Chỉ Là Một Cái Tên Đơn Giản, Cơ Lạc Đã Không Kìm Được Mà Khóc Nấc Lên, Kích Động Ôm Chầm Lấy Người Mẹ Trước Mặt.
Cái ôm , trái tim Cơ Lạc càng như vỡ vụn.
Mẹ còn gầy yếu hơn cả trong tưởng tượng của cô, ôm cứ như một tờ giấy, mỏng manh, chẳng bao nhiêu thịt, chỉ còn da bọc xương.
Rốt cuộc chịu đựng bao nhiêu sự t.r.a t.ấ.n, mới biến thành bộ dạng như hiện tại?
Cơ Lạc căm hận trừng mắt Thương Lương Trạch, ánh mắt như băm vằm thành vạn mảnh.
Thương Lương Trạch áy náy cúi đầu.
Nhân Ngư Nữ Vương cũng theo về phía Thương Lương Trạch, trong mắt lóe lên tia sáng xót xa, bà nắm lấy tay Cơ Lạc, : “Lạc Lạc, con đừng trách Lương Trạch, của nó, là do khẩu vị của luôn nên ăn gì.”
Những lời của Nhân Ngư Nữ Vương khiến Cơ Lạc vô cùng kinh ngạc.
Mẹ mà đang đỡ cho X?
Hơn nữa ánh mắt X tại dịu dàng như , hề một chút hận thù nào?
Bà đang thương xót X ?
Nga
X cũng thôi miên , chỉ phong ấn ký ức của , mà còn nhồi nhét cho những ký ức nên ?
Nghĩ đến đây, ánh mắt lạnh lẽo của Cơ Lạc rơi xuống Nam Bắc Nhạn.
Cô , ký ức của và ký ức của Chiến Thất chính là lãng quên sự thôi miên của Nam Bắc Nhạn, thì ký ức của chắc chắn cũng là do Nam Bắc Nhạn giở trò.
Nam Bắc Nhạn chạm ánh mắt của Cơ Lạc, đáy lòng khỏi run lên, sợ hãi lập tức cúi đầu.
Mặc dù sức mạnh của Cơ Lạc khóa, nhưng khí tràng của cô thực sự quá mạnh, bình thường nào cũng thể chịu đựng .
Nụ của Thương Lương Trạch càng thêm cay đắng, sang Nhân Ngư Nữ Vương, lễ phép : “Mời ngài xuống .”
Nhân Ngư Nữ Vương chỉ dựa những lời nhạt nhẽo của thì căn bản thể nào thuyết phục Cơ Lạc, thế là bà đành bất lực xuống.
Có lẽ điều duy nhất bà thể bây giờ là thành tâm nguyện cưới Cơ Lạc khi c.h.ế.t của Thương Lương Trạch mà thôi.
Sau đó, Thương Lương Trạch mỉm hiệu cho trưởng làng.
Trưởng làng mặc dù cảm thấy bầu khí giữa mấy chút đúng, nhưng cũng hỏi nhiều, tiếp tục hô lớn: “Hai vị tân nhân nhất bái thiên địa.”
Thương Lương Trạch cầm dải lụa đỏ Cơ Lạc, : “Lạc Lạc, chúng bái đường , ?”
Cơ Lạc nhíu mày, trầm giọng : “Đợi bái đường xong, sẽ lập tức thả ?”
“Nếu bà rời , lúc nào cũng thể rời .” Thương Lương Trạch trả lời khiêm tốn và lễ độ.
Cơ Lạc nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm Nhân Ngư Nữ Vương một cái, cuối cùng c.ắ.n răng kéo khăn voan đỏ xuống, tiếp tục bái đường cùng Thương Lương Trạch.
Thương Lương Trạch tuy âm hiểm tàn nhẫn, nhưng là một , điểm từ những tiếp xúc gần đây của họ thể , cho nên Cơ Lạc lo lắng sẽ nuốt lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nha-that-gia-co-mot-tieu-my-nhan-ngu/chuong-326.html.]
Còn về phía , cô tự khắc sẽ cách để khuyên nhủ.
Chỉ cần rời khỏi đây, trở về bên cạnh ông nội, ông nội nhất định sẽ nghĩ cách để giúp .
Nhân Ngư Nữ Vương Thương Lương Trạch cuối cùng cũng như ý nguyện cưới con gái , trong lòng cũng cảm thấy an ủi, đây cũng coi như là một chút đền đáp cho những hy sinh mà Thương Lương Trạch cho hai con bà!
Chỉ là để con gái chịu ấm ức .
“Nhị bái cao đường!” Trưởng làng vui vẻ hô to.
Thương Lương Trạch cầm dải lụa đỏ xoay , bà mối đỡ Cơ Lạc mặt về phía Nhân Ngư Nữ Vương.
“Phu thê giao bái!”
Khoảnh khắc , tâm trạng của Thương Lương Trạch vô cùng căng thẳng.
Hắn mặt về phía Cơ Lạc, ánh mắt giấu nổi ý , cứ như một tên tiểu t.ử vắt mũi sạch, nôn nóng đợi Cơ Lạc bái xuống.
Dáng vẻ khỉ gấp gáp của chọc cho dân làng ồ lên, khiến bầu khí trở nên đặc biệt vui vẻ.
Ngay lúc Cơ Lạc bất đắc dĩ định bái xuống, từ xa đột nhiên truyền đến tiếng s.ú.n.g nổ, khiến dân làng hoảng sợ hét lên thất thanh.
Tiếng s.ú.n.g từ xa dần dần truyền tới.
Một lúc , một tên áo đen xông từ đường, nhanh ch.óng chạy đến bên tai Thương Lương Trạch gì đó, vội vã lao ngoài.
Sự ôn hòa mặt Thương Lương Trạch biến mất, lạnh lùng lệnh: “Trưởng làng, phiền ngài đưa dân làng về nhà trốn một lát, cho dù thấy âm thanh gì cũng đừng ngoài.”
“Được, !”
“Mọi mau theo .”
Đột nhiên, một bé chạy tới ôm lấy chân Thương Lương Trạch, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn phúng phính lên lo lắng : “Ca ca, cẩn thận nhé!”
Thương Lương Trạch cưng chiều mỉm , xổm xuống xoa rối mái tóc của bé, dịu dàng : “Yên tâm, ca ca mạnh mẽ đó nha!”
Dân làng đều rời , trong từ đường chỉ còn bốn Cơ Lạc, Nhân Ngư Nữ Vương, Nam Bắc Nhạn và Thương Lương Trạch.
Cơ Lạc tiếng s.ú.n.g bên ngoài, trong lòng đến là ai, khóe miệng khỏi cong lên một nụ ấm áp.
Tiểu Thất Thất cuối cùng cũng đến cứu cô .
Thương Lương Trạch nụ nơi đáy mắt Cơ Lạc, trong lòng như ngàn vạn thanh kiếm sắc nhọn xuyên qua, đau đớn đến mức c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Hắn bây giờ tuyệt đối cho phép Cơ Lạc và Chiến Thất gặp .
Ngay đó, dùng ánh mắt lạnh lẽo Nam Bắc Nhạn, cứng rắn lệnh: “Cô đỡ Nữ Vương và Lạc Lạc về phòng thí nghiệm .”
Nam Bắc Nhạn há miệng, khó xử thôi, cuối cùng gật đầu đến bên cạnh Nhân Ngư Nữ Vương, đỡ bà từ ghế dậy.
Nhân Ngư Nữ Vương Nam Bắc Nhạn một cái, bảo cô đừng vội, đó mới Thương Lương Trạch, u uất lên tiếng: “Lương Trạch, đến nước , con hãy sự thật cho Lạc Lạc , để con bé tự đưa lựa chọn!”