Nhà phát triển trò chơi kinh dị: Trò chơi của tôi không đáng sợ đến thế đâu! - Chương 373: Nightmare Forge Studio [4]

Cập nhật lúc: 2026-01-23 12:24:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 373: Nightmare Forge Studio [4]

Trên đời ít chuyện đủ sức khiến cảm thấy tệ hại đến mức đó.

vốn kiểu dễ nổi giận. Nổi giận đồng nghĩa với việc để tâm đến một cá nhân một đối tượng cụ thể nào đó. Mà thì thích giao tiếp, cũng chẳng mấy khi bận tâm đến khác. Vì , phần lớn thời gian, đơn giản chọn cách phớt lờ chuyện.

thì khác.

Đây là một trong ít những khoảnh khắc mà tầm của gần như nhuốm đỏ.

‘Bình tĩnh. Bình tĩnh. Bình tĩnh.’

“Đây là hợp đồng tự tay ký và chấp thuận. Nếu định thuê luật sư thì cũng chỉ phí tiền mà thôi. Đây vụ kiện mà thể thắng. Đặc biệt khi các điều khoản đều phù hợp với luật lao động hiện hành.”

Càng , càng khó giữ bình tĩnh.

Trong đầu bắt đầu hiện lên đủ loại cách để kết liễu ông . Ngay cả Người Điều Khiển cũng đang cố gắng vùng vẫy để thoát và xử lý thứ ngay lập tức. Nếu đang gắng sức kiềm chế, lẽ cả căn phòng sớm nhuộm đỏ .

“… đòi hỏi gì nhiều. Chỉ cần giao các chương trình đó . Dù thì chúng cũng cấm tiếp tục sử dụng. chỉ cần đưa chúng cho chúng để công ty cũng thể dùng. Với yêu cầu , chúng rộng lượng .”

Khóe môi giật nhẹ.

thực sự sắp bùng nổ.

Bỏ qua việc bọn họ nhắm đến các chương trình mà hệ thống cung cấp cho , chỉ riêng chuyện họ âm thầm nhét một điều khoản như hợp đồng cũng đủ khiến xóa sổ cả lũ.

‘Mình luôn bọn họ là lũ săn mồi… nhưng ngờ trơ trẽn đến mức .’

Vì thiếu hiểu và quá tuyệt vọng khi đó, từng cơ hội kỹ hợp đồng, càng điều kiện nhờ luật sư xem qua. tiền, cũng chẳng thời gian.

chỉ thấy một công việc, và lập tức chộp lấy nó mà do dự.

Ai ngờ nó c.ắ.n ngược t.h.ả.m hại thế ?

“Cậu đang ?”

ngẩng đầu Giám đốc.

Ông cau mày, khuôn mặt cứng đờ, sự thiếu kiên nhẫn hiện rõ che giấu.

cả ngày . Giao chương trình , chúng coi như xong chuyện. Đây yêu cầu khó. Làm khi còn đang tỏ rộng lượng. Nếu thì…”

Ông bỏ lửng câu .

hiểu rõ.

‘Hay là g.i.ế.c quách ông luôn?’

đang dồn một ngõ cụt thực sự.

Xét về mặt pháp lý, ông đang nắm lợi thế. đúng là ký hợp đồng, và vì bất kỳ cơ sở pháp lý nào để phản bác.

cũng đủ tiền mặt để trả bộ tiền kiếm từ các trò chơi phát triển. Phần lớn đó tiêu cửa hàng hệ thống.

Rốt cuộc, chỉ còn hai lựa chọn.

Hoặc tiêu diệt bọn họ.

Hoặc nhờ Hội trưởng can thiệp.

… thật sự thích cả hai phương án đó.

‘Hay là thôi miên tất cả bằng Ông Jingles?’

Nghe vẻ như đây là con đường khả thi nhất.

“Cậu vẫn im lặng ? Xem thật sự trân trọng nhành ô liu đang chìa . Nếu , chúng thể tiến hành các thủ tục pháp lý.”

Giám đốc đột ngột sang trợ lý.

“Daniel, liên hệ với luật sư, bảo họ chuẩn —”

“Bao nhiêu?”

Một giọng bất ngờ cắt ngang.

Zoey đang dựa ghế sofa, hai chân gác lên chiếc bàn kính nhỏ. Cô hạ điện thoại xuống, ánh mắt hướng thẳng về phía Giám đốc.

“Cậu nợ các bao nhiêu?”

“Hả…?”

Giám đốc sững , nhất thời trả lời . Ông ngẩn vài giây, chớp mắt liên tục sang .

“Tại trợ lý của —”

hỏi bao nhiêu.”

Zoey lên tiếng nữa, giọng cao hơn một chút. Dù chiếc mũ che khuất gần hết gương mặt, vẫn cảm nhận rõ sự bực bội trong giọng của cô.

‘Cô đang cái gì ?’

“Cô là cái thá gì? Chẳng cô chỉ là trợ lý của ? Cô quyền—”

“À, thật phiền phức.”

Zoey đưa tay xoa mặt, trừng mắt thẳng Giám đốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nha-phat-trien-tro-choi-kinh-di-tro-choi-cua-toi-khong-dang-so-den-the-dau/chuong-373-nightmare-forge-studio-4.html.]

“Ông vấn đề về tiếp thu ? hỏi là nợ các bao nhiêu tiền. Một câu hỏi đơn giản như cũng hiểu ?”

“Khoảng 1,4 triệu đô la.”

Một giọng khác xen .

đầu , thấy Daniel—trợ lý của Giám đốc—lên tiếng với nụ nhàn nhạt.

“Tổng tiền kiếm từ các trò chơi là 1,4 triệu đô la.”

Căn phòng chìm im lặng.

Dù vẫn còn choáng váng vì sự can thiệp đột ngột của Zoey, nhưng khi con đó từ chính miệng bọn họ, tim suýt nữa thì ngừng đập.

(Đọc chương mới nhất ở mọt truyện để theo dõi tiếp diễn biến.)

Mình… thật sự kiếm nhiều đến ?

“…Nếu cách chi trả, thì chúng thể xem xét—”

“Được .”

Zoey dậy, bỏ điện thoại túi.

sẽ trả.”

Cả căn phòng như đông cứng .

Mọi ánh mắt đồng loạt dồn về phía Zoey, bao gồm cả .

định mở miệng gì đó, nhưng Zoey giơ tay ngăn .

Ánh mắt cô dán c.h.ặ.t Giám đốc và Daniel—cả hai đều c.h.ế.t trân— rút ví, ném thẳng một chiếc thẻ đen lên bàn.

“Xử lý .”

“……”

“……”

Không ai nhúc nhích.

Cả Giám đốc lẫn trợ lý đều yên, ánh mắt dán c.h.ặ.t chiếc thẻ. Nhìn biểu cảm gương mặt họ, rõ ràng ai ngờ chuyện theo hướng .

Thành thật mà , cũng .

đồng thời, thấy thoải mái.

Tại đột nhiên trả tiền ? Trước đây cô ưa gì ? …Hay là vì Kyle?

. Chắc chắn là vì Kyle.

“Thế nào? Định đó cả ngày ? rảnh .”

Giọng Zoey kéo tất cả trở về thực tại.

Ngay đó, Daniel sang Giám đốc. Hai trao đổi ánh mắt trong im lặng, Daniel cầm chiếc thẻ rời khỏi phòng.

Vài giây đó tràn ngập căng thẳng.

liên tục liếc Zoey, nhưng cô bình thản đến lạ, thậm chí còn chăm chú móng tay .

Không lâu

Két!

Cửa phòng mở .

Daniel bước , sắc mặt tái nhợt, ánh mắt Zoey.

“Xong ?”

Zoey rời mắt khỏi móng tay, chiếc thẻ tay giật lấy, đồng thời nắm tay kéo dậy.

“… đoán là xong . Cảm ơn vì tiếp đón. Chúng xin phép rời . Tất nhiên, cho rằng từ giờ sẽ còn bất kỳ vấn đề gì nữa, đúng ?”

Giám đốc và Daniel cuối.

Khi ai trả lời, Zoey mỉm , kéo thẳng cửa.

“Rất . Chúng đây.”

Két!

Đó là âm thanh cuối cùng thấy từ căn phòng đó.

Vừa

Rốt cuộc chuyện quái gì xảy ?

Nhất Niệm: Cầu thả tim ❤️ – cầu lưu trữ 📌 – để bình luận nhé!

Cho xin 1 like page Nhất Niệm, cảm ơn:

👉 https://www.facebook.com/profile.php?id=61581547314717

Nhóm:

👉 https://www.facebook.com/groups/1409059150580357

 

Loading...