Mặc Dù Thời Ấu Di Chỉ Nhìn Thấy Một Bóng Lưng, Hốc Mắt Lại Một Lần Nữa Ươn Ướt.
Cô một dự cảm mãnh liệt, bóng lưng chính là của Cơ Lạc.
Lạc Lạc thực sự trở về .
Cúc Tinh Hà Thời Ấu Di , tim cũng đau nhói lên, luống cuống vội vàng lau nước mắt cho cô, dịu dàng dỗ dành: “Bà xã, đừng nữa, Lạc Lạc trở về là chuyện đáng mừng ? Nếu em còn nữa, cũng nhịn mà theo em mất.”
Thời Ấu Di vốn dĩ còn đang cảm động, thấy nửa câu của Cúc Tinh Hà, nhịn lườm một cái đầy cưng chiều.
Ông xã nhà cô thật là hài hước.
Thời Ấu Di vốn định theo Chiến Thất, nhưng Cúc Tinh Hà khuyên can.
“Bà xã, Lạc Lạc mới trở về, chắc chắn ở riêng với Thất gia và Tiểu Ái, chúng cứ thế xông tới lắm ?”
“ là lắm.” Thời Ấu Di cũng cảm thấy qua đó phá hỏng bầu khí.
“ chứ! Chúng vẫn nên về nhà , vài ngày nữa hẵng tìm Lạc Lạc, nào?” Cúc Tinh Hà dỗ lừa đưa Thời Ấu Di về nhà.
Chiến Thất lâu như gặp Cơ Lạc, chắc chắn vô cùng trân trọng từng phút từng giây ở bên , nếu bây giờ bọn họ xông tới, Chiến Thất chắc chắn sẽ gì Thời Ấu Di, nhưng nhất định sẽ g.i.ế.c .
Anh mới lúc phá hỏng chuyện của Chiến Thất.
Huống hồ, bỏ mặc ở bờ biển cả một ngày trời , thực sự nhào lòng bà xã đại nhân, hảo hảo tìm kiếm sự an ủi a!
Bà xã đại nhân m.a.n.g t.h.a.i năm tháng , cũng nên cho chạm một chút chứ!
Anh sắp nghẹn c.h.ế.t .
Thời Ấu Di suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy là như .
Cô những tự phiền Cơ Lạc, mà cũng đem chuyện Cơ Lạc trở về cho những khác, tạo cho Cơ Lạc và Chiến Thất một thế giới hai .
……
Trên xe.
Cơ Ái thỏa mãn ngủ trong lòng Lạc Hân, bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t lấy áo Lạc Hân, hề ý định buông .
Cô bé vẫn giống như hôm qua, bám lấy Lạc Hân cả một ngày.
Lạc Hân đối với Cơ Ái cũng vô cùng cưng chiều, tình mẫu t.ử từ sâu thẳm trong lòng thể kiềm chế mà tràn .
Lần , Lạc Hân vì để Chiến Thất đợi quá lâu, tan đưa Cơ Ái khỏi trường mẫu giáo.
với tư cách là giáo viên chủ nhiệm của trường mẫu giáo, cô bắt buộc đợi trong lớp tiễn tất cả các bạn nhỏ về hết mới thể rời .
Mà Lạc Hân rời cùng các giáo viên khác, nên Cơ Ái cũng theo đó ở .
Ngay lúc các bạn nhỏ sắp về hết, Cơ Ái đột nhiên bò lòng Lạc Hân, nhanh ngủ , hơn nữa còn nắm c.h.ặ.t lấy cô, đến mức cô thể lên xe của Chiến Thất.
Lạc Hân khi thấy Chiến Thất, bộ sự chú ý liền rơi Chiến Thất, đến mức hề thấy Cơ Ái trong lòng lén lút mở một con mắt, tinh nghịch chớp chớp với Chiến Thất.
Cơ Ái: Ba ơi, con giúp ba lừa lên xe , chuyện còn dựa ba đó nha!
Chiến Thất rũ mắt sang: Yên tâm.
Lạc Hân ngượng ngùng Chiến Thất, mặt hiện lên hai rặng mây hồng, : “Tiên sinh, thực sự xin , để đợi lâu như .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nha-that-gia-co-mot-tieu-my-nhan-ngu/chuong-365.html.]
“Không .”
Giọng trầm thấp như tiếng đàn của Chiến Thất gảy sợi dây cung trong lòng Lạc Hân, khiến hai má cô càng thêm ửng đỏ.
Người đàn ông tại dùng ánh mắt nóng bỏng như cô chứ?
Lẽ nào lớp trang điểm mặt cô hoa ?
Hay là dáng vẻ cô mặc váy trông quá kỳ cục?
Hôm nay cũng ít cứ chằm chằm cô, trong mắt tuy sự kinh diễm, nhưng ánh mắt của một ai nhu tình giống như đàn ông , phảng phất nhấn chìm cô đại dương t.ì.n.h d.ụ.c.
Chiến Thất là một nhiều lời, đặc biệt là hiện tại, cũng căng thẳng đến mức gì cho .
Sự im lặng khiến bầu khí giữa hai vẻ gượng gạo.
Dương Vĩ lái xe, ngừng từ kính chiếu hậu sang, sốt ruột đến mức Thất gia luôn .
Mau !
Nói cô chính là vợ của ngài a!
Thế nhưng, Chiến Thất từ đầu đến cuối hề mở miệng.
Cuối cùng, vẫn là Lạc Hân ngượng ngùng lên tiếng: “Tiên sinh, vẫn nên tự trường mẫu giáo đón Tiểu Ái ! Con bé luôn chịu ngoài cùng các giáo viên khác, cũng đỡ để cứ đợi ở bên ngoài.”
“Không .”
“……”
Người đàn ông thể nhiều thêm vài chữ ?
Làm như bầu khí vô cùng gượng gạo a!
Ngay lúc Lạc Hân cũng thực sự nên gì cho , giọng trầm thấp của Chiến Thất cuối cùng cũng vang lên nữa: “Anh thể gọi em là Lạc Lạc ?”
“Hả?” Lạc Hân nhất thời phản ứng kịp, đó mới đỏ mặt : “Được chứ! Anh trai cũng gọi như .”
Anh trai?
Trong mắt Chiến Thất bùng lên tia sáng sắc bén.
Cơ Lạc và Thương Lương Trạch đang sống cùng với phận em ?
Nga
“Em còn một trai ?” Giọng của Chiến Thất trở nên êm tai dễ , phảng phất như tâm trạng đột nhiên trở nên vui vẻ.
Lạc Hân cảm nhận rõ ràng sự đổi cảm xúc trong lời của Chiến Thất, cơ thể cũng theo đó thả lỏng, mỉm gật đầu: “Vâng! Ba mất sớm, và trai nương tựa mà lớn lên.”
Lạc Hân xong, liền chút ảo não.
Cô việc gì chuyện với gì chứ?
Thế nhưng, cô chính là khống chế đem tất cả thứ của cho đàn ông mắt, bức thiết tăng thêm sự thấu hiểu lẫn .
Suy nghĩ kỳ lạ khiến Lạc Hân ảo não.
Bọn họ đây mới là thứ hai gặp mặt, cô nảy sinh suy nghĩ kỳ lạ như đối với , là quá bình thường ?