Nửa tháng tiếp theo, Trương Vĩ nhắc gì đến chuyện bắt nghỉ việc để chăm nữa, đối xử với cũng vẻ khá hơn .
ch.ó thì vẫn ch.ó, chẳng ý đồ gì t.ử tế.
Chỉ là , cũng chẳng buồn hỏi.
Mỗi ngày, ngoài công việc, đều lặng lẽ chuẩn cho tương lai của chính .
Một tuần , Trương Vĩ bắt đầu dọn dẹp phòng ngủ phụ.
Thấy về đến nhà, lau mồ hôi trán, :
“Vợ , mai ba sẽ qua đây ở. Em xem lúc nào nghỉ việc thì báo luôn nhé?”
Hừ, đúng là như đoán.
“Từ bao giờ là sẽ nghỉ việc?” – treo túi lên móc, bình thản đáp.
Nghe , Trương Vĩ cũng bất ngờ gì, thậm chí còn khẩy.
“Vợ , giờ em đoạn tuyệt với bên nhà ruột, em thì mất sớm, đến ba em cũng nhận em nữa. Ngoài , em còn trông mong ai?”
Vừa , bước tới định ôm , nhưng tránh .
“Phụ nữ các em, cả đời quan trọng nhất là chồng, còn đều đáng tin. Trước đây cãi vài , nhưng em vẫn là vợ , thể bỏ mặc em ?”
“Chỉ cần em chăm sóc cho ba , đặc biệt là lo cho chu đáo một chút, sinh thêm cho một đứa con trai… thì cả đời em chẳng lo chuyện cơm áo nữa.”
xong, bật thành tiếng – đến mức cúi cả xuống, thụp xuống sàn mà ôm bụng .
“Em cái gì?” – Trương Vĩ cau mày.
vịn tường dậy, hỏi ngược:
“Vậy nếu từ chối thì ?”
Nghe đến hai chữ “từ chối”, ánh mắt lóe lên một tia độc địa.
“Vậy thì đừng trách nhẫn tâm, Linh Nguyệt.”
“Anh sẽ ly hôn với em!”
“Giờ em chẳng còn nhà , nếu mất luôn nhà chồng… đến lúc đó, xem thử em sống kiểu gì.”
Ly hôn ? Hay quá. Nếu chủ động ly hôn, đỡ tốn bao nhiêu công sức.
“Vậy thì ly hôn .” – mỉm .
Thấy đồng ý ly hôn, Trương Vĩ bắt đầu hoảng.
“Em điên ? Em từng nghĩ đến hậu quả ? Ly hôn với thì em chẳng còn gì hết – nhà, xe, tiền tiết kiệm đều là của . Đến lúc đó, em lấy gì mà sống? Ở ?”
Anh liệt kê một loạt như thể sợ nhận giá trị “vàng ròng” của .
“Nhà, xe là của , phản đối. tiền tiết kiệm là hai cùng gom góp, tự nhiên cũng thành của ?”
Trước khi cưới, Trương Vĩ nhà, xe – đó là tài sản hôn nhân, màng tới.
tiền tiết kiệm – cớ gì cũng là của riêng ?
“Lương em thì bao nhiêu? Bình thường tiêu hết cơm gạo mắm muối , lấy đồng nào mà gọi là tiết kiệm?”
“Anh ăn cơm chắc? Vậy hóa chi tiêu trong nhà là của hết ?” – là kiểu lý lẽ vô liêm sỉ hết phần thiên hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nha-chong-muon-toi-nghi-viec-hau-ha-me-chong-bi-liet/c4.html.]
Trương Vĩ bắt đầu cáu.
“Nam chủ ngoại, nữ chủ nội. Anh bên ngoài cũng tốn ít, chi tiêu trong nhà đương nhiên tính phần em.”
Chi tiêu bên ngoài?
Tiền t.h.u.ố.c lá? Tiền rượu? Tiền đàn đúm với đám bạn rảnh rỗi?
Những cái đó liên quan gì đến ?
Đã chơi tới cùng, thì cũng chẳng việc gì nhân nhượng nữa.
bước phòng ngủ, đóng sập cửa , buồn thêm với câu nào.
Hai tiếng , nghĩ ngủ, Trương Vĩ bắt đầu gọi điện thoại trong phòng khách.
“Em gái , quả thật em đoán trúng phóc. Anh mới nhắc tới ly hôn là cô sợ teo, chui tọt vô phòng im re ngủ luôn .”
“Cũng đúng thôi, mấy cô khác còn nhà đẻ để về, chứ cô thì trắng tay. Trên đời ngoài , cô còn bấu víu ai nữa ?”
“Ừ ừ, cuối tuần sẽ đón về. Tới lúc đó cứ để cô hầu hạ đàng hoàng, em cứ yên tâm. Sau đảm bảo ngoan hơn cả con ch.ó.”
Chúng kết hôn hơn một năm, tiền tiết kiệm mười lăm vạn, cộng thêm tiền mừng cưới, cùng ba món vàng và tiền quần áo chồng cho, lặt vặt tổng cũng chừng ba mươi vạn.
Mấy ngày liên tục, sớm về khuya, chạy đôn chạy đáo khắp các hãng bảo hiểm, tiệm vàng, cửa hàng thời trang.
mua cho ba gói bảo hiểm.
Lại sắm thêm vài chiếc túi hàng hiệu.
Điện thoại, laptop, máy tính bảng – hết bằng đời mới nhất.
Số tiền còn , mua bộ thành trang sức vàng: nhẫn, bông tai, dây chuyền, vòng tay, vòng chân – sót món nào.
Khi việc đấy, cuối tuần cũng đến.
Trương Vĩ, cô em gái Trương Hồng và ba chồng cùng đón chồng về.
“Sao giờ cô mới về? Mau nấu cơm , sắp ch-ếc đói đây !”
“Chị dâu, nấu cơm tiện thể nấu thêm nồi cháo nhé. Mẹ em tối nay ăn cháo.”
Ba chồng thì mở toang tủ lạnh:
“Không ở nhà cô ăn kiểu gì mà tủ lạnh trống trơn thế ? Cũng chẳng chợ mua thêm đồ.”
“Dưới lầu tiệm đồ nguội đấy, mua ít tai heo, đậu phộng về. với Trương Vĩ vài chén.”
Ba , mỗi một câu, như thể nhà là osin công của họ .
Chỉ đợi về để phục vụ cả lũ.
phớt lờ bọn họ, thẳng phòng kéo vali hành lý thu dọn sẵn ngoài.
“Bảo cô mua đồ nguội, cô lôi vali gì?” – Trương Vĩ trừng mắt hỏi.
“Không ly hôn ? chiều .”
Trương Vĩ , sang ba và em gái, tức tối đá đổ vali của .
“ thấy cô đúng là đáng dạy dỗ. Hồi đó ba cô đ-á-nh cô, xứng đáng.”
“Anh , cô ly hôn thì cứ ly hôn với cô , để xem khi ly hôn còn ai thèm ngó ngàng đến cô nữa.” – Trương Hồng chen lên mỉa mai.