NHẠ BẠCH - Chương 7.

Cập nhật lúc: 2026-03-15 15:40:54
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

Cuối cùng Thôi Cẩm Trạch cũng xung đột với .

Trên xe ngựa, sắc mặt khó coi. Giọng lạnh lẽo:

“Vừa ngươi đang gì? Ý ngươi là gì?”

“Huynh trưởng mà. Ta ái mộ tiểu hầu gia, thích .”

“…Ngươi điên . Trong nhà chọn hôn sự cho ngươi. Huống chi ngươi so với phận của Khương tiểu thư. Ngươi còn khiến nhà họ Thôi trở thành trò nữa ?”

“Trò ? Trò gì?”

Nhìn đang cố gắng kiềm chế cơn giận.

vẫn giả vờ hiểu, hỏi:

“Huynh trưởng đang ? Đón về chẳng lẽ là trò của nhà họ Thôi ?”

“Thôi Âm, . Ngươi an phận thủ thường. Nếu nhất định tha cho ngươi.”

“Ta nhớ trưởng cũng từng , nếu trở về nhà họ Thôi thì là trưởng nữ nhà họ Thôi. Có ở đây, ai dám bắt nạt .”

Ta cong môi , với vẻ nửa nửa .

“Chưa đến nửa tháng mà đổi .”

Trong mắt Thôi Cẩm Trạch lóe lên tia lạnh.

“Từ khi ngươi trở về ai bắt nạt ngươi ? Ở huyện Mi ngươi sống cuộc đời thế nào? Đến nhà họ Thôi ăn sung mặc sướng mà vẫn hài lòng?”

“Nếu nhà họ Thôi, ngươi xứng với phủ Quận công. Thôi Âm, tất cả những gì ngươi hôm nay đều do nhà họ Thôi ban cho.”

“Tất cả những gì hôm nay?”

Ta bật .

“Ta gì? Là mấy bộ y phục cũ Thôi Viên ném cho ? Hay sự chán ghét của phụ ? Hay thái độ ép của trưởng?”

“Thân phận trưởng nữ nhà họ Thôi chẳng lẽ còn đủ ?”

Thôi Cẩm Trạch lạnh lùng, còn chút phong độ nào.

“Thôi Âm, ngươi nên ơn chứ chất vấn. Năm đó bà đưa ngươi về Ung Châu, từ lúc ngươi còn là con gái nhà họ Thôi. Đón ngươi trở về là lòng nhân của nhà họ Thôi.”

“Đón về chẳng tạo danh tiếng cho con đường quan của phụ ?”

Ta lười biếng , dựa lưng thành xe, nghịch móng tay.

“Những lời đều hết . Phủ Quận công là môn đăng hộ đối như , gả Thôi Viên sang?”

Trên mặt Thôi Cẩm Trạch thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhanh trầm xuống.

Hắn mím môi .

“Bất kể nhà họ Thôi đón ngươi về vì mục đích gì, phận trưởng nữ nhà họ Thôi của ngươi là thật. Cuộc sống phú quý cũng là thật.”

“Đã hưởng lợi thì nên an phận thủ thường. Nếu ngươi điều, sẽ đưa ngươi trở Ung Châu.”

“Thế thì .”

Ta , khẽ nhướng mày.

“Huynh trưởng câu mời thần thì dễ, tiễn thần thì khó ? Ta .”

“Yên tâm . Sau sẽ ngoan ngoãn. Ai về huyện Mi hót phân chứ.”

Một khi tấm màn che xé toạc, ai cũng lười giả vờ.

Ở nhà họ Thôi, trở thành một sự tồn tại đặc biệt.

Họ cho bước khỏi viện Đình Lan, biến tướng giam lỏng .

Hai nha và bà t.ử phân đến càng ngày càng lộ bản chất tiểu nhân.

Thấy mà cư xử.

Cơm họ mang đến là đồ thừa.

Ấm bàn cũng trống rỗng.

Thậm chí còn trộm đồ của .

Mấy món trang sức ít ỏi trong hộp trang điểm cũng mất gần hết.

Ta trong sân mài d.a.o, thấy buồn nên với Hoè Hoa:

“Ta là loại tiểu nhân thù tất báo. Họ đối xử với như , đúng là ngu ngốc.”

Hoè Hoa liếc xung quanh hạ thấp giọng.

“Nương nương Diêu phi cô nương cung.”

“Dao mài xong, ch.ó còn g.i.ế.c. Ta .”

“Trước gì cũng g.i.ế.c.”

“Ta tự tay g.i.ế.c.”

“Diêu phi Lam Quan cô nương đến kinh thành. Hắn ngày nào cũng nổi giận đòi tìm cô nương, sắp giữ nổi nữa.”

À.

Tên ngốc đó.

Ngày dỗ theo Diêu Cảnh Niên kinh, còn lừa rằng vài ngày nữa sẽ đến tìm .

Chắc tức điên lên .

Ta , hài lòng ngắm con d.a.o sáng loáng trong tay.

“Bảo đợi thêm chút nữa. Sắp .”

“Hoè Hoa, tháng là ngày giỗ .”

“Bản cô nương g.i.ế.c ch.ó .”

Ban đầu định tha cho nhà họ Thôi.

Ai ngờ chuyến đến kinh thành niềm vui bất ngờ.

Nghe kế mẫu Tô thị của từ nhỏ mồ côi cha, tổ mẫu nuôi lớn.

là biểu bên ngoại của phụ .

Nha hồi môn Tú Thanh từng với .

Sau khi gả nhà họ Thôi, trong nhà một vị biểu tiểu thư với bà, tình như tỷ .

Thật trùng hợp.

Thôi Viên đúng nhỏ hơn một tuổi.

Điều lên điều gì?

Mẹ hưu, ngay đó Tô thị gả cho cha , còn mang thai.

sơ suất.

Lúc g.i.ế.c cữu cữu quên hỏi , ngoài còn ai tính kế .

Cũng trách .

Chỉ đến khi kinh mới thấy rõ bản lĩnh của Tô thị và Dương di nương.

Hai con cáo , trong lòng giấu d.a.o.

Việc dò hỏi tin tức cũng tốn ít công sức.

Bên cạnh lão thái thái một bà t.ử già, từng Tô thị lớn lên.

Mấy năm rời khỏi nhà họ Thôi, nhà đón về dưỡng lão.

Ta mới đến kinh, quan hệ.

Cuối cùng vẫn nhờ Diêu phi trong cung giúp dò hỏi.

Sau đó nàng chỉ đưa cho hai chữ.

Có thể g.i.ế.c.

Hôm trong sân, bầu trời xanh biếc một gợn mây.

Bỗng nhớ khúc “Bái Nguyệt Đình” từng hát.

Thật là một màn mưu kế tuyệt diệu.

Tô thị lừa gạt .

Nhị cữu lợi dụng vị biểu .

Mỗi vì lòng riêng của , phối hợp với kín kẽ một kẽ hở.

Ta còn đang thắc mắc.

Năm đó nhà họ Thôi canh phòng nghiêm ngặt như .

Nhị cữu thể bế trộm ngoài, mang về Ung Châu.

Thật .

Ai cũng đạt thứ , ai chịu tổn thất.

Ngoại trừ .

Và vị biểu đem vật hi sinh.

Gió thu xào xạc, mưa chiều thê lương.

Một t.h.i t.h.ể cuộn trong tấm chiếu cỏ.

Một đôi giày thêu thấm đẫm m.á.u.

Cái thế đạo , vẫn khiến buồn nôn như .

16

Năm ngày ngày giỗ , gặp Lam Quan.

Bây giờ ghê gớm.

Hắn là thị vệ mang đao bên cạnh hoàng đế.

Năm đó theo Diêu Cảnh Niên kinh, nhà họ Diêu nhận nghĩa t.ử, tiến cử cung việc.

Lam Quan từ nhỏ lăn lộn nơi thôn dã chợ b.úa, sức lực kinh , thủ .

Hắn còn là kẻ sợ c.h.ế.t.

Chính vì , khi hoàng đế thích khách ám sát, đầu tiên xông lên g.i.ế.c thích khách, còn đỡ một nhát d.a.o hoàng đế.

Từ đó trở thành thị vệ mang đao ngự.

Lại vì đầu óc đơn giản, giống như kẻ ngốc, nên càng hoàng đế tin tưởng.

Ta nhà họ Thôi giam lỏng mấy ngày, Tô thị bỗng sai Dương di nương mang đến cho một bộ y phục mới may.

Chiếc váy dài bằng gấm vàng và lụa mỏng.

Xa hoa rực rỡ, ánh sáng lưu chuyển.

Dương di nương tươi :

“Nhà Thẩm công mới đích tôn. Ngày mai phu nhân sẽ đến phủ chúc mừng. Cô nương mặc bộ y phục , cùng .”

Bàn tính của họ khiến khỏi nhướng mày.

Đích tôn của Thẩm công là con của Thẩm Chiêu và Tam công chúa.

Chỉ sợ cả hoàng quốc thích trong triều đều sẽ đến chúc mừng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nha-bach-creh/chuong-7.html.]

Thế t.ử Triệu của phủ Quận công đương nhiên cũng sẽ đến.

Họ ăn diện một chút để cho xem mắt.

Dương di nương nhiệt tình như cũng dễ.

Nếu , gả sang phủ Quận công kế thất sẽ là con gái bà , Thôi Thù.

Ta vẻ mặt nịnh nọt của bà mà bật , đồng ý.

Vốn định đợi đến ngày giỗ sẽ g.i.ế.c luôn bà .

Nếu họ còn chơi tiếp, cũng sẽ chơi đến cùng.

Ngày đầy tháng của đích tôn nhà Thẩm công, khách khứa tấp nập, vô cùng náo nhiệt.

Thôi Viên và Thôi Cẩm Trạch cũng đến.

Một cùng đám công t.ử thế gia ở đình nhỏ đ.á.n.h cờ.

Một giữa đám phu nhân quý tộc, vây lò bàn chuyện cổ ngoạn.

Ta mặc bộ y phục Dương di nương đưa, cũng tỏ ngoan ngoãn.

Chỉ là khi họ đang thưởng ngoạn hoa viên nhà Thẩm công, dựa lan can, nheo mắt, lười biếng ngáp một cái.

Miệng còn khép thì từ đình đài phía xa chạm một đôi mắt sâu thẳm.

Cơn buồn ngủ lập tức tan biến.

Ta lập tức tỉnh táo.

Vị công t.ử thẳng như ngọc , khoác áo bào tím xa hoa, dung mạo lạnh lẽo như tuyết.

Chính là Ngụy tiểu hầu gia.

Trước đó trêu chọc chỉ là cho vị Khương tiểu thư coi thường một bài học.

tính việc chỉ ba phần hứng thú, ba phần bốc đồng.

Qua khỏi ba phần đó, thấy chán.

Dung mạo của Ngụy tiểu hầu gia tuy như tiên nhân.

trong lòng , khi kinh diễm qua , cũng chỉ thôi.

Lam Quan cũng kém.

Vẫn cùng cầm một con d.a.o mổ ch.ó, chân trần khắp mười lăm huyện Ung Châu.

Ta từ nhỏ sống thực tế.

Số phận do quyết định.

Vậy thì đến cảnh nào, cứ sống theo cách của cảnh đó.

Ăn mặc đủ đầy .

Mẹ c.h.ế.t.

Ta giống như một hồn ma còn sót đời.

Ta vốn lười để ý đến nữa.

khi đầu, thấy Khương Tri Hàm và Thôi Viên đang tới.

Cháu gái Khương Thái phó đến cũng như quanh trăng.

Người vây quanh nàng.

Nàng đoan trang bao.

Khi che miệng , giống như tiên nữ trời.

Nếu hôm nay khi thấy , trong mắt nàng lóe lên chút chán ghét và khó chịu, trêu Ngụy Trường Thả nữa.

Nàng cực kỳ ghét .

Còn vì hôm đó ở lâu thương trong lòng nàng.

Ta nàng với Thôi Viên:

“Hôm nay là dịp như , nàng cũng đến? Nhà các ngươi còn dám thả nàng ngoài?”

Hoa viên nhà Thẩm công rộng.

Trong kinh thành nổi tiếng là cảnh .

Ngụy Trường Thả ở đình đài phía xa.

Chỗ đó cây cối rậm rạp, yên tĩnh.

Bên cạnh chỉ một thị vệ.

Ta dậy.

Xung quanh các phu nhân đang trò chuyện rôm rả, ai chú ý đến .

Ta đến đình đài tìm .

Sau khi hành lễ, hỏi:

“Vết thương của tiểu hầu gia khỏi ?”

“Chỉ là vết thương nhỏ, còn đáng ngại.”

Hắn vẫn như , lạnh nhạt, xa cách và cao quý.

lúc trêu chọc .

Muốn x.é to.ạc lớp mặt nạ đạo mạo , xem khi còn đoan chính sẽ .

Ta l.i.ế.m nhẹ môi, mặt hiện vẻ yếu đuối nơi nương tựa.

Ta bước đến gần, khẽ :

“Nếu đáng ngại, thể cho A Âm xem một chút ? Để khỏi ngày ngày lo lắng, đêm ngủ .”

Ta cúi đầu.

Ngụy Trường Thả yên, gì.

Ta kéo nhẹ tay áo .

“Tiểu hầu gia, chỉ xem một chút thôi.”

Giọng mang theo vẻ cầu xin.

Ngụy Trường Thả vẫn yên.

thị vệ bên cạnh , lặng lẽ lui .

Ta kéo xuống ghế đá trong đình.

Cũng mặc kệ ánh mắt trầm trầm của . Ta vén tay áo bào tím của lên, thấy vết sẹo do lưỡi kiếm để khép miệng, cần băng nữa.

Cánh tay rắn chắc, đường nét rõ ràng.

Ngón tay vuốt qua vết sẹo . Vuốt một lúc, giống như , nắm lấy tay .

Bàn tay ấm nóng, lòng bàn tay rộng, lớp chai mỏng ráp.

Ta vuốt ve tay , khóe môi cong lên, giọng dịu dàng:

“Mỗi ngày đều nghĩ đến tiểu hầu gia, như ma ám , trong đầu là ngài.”

“Biết rõ ngài đối với A Âm là xa thể với tới, nhưng vẫn khống chế . Ta đến gần, ngước , dù chỉ thêm một .”

“Tiểu hầu gia, ngài thể cho cơ hội ?”

Đôi mắt của Ngụy Trường Thả dài hơn mắt đào hoa một chút, giống như hồ nước sâu thấy đáy, phủ một lớp sương mờ mê hoặc. Cho dù cũng đủ khiến rung động.

Trong ánh mắt còn ẩn giấu thứ gì đó khác.

Môi mỏng khẽ mím, gọi:

“Thôi cô nương…”

Nữ t.ử thế gia phần lớn đoan trang, giữ lễ.

Vậy thì cho , nữ t.ử lớn lên nơi thôn dã thể thô lỗ và cuồng dại đến mức nào.

Hắn chỉ gọi tên , nắm c.h.ặ.t t.a.y , dùng lực, dậy thẳng lòng .

Ta vòng tay qua cổ , áp mặt , ghé sát tai :

“Tiểu hầu gia, gọi là A Âm.”

Thân thể cứng , vành tai đỏ lên. Hắn nhíu c.h.ặ.t mày đẩy .

Thật nực .

Từ nhỏ g.i.ế.c ch.ó, sức lực lớn thế nào.

Ta áp sát , mặc kệ tất cả, ôm lấy cúi xuống hôn môi .

“Chỉ thôi, tiểu hầu gia, đừng từ chối . Ta thật sự thích ngài, thích đến mức sắp phát điên …”

Trong đình, nóng vội chiếm lấy , bám lấy đầy mạnh mẽ, như sợ đạt .

Sau đó tay bỗng đặt lưng , mạnh tay kéo lên.

Sắc mặt biến đổi.

Ta tưởng hất .

rơi xuống lòng , chỉ là đổi sang tư thế sát hơn, thuận tiện để giữ lấy đầu , chiếm quyền chủ động.

Hắn kéo áp sát .

Lông mi dài khẽ run, hạ mắt xuống chủ động hôn .

Trong khoảnh khắc đầu trống rỗng.

Từ vội vã nóng nảy biến thành kẻ ngốc.

Vốn định chiếm lấy , để thấy sự phóng túng của .

Kết quả còn phóng túng hơn .

Ta chút vui.

Từ nhỏ đến lớn quen nắm quyền chủ động trong việc.

Lúc đương nhiên phản công.

Thế là hai tay bắt đầu yên.

Kết quả là hai chúng trong đình ôm hôn dứt, suýt nữa kìm .

Chỉ tiếc thị vệ trung thành của canh bên ngoài, cho bất kỳ ai đến gần.

Ta vốn để Khương Tri Hàm và nhà họ Thôi thấy mà sụp đổ.

Họ mất mặt thì mới hả .

Ngụy Trường Thả vẫn còn chút tự chế.

Khi vẫn , kết thúc nụ hôn dài , ấn đầu n.g.ự.c :

“Đừng động.”

Giọng khàn đặc, lời cảnh cáo đầy khó nhọc.

Tim đập nhanh như vọt ngoài. Cơ thể căng cứng, thở dồn dập.

Ta dựa lòng , vòng tay ôm lấy , khóe môi cong lên một nụ ác ý mà thấy, cố ý nhúc nhích một chút.

Hắn khẽ rên một tiếng, như đang cố nhẫn nhịn, càng dùng sức giữ c.h.ặ.t hơn.

“Thôi Âm, đừng động.”

Giọng từ cảnh cáo biến thành lời cầu xin bất lực.

Loading...