Nguyên Cao Năm Ấy, Chúng Ta Đã Từng Có Nhau - Chương 5: TRỜI QUANG MÂY TẠNH, LÒNG AN YÊN

Cập nhật lúc: 2026-04-23 11:15:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một năm nữa trôi qua những mái phố cổ kính của thành phố Nguyên Cao.

 

Sáng nay, An Yên nhận một phong thư trang nhã gửi đến văn phòng khoa Ngữ văn. Trên thiệp cưới màu kem tối giản là tên của Lục Văn Nam và Trần Nhã Đan.

 

Tấm ảnh cưới đính kèm chụp họ một công trình kiến trúc lớn ở Châu Âu; cả hai đều rạng rỡ, ánh mắt toát lên sự tin cậy và đồng điệu tuyệt đối.

 

An Yên tấm thiệp, khẽ mỉm . Cô cảm thấy nhói lòng, cũng ý định sẽ đến dự. Cô chọn gửi tới họ một lẵng hoa ly trắng tinh khiết cùng một tấm thiệp tay ngắn gọn: “Chúc hai một đời bình an, cùng xây nên những giấc mơ thật .”

 

đến, vì trốn tránh, mà vì cô hiểu rằng sự xuất hiện của lúc cần thiết. Quá khứ lùi xa cánh cửa thời gian, và mỗi đều một bến đỗ riêng biệt.

 

Chiều hôm đó, An Yên ghé qua hiệu sách cũ gần thư viện thành phố. Hôm nay là ngày tập truyện ngắn đầu tay của cô chính thức mắt với b.út danh "An Yên". Đứng kệ sách mới, cô thấy tác phẩm của đặt trang trọng với tựa đề: “Gửi thanh xuân cho gió”.

 

Cuốn sách là tập hợp những tản văn và truyện ngắn về tình yêu, về sự trưởng thành và cách học cách yêu thương bản những vấp ngã. Ở trang cuối cùng, cô một dòng đề tặng: “Dành cho những từng ngang đời , cảm ơn vì là một phần của ký ức.”

 

“Cô giáo An Yên, chúc mừng cô nhé!” – Bác chủ hiệu sách già đôn hậu. “Sách của cô bán chạy lắm, nhiều bảo xong thấy lòng nhẹ nhàng hẳn .”

 

An Yên cúi đầu cảm ơn, lòng trào dâng một niềm vui giản dị. Sự nghiệp cầm phấn và những con chữ mang cho cô một giá trị sống vững chãi. Cô cần những tòa nhà cao tầng để chứng minh sự tồn tại, cô chỉ cần những tâm hồn đồng điệu tìm thấy sự an ủi qua văn chương của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nguyen-cao-nam-ay-chung-ta-da-tung-co-nhau/chuong-5-troi-quang-may-tanh-long-an-yen.html.]

 

Về đến căn hộ nhỏ khi hoàng hôn bắt đầu buông, chú mèo Mây đợi sẵn bên bậu cửa sổ, đuôi ngoe nguẩy đón chủ. An Yên pha cho một tách nhài thơm dịu, ban công .

 

Từ vị trí , cô thể thấy tòa nhà "Cánh buồm Nguyên Cao" của Văn Nam lung linh ánh đèn thành phố. Nó sừng sững, kiêu hãnh và rực rỡ – giống hệt như con . Còn ở đây, trong góc nhỏ , cô những chậu hoa mười giờ bắt đầu khép cánh, tiếng mèo kêu gừ gừ và sự tĩnh lặng trong tâm hồn mà gì đ.á.n.h đổi .

 

Điện thoại khẽ rung, một tin nhắn từ đồng nghiệp hỏi thăm về buổi dạy ngày mai. An Yên trả lời xong, đặt máy xuống, hít một thật sâu cái khí se lạnh đặc trưng của Nguyên Cao.

 

Cô chợt nhận , tình yêu thực chất nhất thiết là cùng đến tận cuối con đường. Có những gặp , yêu chỉ để đ.á.n.h thức những khát khao trong lòng đối phương, đó lùi để mỗi tự thiện cuộc đời . Văn Nam tìm thấy bầu trời của , còn cô tìm thấy mặt đất của chính .

 

Nhìn từng thương hạnh phúc bên một khác, hóa hề cay đắng như cô từng nghĩ. Bởi vì khi thấy hạnh phúc, cô cũng cảm thấy đúng khi buông tay năm . Nếu cứ cố chấp ở bên , lẽ bây giờ cả hai chỉ còn sự mệt mỏi và oán trách.

 

Trời về đêm, mây tạnh, trăng sáng tỏ đỉnh đầu. An Yên dậy, bế chú mèo Mây nhà. Cô tắt đèn, khép cánh cửa ban công, khép cả một thời tuổi trẻ đầy cuồng nhiệt và nước mắt.

 

Cuộc sống của cô hiện tại, , nhưng chính cô – một Tô An Yên dịu dàng, mạnh mẽ và tự tại.

 

như cái tên của , cô thực sự tìm thấy sự An Yên.

 

---

HẾT

Loading...