Hiếm khi thấy giọng Khương Vãn Ngâm hân hoan như , Lục Thừa Kiêu theo bản năng đáp khẽ một tiếng: [Ừm.]
Khương Vãn Ngâm lập tức thao thao bất tuyệt: [ cho , một chiếc điện thoại di động, lên mạng tra giá những món đồ cũ thu mua lúc , chúng đáng giá bao nhiêu ?!]
Lục Thừa Kiêu còn kịp trả lời, cô hì hì: [Ít nhất là mười mấy vạn đấy!]
[Cả con tem đó, cả tiền lẻ nữa...]
Khương Vãn Ngâm hào hứng kể, Lục Thừa Kiêu thì yên lặng lắng . Khi nào tiện lên tiếng, chỉ đáp ngắn gọn vài câu, tiếp tục cô gái nhỏ lải nhải. Anh thầm nghĩ, lúc chắc hẳn cô đang rạng rỡ và vui vẻ lắm. Chẳng dáng vẻ thực sự của cô là như thế nào.
Càng , mắt Khương Vãn Ngâm như hiện núi tiền mặt. Cô khép miệng.
[ sẽ dùng tiền đổi thành vật tư mang về thời đại của các để bán, kiếm thêm thật nhiều tiền nữa.]
[Đến lúc đó, sẽ đưa cha , ông bà ngoại và cả ông họ nữa tận hưởng cuộc sống nhất!]
Lavie
[À đúng , còn cả nữa, cháu trai lớn.] Khương Vãn Ngâm vẻ xa.
[Đến lúc đó sẽ là bà cô phú bà bảo kê, cô sẽ dẫn giàu, dẫn bay cao luôn!]
Nghe giọng điệu vui đến phát điên của cô, Lục Thừa Kiêu nhịn mà bật nhẹ một tiếng.
Sau khi mặc sức tưởng tượng xong, Khương Vãn Ngâm nhắm mắt , hình dung bản đồ quanh thôn Bạch Vân quy hoạch lộ trình buôn bán.
[Cạnh thôn Bạch Vân là khu nhà tập thể, về phía đông nữa là khu tập thể nhà máy điện, đều là nơi tập trung dân cư, sẽ buôn bán ở gần đó, chẳng cần nhọc công tìm khách hàng...]
Nói đoạn, cơn hưng phấn cũng qua . Khương Vãn Ngâm ngáp một cái, cuối cùng cũng cảm thấy buồn ngủ. Cô trở , mơ mơ màng màng, cảm thấy mồm mép nặng trĩu chìm giấc mơ đầy vàng bạc. Thế nhưng cô vẫn nghĩ , đến lúc đó cách nào để gia đình chấp nhận những chuyện ?
Nghe thấy tiếng hít thở đều đều truyền đến từ đầu dây bên , Lục Thừa Kiêu khẽ nhếch môi. Trong lòng bỗng thấy thanh thản lạ kỳ, cũng từ từ nhắm mắt .
Khi tỉnh dậy, mặt trời treo cao giữa trung. Khương Vãn Ngâm vươn vai một cái, mới rửa mặt đ.á.n.h răng xong thì chuông cửa vang lên.
Khương Hoài Tự mỉm ở cửa chào hỏi Khương Vãn Ngâm. Phía ông còn một trạc tuổi, tinh thần quắc thước, ngoại hình vẫn giữ nét rắn rỏi của thời trai trẻ. Ông dứt khoát tự giới thiệu:
[Vãn Ngâm chào cháu, là bạn chiến đấu cũ của ông họ cháu, tên là Hồ Hướng Dương.]
Khương Vãn Ngâm lễ phép chào hỏi theo vai vế: [Con chào ông Hồ ạ.]
Hồ Hướng Dương rõ ràng đến đây với tâm trạng đầy mong đợi, vẻ mặt cực kỳ hưng phấn. Tổng Giám đốc Khương bạn già với ánh mắt buồn :
[Ông bình tĩnh chút , đừng cháu gái mới tìm về sợ hãi đấy.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nha-cu-thong-70-bi-mat-mu-dien-phe-cau-than-du-tam/chuong-61.html.]
Hồ Hướng Dương đáp lễ, nhưng ba mới vài câu, ông nhịn mà nhắc đến:
[Vãn Ngâm, cháu vài món đồ cũ ?]
Khương Vãn Ngâm ngờ ông thẳng vấn đề như , cô khựng một chút gật đầu.
[Vâng ạ, để con lấy .]
Khương Vãn Ngâm phòng ngủ. Hồ Hướng Dương đầu bắt gặp ánh mắt chất vấn đầy bất đắc dĩ của bạn già. Ông ngượng ngùng :
[Biết là ông mới tìm , sợ cô bé sợ, nhưng chẳng là do quá hào hứng .]
Tổng Giám đốc Khương lắc đầu: [Cái tính của ông vẫn y như năm đó, cứ thấy đồ cổ là bước nổi!]
Không lâu , Khương Vãn Ngâm mang theo một túi đồ cũ sắp xếp gọn gàng . Hồ Hướng Dương định giơ tay đón lấy xem ngay nhưng Tổng Giám đốc Khương ngăn một cách chính xác.
[Không ông hẹn với vị bạn già ở Phiên Viên ? Cứ lên xe , đến nơi xem, dù cũng xa lắm.]
Hồ Hướng Dương đành nén cơn tò mò, rụt tay : [Vậy .]
Dưới ánh mắt nôn nóng của Hồ Hướng Dương, Khương Vãn Ngâm mặc thêm chiếc áo khoác cùng khỏi cửa.
Là chợ đồ cổ lớn nhất kinh thành, Phiên Viên ngay khu trung tâm phố cổ. Đi xe chỉ mất hơn mười phút là đến nơi. Tối qua Khương Vãn Ngâm chia đồ đạc và sắp xếp ba lô. Là chợ đồ cổ nổi tiếng cả nước, Phiên Viên rộng hàng vạn mẫu, quy mô khổng lồ, danh tiếng vang xa nhưng cũng thượng vàng hạ cám, thu hút nhiều từ nơi khác mộ danh tìm đến.
Sáng sớm tinh mơ, khu chợ đặc biệt náo nhiệt. Theo lời dặn của Tổng Giám đốc Khương, cô đeo ba lô ngược phía , một tay che chở, qua mấy góc đường. Dần dần cô rời khỏi khu vỉa hè nhộn nhịp để tiến khu vực cửa hàng trong phố cổ.
Hồ Hướng Dương tuy lớn tuổi nhưng bước chân vẫn nhanh. Ông giới thiệu với Khương Vãn Ngâm:
[Bây giờ dẫn cháu gặp vị chủ tiệm , thể là nhãn lực cực kỳ tinh tường và độc đáo, gần như bao giờ nhầm, trong giới gọi là Kim Cương Nhãn, là một nhân vật lẫy lừng đấy.]
[Chỉ điều mấy năm nay tuổi cao, ông ít khi tiếp khách vãng lai lộn xộn, nên chuyển cửa hàng một góc khuất, chỉ tiếp khách quen và bạn bè thôi.]
Nói đoạn, rẽ qua một góc phố nữa. Hồ Hướng Dương chỉ tay: [Đó, chính là nhà .]
Khương Vãn Ngâm theo hướng tay ông chỉ. Một cửa hàng đóng cửa im lìm hiện mắt, biển hiệu đung đưa , bên trong còn kéo rèm che kín mít. Trái ngược với những cửa hàng treo biển giả cổ, bày đồ san sát cửa và dán chữ Bát phương lai tài đường . Trông nó giống như một cửa hàng bỏ hoang .
nơi đắc địa như thế, Hồ Hướng Dương bao bán hàng tranh sứt đầu mẻ trán để một mặt bằng ở đây, cửa hàng bỏ trống ? Khương Vãn Ngâm nhíu mày, chần chừ hỏi:
[Ông Hồ, ngài nhớ nhầm ạ? Cửa hàng trông như đóng cửa .]