NHẠ BẠCH - Chương 6.
Cập nhật lúc: 2026-03-15 15:40:38
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13
Ta xác nhận .
Thôi Cẩm Trạch đối với chút tình cảm nào.
Là quá ngây thơ.
Khi đầy một tuổi theo trở về Ung Châu. Mười bảy năm qua từng gặp mặt, tình cảm ruột thịt.
Đối với , Tô thị mới là ruột.
Thôi Viên mới là ruột.
Giống như lúc Thôi Viên tham ăn, nằng nặc đòi ăn bánh của lầu Nguyệt Quế.
Hắn gõ nhẹ lên đầu nàng, cưng chiều :
“Tham ăn quá. Ca ca sai mua cho .”
“Không . Bánh mang về nguội sẽ ngon. Muội ca ca dẫn .”
Hôm đó Thôi Cẩm Trạch chịu nổi nàng năn nỉ nên đành đồng ý.
Hai chuẩn ngoài, lúc mới phát hiện cũng đang ở đó.
Thôi Cẩm Trạch ngạc nhiên, :
“A Âm cũng . Ngươi về kinh mười ngày mà còn ngoài dạo.”
Thật hề hứng thú với náo nhiệt.
Nếu họ mười ngày trở về , mỗi đêm đều mài d.a.o của , họ sẽ nghĩ thế nào.
Khi kinh, mang theo một con d.a.o và một thanh kiếm.
Con d.a.o là con d.a.o năm xưa dùng mổ ch.ó.
Nó g.i.ế.c quản sự trang trại Tiền Chương và vợ .
Thanh kiếm là thanh kiếm rèn .
Nó g.i.ế.c hai cữu cữu của .
Còn về nữa, tay cũng sạch sẽ gì.
Hai năm qua mở rộng việc ăn của nhà họ Lê, buôn sắt buôn muối.
Ta gặp quá nhiều loại quỷ quái.
Có một thương nhân buôn đồ sứ ở Dự Châu, thường xuyên oai với , còn lén giở trò lưng.
Ta vốn kiên nhẫn.
Vài như chán.
Ta trực tiếp đưa rừng g.i.ế.c luôn.
Hoè Hoa đào sẵn hố từ , xử lý gọn gàng, ai .
Con sống thật vô vị.
Chỉ khi cầm d.a.o g.i.ế.c mới chút thú vị.
Thôi Cẩm Trạch dẫn Thôi Viên lâu ăn bánh.
Bên cạnh mấy tiểu tư và nha theo.
Ban đầu .
Hoè Hoa phía cứ đẩy .
Ta nàng ngoài dạo.
Mỗi ngày đều uể oải như , nàng lúc nào cũng sợ đột nhiên lấy dây treo cổ.
Ta cùng họ đến lâu.
Trên phố thật náo nhiệt.
Kinh thành thật phồn hoa.
dù náo nhiệt đến thì cũng .
Người qua kẻ , âm thanh ồn ào.
Đối với , đó vốn chỉ là một buổi trưa vô vị.
Cho đến khi gặp tiểu hầu gia phủ Vĩnh Ninh hầu.
Ngụy Trường Thả.
Trong kinh thành, con cháu thế gia tụ hội.
Như trưởng của Thôi Cẩm Trạch, cũng coi như công t.ử phong nhã, dung mạo .
Công t.ử nhà Lễ bộ Thị lang qua cũng chút thể diện.
nếu đến hiển hách, ở kinh thành rộng lớn , ngoài công t.ử Tạ của phủ Bình Viễn tướng quân, còn Thẩm Chiêu của phủ Đại Tông Chính và tiểu hầu gia Ngụy Trường Thả của phủ Vĩnh Ninh hầu.
Những chuyện đều do Hoè Hoa cho .
Nàng giỏi ngóng tin tức, thích kể cho những chuyện thú vị.
Ví dụ như Thẩm công của phủ Đại Tông Chính thật là một đạo sĩ thanh tâm quả d.ụ.c.
Mấy năm gần đây ông say mê đạo thuật, dần dần rời xa trung tâm quyền lực triều đình.
Người con trai duy nhất của ông là Thẩm Chiêu cưới Tam công chúa đương triều, từ đó thể quan.
Còn phủ Bình Viễn tướng quân và phủ Vĩnh Ninh hầu đều là thế gia công thần nắm binh quyền.
Công t.ử nhà họ Tạ thường trú ở biên tái, ít khi về kinh.
Tổ tiên nhà họ Ngụy của phủ Vĩnh Ninh hầu là một trong sáu khanh của nước Tấn.
Nhà họ Ngụy cũng là một trong bốn đại vọng tộc của Nam triều, là gia tộc bốn đời ba công thực sự.
Chỉ riêng ở vùng Hà Tây hiện nay, họ Ngụy hơn mười vạn tinh binh.
Trong các doanh quân ở kinh vệ, một nửa binh quyền vẫn trong tay nhà họ Ngụy.
Ngụy Trường Thả là tiểu hầu gia phủ Vĩnh Ninh hầu, xuất tôn quý khỏi .
Khi mới kinh, hiểu gì về thế lực trong triều.
Nếu khi đó và Diêu Cảnh Niên là kẻ đối địch, tuyệt đối sẽ trêu chọc .
Ngụy Trường Thả hơn hai mươi tuổi.
Lần đầu thấy , ngay cả như còn hứng thú với cuộc đời cũng thêm một .
Đá quý trong núi, dung mạo tuyệt thế.
Đó là ấn tượng đầu tiên của về .
Nói thật, dung mạo của Lam Quan cũng hề kém .
Chỉ là xuất thế gia, khí chất đoan trang và quý phái bẩm sinh, ai sánh .
Một vị công t.ử đoan chính tự giữ.
Lông mày và đôi mắt sâu dài, ánh lạnh lẽo xa cách như hồ nước mùa đông.
Toát vẻ cao quý khó với tới.
Thế nhưng con cao cao tại thượng cư xử vô cùng lễ, bình tĩnh và ôn hòa.
Ác ý trong xương cốt , khoảnh khắc thấy , e rằng dâng lên đến cực điểm.
Bởi vì xuất hiện trong lâu cùng một tiểu thư thế gia dung mạo tuyệt mỹ.
Tiểu thư tên là Khương Tri Hàm.
Tổ phụ nàng là Khương Thái phó đương triều, đúng nghĩa thiên kim danh môn.
Thôi Viên quen nàng.
Trong phòng riêng lầu hai, gặp hành lễ, miệng luôn miệng gọi “Hàm tỷ tỷ”, thiết vô cùng.
Khương Tri Hàm che miệng khẽ, dịu dàng chuyện với nàng, còn chào hỏi Thôi Cẩm Trạch.
Thôi Cẩm Trạch chắp tay thi lễ với Ngụy Trường Thả.
“Tiểu hầu gia.”
Ngụy Trường Thả khẽ gật đầu đáp lễ, phong thái cao quý.
Những chuyện vốn liên quan đến .
Ta đang chán nản xuống con phố dài ngoài cửa sổ, bỗng Khương tiểu thư hỏi Thôi Viên:
“Tâm Tâm, vị là?”
Tâm Tâm là khuê danh của Thôi Viên.
Ta đầu .
Ánh mắt họ đều đang , chờ Thôi Viên giới thiệu.
Thôi Cẩm Trạch lên tiếng :
“Đây là , Thôi Âm. Không lâu từ Ung Châu đến.”
Khương Tri Hàm khẽ nhướng mày, vẫn khó hiểu Thôi Viên.
“Con gái nhà họ Thôi? Cha chẳng chỉ và Thôi Thù thôi ?”
Ta thấy vẻ mặt Thôi Viên chút lạ.
Nàng ghé tai Khương Tri Hàm thì thầm vài câu.
Sau đó vị thiên kim thế gia lấy khăn che môi, trong ánh mắt thoáng qua một tia chán ghét.
Ta nàng gì.
Chẳng qua là Thôi Âm là con gái của vợ cha nàng bỏ.
Năm đó chuyện bắt gặp gian tình rời khỏi nhà họ Thôi từng là đề tài bàn tán khắp kinh thành.
Đó cũng là lý do khi trở về nhà họ Thôi, tổ mẫu lạnh nhạt, phụ chán ghét.
Họ cảm thấy nhà họ Thôi mất mặt.
Ta còn , nhà họ Thôi đón về chỉ vì hôn sự với phủ Quận công.
Trước năm mới, Lễ bộ Thượng thư từ quan, phụ Thôi Khiêm sắp sự điều động quan lộ.
Vào lúc , trưởng nữ nhà họ Thôi ở tận Ung Châu, c.h.ế.t, nhà ngoại sa sút, đón về kinh, càng khiến ngoài thấy nhà họ Thôi rộng lượng nhân hậu.
Họ cần để tạo danh tiếng .
Tiện thể còn thể gả sang phủ Quận công.
Vừa ghét bỏ , tận dụng đến cùng.
Ta cảm thấy đầu bắt đầu đau.
Sự bực bội trong xương cốt rục rịch trỗi dậy.
Trong lòng Khương Tri Hàm lúc chắc đang nghĩ.
À.
Thì nàng chính là con gái của đàn bà dâm đãng nhà họ Thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nha-bach-creh/chuong-6.html.]
Ánh mắt sang Thôi Cẩm Trạch.
Sắc mặt bình tĩnh, hề gợn sóng.
Cũng đúng.
Hắn là con trai của Tô thị.
Chứ con trai của đàn bà dâm đãng như .
Hắn giống tất cả .
Khinh miệt bà.
Chán ghét bà.
Thậm chí trong lòng sâu kín cũng khinh miệt , chán ghét .
ngoài mặt vẫn vẻ trưởng .
Ngày thứ mười đến kinh thành.
Bệnh của phát tác.
Cả đời thể chịu nổi việc khác sỉ nhục .
Ngay cả nghĩ cũng .
Ánh mắt chán ghét của Khương Tri Hàm khiến gần như thở nổi.
Thôi Cẩm Trạch gọi qua, bảo hành lễ với Khương tiểu thư và Ngụy tiểu hầu gia.
Ta bước qua.
Chỉ là nhầm hướng.
Ta lao thẳng đến thị vệ cạnh Ngụy Trường Thả, rút thanh kiếm đang đeo bên hông.
Trong nháy mắt thấy vô tiếng kinh hô.
Hoè Hoa hét lên:
“Cô nương! Đừng!”
Đầu đau như nứt .
Mắt nóng rực.
Không còn phân biệt đang ở .
Chỉ cơn cuồng loạn trong va đập dữ dội.
Ngụy Trường Thả gần nhất phản ứng cực nhanh.
Hắn lập tức nắm lấy tay đang cầm kiếm.
Còn theo bản năng chống cự, vung kiếm .
Lưỡi kiếm cắt trúng cánh tay .
14
Ngụy Trường Thả đ.á.n.h ngất .
Khi tỉnh , ở nhà họ Thôi.
Họ nhốt .
Hoè Hoa cố sức giải thích:
“Cô nương nhà lớn lên ở thôn dã. Phu nhân c.h.ế.t ngay mặt cô . Từ đó cô luôn u uất, thường ý nghĩ tự vẫn. Khi cầm kiếm là tự sát. Những năm nay nếu trông chừng mỗi ngày, cô nương c.h.ế.t bao nhiêu .”
Những lời nàng cũng là sự thật.
Trên cánh tay nhiều vết sẹo lớn nhỏ khác .
Đó là những tự tổn thương khi bệnh phát tác.
Hoè Hoa vì đến kinh thành, đêm nào cũng ngủ yên, tinh thần căng thẳng quá mức nên mới đột nhiên mất kiểm soát ở lâu.
Ánh mắt họ như một kẻ điên.
Cuối cùng ngay cả lớp mặt nạ cuối cùng cũng lười che đậy.
Khi nhốt trong viện Đình Lan, một ai đến thăm.
Ba ngày , Thôi Cẩm Trạch đến.
Hắn đưa đến phủ Vĩnh Ninh hầu để xin Ngụy tiểu hầu gia.
Nghe Ngụy Trường Thả và cháu gái của Khương Thái phó, Khương Tri Hàm, tình đầu ý hợp.
Hai Thái hậu ban hôn, định cuối năm thành .
Phụ Thôi Khiêm đến phủ Vĩnh Ninh hầu một chuyến để tạ tội với lão hầu gia.
Họ sợ đắc tội nhà họ Ngụy đến mức như .
Suy tính , cuối cùng để Thôi Cẩm Trạch dẫn đến tận nơi, đích xin Ngụy tiểu hầu gia.
Trong phòng sáng sủa, hương trầm lượn lờ.
Ngụy Trường Thả mặc một huyền bào, lông mày đen như cánh quạ. Hắn thản nhiên :
“Thôi cô nương cố ý, .”
Giọng trầm thấp, tư thế tùy ý, thật sự chẳng để tâm.
Vết thương ở cánh tay. lúc nha tiến lên t.h.u.ố.c cho , :
“Vết thương của tiểu hầu gia là do gây . Có thể cho A Âm một cơ hội bù đắp, để t.h.u.ố.c cho ngài ?”
Giọng chân thành mang theo sự tự trách khó giấu.
Ngụy Trường Thả một cái, từ chối, chỉ nhàn nhạt :
“Vậy phiền Thôi cô nương.”
Nha sang một bên, Thôi Cẩm Trạch sảnh.
Trên trường án bày sẵn t.h.u.ố.c trị thương. Lò hương Cửu Chuyển bằng sứ Thanh Hạc tỏa vài làn khói mỏng.
Ta quỳ án, đưa tay tháo lớp vải quấn cánh tay .
Khóe môi khẽ cong, cúi mắt chậm rãi :
“Lúc nhỏ từng chơi ở thôn, gặp một đang g.i.ế.c ch.ó. Ta đành lòng thấy con ch.ó g.i.ế.c nên định ngăn . Kết quả con d.a.o rơi trúng cánh tay , đúng vị trí như của tiểu hầu gia. Ngài trùng hợp ?”
Ta khẽ vén tay áo, để lộ nửa cánh tay trắng, cùng những vết sẹo lớn nhỏ khác .
Ánh mắt dừng cánh tay . Thần sắc thoáng khựng nhanh ch.óng dời .
“Sao nhiều vết thương như ?”
“Ồ, những vết khác là do vô ý tự trầy.”
Ta mỉm , giọng nhẹ như .
Vừa t.h.u.ố.c cho :
“Tiểu hầu gia từng đến cỏ Cửu Tháp ? Trong dân gian t.h.u.ố.c trị thương . Cỏ Cửu Tháp mọc ven đường thôn dã, khắp nơi đều , nhưng hiệu quả với vết thương.”
“Nếu tiểu hầu gia sẽ thương, chắc chắn mang vài cây Cửu Tháp kinh.”
“Nghe lẽ buồn . Trong phủ hầu gia thứ t.h.u.ố.c trị thương nào cũng , tiểu hầu gia coi trọng thứ cỏ mọc ngoài hoang dã.”
“Xin thứ cho A Âm nông cạn, chỉ đến cỏ Cửu Tháp nên cứ nghĩ đó là t.h.u.ố.c trị thương nhất, dù nó rẻ.”
“Chỉ cần chữa vết thương thì đều như , chuyện rẻ .”
Ngụy Trường Thả nhàn nhạt.
Ta liền ngẩng đầu .
Ánh mắt chạm đôi mắt đen sâu thẳm của . Trong mắt như dâng lên một làn sương nhẹ.
“Tiểu hầu gia khác với những khác.”
Giọng khẽ, khẽ đến mức chỉ và Ngụy Trường Thả thấy.
Ta phản ứng của , chỉ cúi đầu băng vết thương, chỉnh tay áo huyền sắc cho .
Bàn tay chạm lớp vải thượng hạng, chậm rãi vuốt phẳng nếp gấp.
Dưới tay áo là bàn tay thon dài như ngọc.
Khớp xương rõ ràng, mu bàn tay lộ những đường gân xanh, mạch lạc rõ rệt.
Đó là một đôi tay trông lực.
Ta cúi mắt .
Khi việc xong, ngón tay lướt qua tay áo , chậm rãi nắm lấy tay .
Ngụy Trường Thả khựng .
Bàn tay ấm nóng. Lòng bàn tay và đầu ngón tay một lớp chai mỏng, sờ ráp.
Tay nắm c.h.ặ.t t.a.y , lật bàn tay lên, ngón cái nhẹ nhàng xoa lớp chai nơi đầu ngón tay .
“Trên đời , ai hơn tiểu hầu gia.”
“Ngài chỉ cứu , còn thương mà trách tội. Ân tình A Âm sẽ mãi ghi nhớ.”
“Tiểu hầu gia sẽ luôn ở trong lòng A Âm.”
Lúc chỉ là một cô gái yếu đuối nơi nương tựa.
Một chút thất thố cũng tính là gì.
Chỉ cần Ngụy Trường Thả cảm nhận sự khác thường của , tình ý với là đủ.
Nếu quá chậm hiểu, hẳn nhận ấm trong ánh mắt .
Một phụ nữ đáng thương, yếu đuối, say mê , lấy hết dũng khí để thổ lộ.
Điều đó hẳn sẽ khiến sinh lòng thương hại.
Cho dù sự thương hại chỉ thoáng qua.
Ta khẽ lẩm bẩm, mắt đỏ lên.
Bàn tay đang đan tay khẽ siết .
Cho đến khi Thôi Cẩm Trạch ở sảnh gọi:
“A Âm!”
Hắn thấy tất cả.
Sắc mặt cực kỳ khó coi.
Hắn với :
“Đừng quấy rầy tiểu hầu gia dưỡng thương. Nên về .”
Ta như tỉnh , vội vàng buông tay.
“Tiểu hầu gia thứ , là A Âm vượt lễ.”
“Không , lui xuống .”
Ngụy Trường Thả .
Tay thu về trong tay áo. Giọng lạnh lẽo, vẻ mặt gợn sóng.