Nhà thiết kế trò chơi quái đàm - Chương 28: Đối diện với nỗi sợ

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-08 10:41:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Trốn đây?"

"Vâng, trốn trong tủ quần áo, chỗ rộng lắm." Đứa trẻ khó khăn hất những lớp quần áo đè , làn da nó nổi đầy rôm sảy vì bí bách: "Cháu hại cô , cái tủ thể chứa nhiều ."

Từ phía đứa trẻ, trong tủ quần áo ẩn hiện những âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng cầu cứu đè nén. Chúc Miểu Miểu lo lắng rằng nếu mở cánh cửa tủ còn , sẽ thấy x.á.c c.h.ế.t của đồng nghiệp gập bên trong.

"Cha và cháu sắp đến , tính tình họ tệ lắm, nhất cô nên qua đây nhanh lên." Giọng đứa trẻ nhẹ nhàng, dường như nó bao giờ dám lớn tiếng: "Nếu để cha cháu phát hiện cô, cô sẽ băm vằm đấy."

Thật khó thể tưởng tượng những từ như "băm vằm" phát từ miệng một đứa trẻ. Chúc Miểu Miểu siết c.h.ặ.t chiếc rìu cứu hỏa, lúc thứ duy nhất thể mang cảm giác an cho cô chính là món v.ũ k.h.í trong tay.

"Cha cháu hung dữ lắm, họ sẽ hủy diệt thứ, hận thể dùng cách độc ác nhất để g.i.ế.c c.h.ế.t tất cả." Đứa trẻ vung tay khua khoắng hiệu với Chúc Miểu Miểu: "Họ cao tận ba mét, cha khỏe lắm, còn thì cầm những vật sắc nhọn. Họ căm ghét nhưng cơ thể dung hợp , cách nào rũ bỏ đối phương."

Dưới sự miêu tả của đứa trẻ, Chúc Miểu Miểu tự chủ mà tưởng tượng một con quái vật.

Một đàn ông thô lỗ cao ba mét và một đàn bà cầm v.ũ k.h.í sắc nhọn xoắn xuýt lấy , bọn chúng lắc lư hành lang, ngừng săn lùng các đồng nghiệp khác.

Ngay khi những ý nghĩ đó hiện lên trong đầu, Chúc Miểu Miểu thấy hành lang đột ngột vang lên những tiếng bước chân nặng nề.

"Đừng gì cả! Cha cháu đến !" Đứa trẻ bịt c.h.ặ.t miệng, Chúc Miểu Miểu cũng căng thẳng đến mức dám thở mạnh.

Theo tiếng bước chân đến gần, tiếng một đàn ông và một đàn bà tranh cãi c.h.ử.i bới lọt trong phòng.

"Con khốn! Tao nhất định bóp c.h.ế.t mày!"

"Chẳng lẽ tao sai ? Mày chỉ là đồ vô dụng, chỉ giỏi bắt nạt nhà, thật may mắn là con trai tao giống của mày."

"Tao sẽ g.i.ế.c mày!"

Đủ loại lời lẽ tục tĩu đến mức ngay cả một trưởng thành như Chúc Miểu Miểu cũng nổi, thật khó tưởng tượng phản ứng trong lòng đứa trẻ mỗi khi thấy những lời sẽ .

Tiếng giày giẫm lên mảnh kính vỡ, tiếng móng tay đàn bà cào qua lớp vôi tường, tất cả những âm thanh kỳ quái đó khi ngang qua cửa phòng Chúc Miểu Miểu bỗng nhiên biến mất .

Lòng bàn tay đầy mồ hôi, Chúc Miểu Miểu cảm thấy con quái vật đang ở ngay ngoài cửa, cô ngẩng đầu lên .

Ô cửa kính trang trí phía khung cửa thứ gì đó thô bạo ép mở , từng lọn tóc rơi trong phòng. Chúc Miểu Miểu sợ đến mức mặt cắt còn giọt m.á.u, ngay khi cô sắp vững thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng ổ khóa mở .

Những lọn tóc đen định chui phòng từ từ rút , con quái vật dường như rời .

Chúc Miểu Miểu dám mở cửa, cô cẩn thận đặt chiếc rìu cứu hỏa xuống, lấy điện thoại từ trong túi , lách camera qua góc của ô cửa nhỏ khung cửa để ngoài.

Kiễng chân lên, Chúc Miểu Miểu chằm chằm màn hình điện thoại, chỉ mới liếc qua một cái, trái tim cô đập loạn nhịp thể kiểm soát.

Hình ảnh màn hình rõ nét lắm, nhưng thể thấy mờ mờ một đàn ông dị dạng cao ba mét đang áp sát hình tường, ngay bên cạnh cánh cửa của căn hộ đối diện.

Cánh tay gã thô to gấp mấy thường, cơ thể gã còn quấn lấy một đàn bà, cả hai mọc dính . Bốn con mắt chằm chằm ổ khóa phát tiếng động, ánh mắt thâm hiểm độc ác khiến cảm thấy vô cùng sợ hãi!

"Quái vật!" Con quái vật kinh khủng đó gần như giống hệt con quỷ mà Chúc Miểu Miểu tự tưởng tượng , thậm chí thể , con quái vật đó dường như biến hóa dựa theo chính trí tưởng tượng của cô.

Cắn c.h.ặ.t môi, Chúc Miểu Miểu cố gắng phát tiếng động, mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống cằm. Trước khi gia nhập Cục điều tra, cô thể gặp quái vật, nhưng cô ngờ ngày đến nhanh như !

Gân xanh nổi lên cổ, Chúc Miểu Miểu dám phát bất kỳ âm thanh nào, cánh tay cũng cứng đờ, cô dám cử động.

Sự tĩnh lặng hành lang duy trì một lúc, đang trốn trong căn phòng đối diện lẽ tưởng quái vật rời nên kiểm tra tình hình.

Tay nắm cửa từ từ xoay động, cánh cửa chung cư cũ kỹ chậm rãi hé mở một khe nhỏ.

Người trong phòng vẫn quái vật đang nấp ngay bên cạnh, tim Chúc Miểu Miểu lúc vọt lên đến tận cổ họng.

"Hình như an ."

Giọng quen thuộc vang lên từ trong phòng, đó là tiếng của một mới khác.

Cánh cửa từ từ đẩy , gương mặt đồng nghiệp xuất hiện nơi khe cửa, con quái vật khủng khiếp đó cũng bắt đầu di chuyển cơ thể. Gã đàn ông dị dạng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, còn mụ đàn bà dị dạng thì cầm chắc con d.a.o sắc lẹm.

Mèo nhỏ đêm mưa

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/nha-thiet-ke-tro-choi-quai-dam/chuong-28-doi-dien-voi-noi-so.html.]

Hàn khí bức , mũi d.a.o sáng loáng lơ lửng ngay phía gương mặt đó.

“Cẩn thận!”

Chúc Miểu Miểu thể khoanh tay , khoảnh khắc cuối cùng, cô đẩy cửa xông , giơ rìu cứu hỏa lên hét lớn cảnh báo: "Quỷ đang ở ngay cửa!"

Cặp nam nữ dị dạng đồng thời đầu , Chúc Miểu Miểu sợ đến mức bủn rủn chân tay, cô dám phản kháng, trong đầu nảy ý nghĩ nào khác, nỗi sợ hãi khiến cô bắt đầu bỏ chạy theo bản năng.

Người điều tra viên trốn ở phòng đối diện cũng phản ứng , nhưng khi đóng cửa thì quá muộn.

Gã đàn ông dị dạng giật tung cánh cửa, gã giống như đang say rượu, lảo đảo lao trong phòng một cách thô bạo vô cùng.

Trong cuộc sống của đứa trẻ, đàn ông dường như thường xuyên những việc như , một thói quen của gã vẫn giữ nguyên trạng thái như .

"Để cầm chân nó! Các !" Giọng của gã tài xế vạm vỡ vang lên trong căn phòng thuê, ngay đó là tiếng kính vỡ và tiếng vật nặng rơi xuống đất, vị điều tra viên vạm vỡ đáng tin cậy nhất dường như đẩy xuống lầu.

Tuy nhiên, trong lúc gã thu hút sự chú ý của con quái vật, những điều tra viên mới còn và Bạch Kiều chạy thoát ngoài.

"Phân tán tìm phòng mà trốn! Tìm kiếm manh mối và quy tắc! Cách thoát khỏi sự kiện dị thường thường ngay trong chính địa điểm xảy sự kiện!" Bạch Kiều bình tĩnh , nhưng những mới nỗi sợ mờ mắt để ý đến cô, những nội dung huấn luyện tại Cục điều tra họ quên sạch sành sanh, họ lũ lượt kéo chạy xuống lầu.

"Đừng rời khỏi hiện trường sự kiện dị thường! Bước màn sương mù bên ngoài hiện trường sẽ lạc mất bản ! Vĩnh viễn thể về nữa !"

Lời cảnh báo của Bạch Kiều vô dụng, những điều tra viên mới đó chỉ mau ch.óng thoát , nỗi sợ hãi sớm mọc rễ nảy mầm trong não họ, phá hủy lý trí.

Hành lang đầy tiếng gào và tiếng bước chân, tất cả đều chạy phía ngoài tòa nhà, đứa trẻ vốn dĩ trốn trong tủ cũng lẻn giữa họ, những điều tra viên mới chỉ lo chạy trốn thậm chí hề phát hiện bên cạnh thêm một .

"Quay ! Đừng để nỗi sợ chi phối các !"

Bạch Kiều đuổi theo phía ngoài tòa nhà, bên trong dường như chỉ còn Chúc Miểu Miểu.

"Phải đây?"

Trang đầu tiên trong sổ tay huấn luyện của Cục điều tra ghi rõ: khi cuốn sự kiện dị thường tuyệt đối chạy loạn, một khi lạc lối thì sẽ bao giờ tìm thấy đường về nhà nữa.

Quy tắc rõ ràng, nhưng nếu chạy thì thể trốn chứ?

Chúc Miểu Miểu tuyệt vọng căn phòng đối diện, con quái vật to lớn kinh tởm đó hất tung bàn ghế và tủ quần áo, giống như một kẻ điên cuồng bạo lực, bất cứ thứ gì còn nguyên vẹn rơi tay gã đều phá hủy sạch.

Giẫm lên vũng m.á.u sàn, gã đàn ông dị dạng từ từ , gã cõng mụ đàn bà dị dạng lưng và nhắm thẳng Chúc Miểu Miểu.

Cả tòa nhà dường như chỉ còn cô, khoảnh khắc con quái vật thấy, từng sợi dây thần kinh khắp cơ thể Chúc Miểu Miểu đều run rẩy vì sợ hãi.

Con quái vật ngừng to dần lên trong tầm mắt cô, cơ thể dị dạng xí đó dường như đang lớn mạnh thêm nhờ chính nỗi sợ của cô.

Chúc Miểu Miểu như trở về nhiều năm , khi cô còn nhỏ và bao vây bởi một trận hỏa hoạn lớn, thứ trong nhà đều thiêu rụi. Khói đặc, lửa cháy hừng hực, nhiệt độ cao nung nấu gò má khiến da thịt ngừng nứt nẻ.

"Cứu với, ai ở đó ..."

Bàn tay đầy vết chai sần còn cầm vững chiếc rìu cứu hỏa, nhưng Chúc Miểu Miểu vẫn gục ngã, cô dùng hết sức lực hướng lưỡi rìu về phía con quái vật.

"Xong , còn cách nào nữa."

Con quái vật chiếm trọn tầm của Chúc Miểu Miểu, nỗi tuyệt vọng thể diễn tả tràn ngập tâm trí. Chúc Miểu Miểu cảm thấy chiếc rìu trong tay ngày càng nặng nề, ngay khi chiếc rìu sắp rơi xuống, từ cuối hành lang bỗng vang lên tiếng xích sắt va chạm lan can kim loại.

Cái đầu của gã đàn ông dị dạng vươn đến tận mắt, nhưng âm thanh lanh lảnh đó dường như một ma lực đặc biệt khiến Chúc Miểu Miểu tỉnh táo hơn một chút, cô về hướng phát âm thanh.

Trong hành lang tối đen, một thanh niên mặc đồng phục Cục điều tra đang điên cuồng lao về phía .

Trên tay trái quấn một sợi xích đen kịt, trong đôi mắt hề thấy một chút sợ hãi nào.

Một chân giẫm lên bức tường loang lổ, thanh niên đ.â.m sầm lưng con quái vật, hai tay nắm c.h.ặ.t sợi xích, siết mạnh cổ con quái vật dị dạng!

“Đừng sợ!”

Nghe thấy giọng của thanh niên, Chúc Miểu Miểu trong phút chốc ngỡ như về năm sáu tuổi, lúc ngọn lửa sắp nuốt chửng cô, một lính cứu hỏa phá cửa xông trong đám cháy.

Lúc đó, lính cứu hỏa dường như cũng những lời y hệt như .

Loading...