ thái độ của An Yên, cô cảm ơn bằng một cái gật đầu thiện. Cuộc đối thoại chỉ kéo dài đầy năm phút. Khi đoàn học sinh bắt đầu di chuyển, An Yên khẽ gật đầu chào tạm biệt lưng thẳng.
Cô bước khỏi sảnh triển lãm, hít một thật sâu khí trong lành bên ngoài. Có một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong lòng – là nỗi đau xé lòng như đêm mưa ba năm , mà là một sự nhẹ nhõm đến tận cùng. Cô thấy "bến đỗ" của , một bến đỗ phù hợp hơn cô, vững chãi hơn cô.
Văn Nam cần một bầu trời rộng lớn để bay lượn, và Nhã Đan là cánh để bay cùng . Còn cô, cô là mặt đất yên bình, và cô tìm thấy hạnh phúc trong việc vun trồng những mầm non tâm hồn của riêng .
Sợi dây cuối cùng níu kéo quá khứ chính thức đứt đoạn, nhưng do sự thù ghét, mà do sự thấu hiểu. An Yên bước , nắng chiều nhuộm vàng đôi vai cô, lòng nhẹ tênh như một áng mây trôi.