Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 30: Một sớm thành người nổi tiếng khu tập thể

Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:00:40
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Giảo Giảo cũng từng qua mấy cuốn tiểu thuyết niên đại văn, rằng tìm một công việc t.ử tế trong thời đại khó khăn đến mức nào.

 

Đặc biệt là công việc ở Hợp tác xã, mỗi tuyển dụng, cho dù là con cái lãnh đạo Hợp tác xã cũng vượt qua năm ải c.h.é.m sáu tướng.

 

Hợp tác xã Nam Thành cho dù chỉ là một vị trí nhân viên thời vụ, cũng đến mức ế ẩm ai ngó ngàng tới như chứ?

 

Đặc biệt là nửa tiếng , trong thời gian Hứa Giảo Giảo chờ ở cửa Hợp tác xã, cô chẳng thấy một ai đến phỏng vấn cả!

 

Cô với vẻ mặt trầm ngâm trở về khu tập thể xưởng giày da, nghĩ nghĩ vẫn cảm thấy chuyện uẩn khúc, nhưng cô chẳng đoán rốt cuộc vấn đề .

 

Hứa An Hạ đón lấy túi xách của cô, kỳ quái cô: “Sao thế, mặt ủ mày chau ?”

 

Hứa Giảo Giảo lắc đầu: “Chị, hỏi chị một câu nhé, chị xem nếu trời tự nhiên rơi xuống một cái bánh bao nhân thịt, chị sẽ ăn lấy?”

 

Hứa An Hạ vỗ vỗ cái túi xách dính đầy bụi của cô, thuận miệng : “Còn chuyện thế á? Vậy đương nhiên là ăn , dù ăn bụng là của !”

 

“Chị sợ đó bánh bao, mà là một cái bẫy ?”

 

“Thôi cô nương,” Hứa An Hạ buồn ấn trán Hứa Giảo Giảo, “Có thời gian mà mơ mộng hão huyền thì mau giúp chị xào dưa muối . Lão Thất Lão Bát hôm nay đái dầm ở nhà chú út, thím út tức điên lên , chị giặt sạch ga trải giường mai đem qua trả đây !”

 

Hứa An Hạ cảm thấy em gái rốt cuộc vẫn còn nhỏ, đầu óc dễ suy nghĩ lung tung, trời rơi xuống bánh bao? Sao thể chuyện như chứ!

 

Cô vội vàng nhét tấm ga trải giường màu vàng trong chậu, thuận tay thấy túi xách xám xịt của Hứa Giảo Giảo cũng ném luôn chậu, bưng khu giặt giũ công cộng.

 

Hứa Giảo Giảo hai thằng em song sinh mặt đỏ bừng đang trốn tủ, ghét bỏ ‘chậc’ một tiếng.

 

Đang định về phòng ——

 

Khoan !

 

Mắt Hứa Giảo Giảo trợn to, cô đột nhiên nhớ túi xách của hình như chị hai ném chậu, mà tờ giấy nhập chức Hợp tác xã Nam Thành hôm nay cô nhận đang ở trong đó a!

 

“Chị hai ——”

 

Cô đẩy cửa phi như bay về phía khu giặt giũ.

 

Quản nó là bánh bao cái bẫy, tờ giấy nhập chức mà hỏng thì mai cô bằng niềm tin !

 

Hứa Giảo Giảo ‘bịch bịch bịch’ điên cuồng đuổi theo chị hai, cả hành lang vang vọng tiếng bước chân của cô.

 

Bên , Hứa An Hạ bưng chậu khu giặt giũ, thấy bên trong cũng đang giặt quần áo, tiếng nước chảy rào rào, cô tìm một vòi nước đặt chậu xuống.

 

“Ái chà! An Hạ , giặt ga trải giường cho em trai đấy hử? Không thím cháu , con gái lớn tướng , nên suy nghĩ cho bản , cháu nghĩ xem tại cháu cho cháu lấy chồng ?”

 

Ngô Tuệ Cầm từ lúc Hứa An Hạ bước mắt sáng lên, bà vẩy vẩy tay, sán gần thì thầm to nhỏ với cô.

 

“Thím là từng trải, ở nhà đẻ cũng từng chịu thiệt thòi . Mẹ đẻ cho cháu lấy chồng còn vì cái gì nữa, trông cậy cháu nuôi em, kiếm tiền lương cũng nộp lên cho gia đình chứ !”

 

Miệng thì cho cô, trong lòng xem kịch vui.

 

Hai mắt Ngô Tuệ Cầm lóe lên tia gian xảo, hả hê chờ Hứa An Hạ bùng nổ.

 

Ai ngờ Hứa An Hạ thèm để ý đến bà , bưng chậu tìm một vòi nước khác xa bà một chút tiếp tục vò giặt ga trải giường.

 

Ba gậy đ.á.n.h một cái rắm!

 

Tức đến nỗi nốt ruồi đen to tướng mặt Ngô Tuệ Cầm run run, bà hậm hực phun một câu: “Con ranh con, lòng của !”

 

Mấy phụ nữ khác trong khu giặt giũ cũng đang giặt quần áo chán ghét tránh xa Ngô Tuệ Cầm.

 

“Người An Hạ lấy chồng liên quan gì đến bà chứ, quan tâm thế mà chẳng thấy giới thiệu mối nào cho An Hạ nhỉ?”

 

“Chứ còn gì nữa, bà , chính là giả quan tâm thật xem náo nhiệt!”

 

“Suỵt! Các bà nhỏ thôi kẻo bà thấy, bây giờ ghê gớm lắm, chị em Hà Xuân Phượng chủ nhiệm phụ nữ xưởng, bà cũng lên mặt theo đấy!”

 

Mấy cô gái lớn vợ bé thì thầm to nhỏ, Hứa An Hạ cúi đầu trầm mặc vò giặt ga trải giường.

 

Từ khi bố cô , khu tập thể thiếu nhất là những lời tiếng về nhà cô, cô sớm quen .

 

“Cái gì đây!”

 

Ngô Tuệ Cầm kêu toáng lên, ngay đó bà đột ngột cao giọng, nội dung tờ giấy cầm tay, từng chữ từng câu.

 

“...... Hợp tác xã Nam Thành? Hứa, Hứa Giảo Giảo?!!”

 

Hứa An Hạ thấy giọng chanh chua phía nhíu mày, vốn định để ý, ai ngờ thình lình thấy tên em gái nhà .

 

Cô nhanh ch.óng đầu , lúc thấy Ngô Tuệ Cầm một tay cầm cái túi xách, một tay giơ tờ giấy trắng với vẻ mặt ngây ngốc.

 

Cái túi xách chẳng là của em gái cô !

 

Hứa An Hạ nổi giận đùng đùng chạy tới giật túi xách: “Thím Ngô, thím thật quá đáng! Trên tay thím còn cầm cái gì, trả cho !”

 

Hứa An Hạ tức đỏ cả mắt, lao giật lấy tờ giấy trong tay Ngô Tuệ Cầm.

 

Ngô Tuệ Cầm vẫn còn đang sững sờ, thế mà dễ dàng cô giật mất.

 

Mấy đồng chí phụ nữ khác trong khu giặt giũ thấy tự nhiên xô xát, vội vàng chạy can ngăn.

 

Một phụ nữ tóc ngắn định an ủi Hứa An Hạ thì Ngô Tuệ Cầm dùng sức đẩy .

 

Ngô Tuệ Cầm túm c.h.ặ.t cánh tay Hứa An Hạ, giọng run run hét lên đầy vẻ thể tin nổi.

 

“Giảo Giảo nhà cô tìm việc ở Hợp tác xã Nam Thành từ bao giờ thế?!”

 

Khu giặt giũ đầu tiên là im phăng phắc.

 

Ngay đó nổ tung như cái chợ vỡ.

 

“Cái gì? An Hạ, Giảo Giảo nhà cô sắp ở Hợp tác xã?”

 

“Là Hợp tác xã ? Hợp tác xã Nam Thành của chúng ?”

 

“Chuyện thể nào! Giảo Giảo cấp ba còn nghiệp mà, thể Hợp tác xã Nam Thành , thằng con lớn nhà thi hai năm mà còn đỗ !”

 

Mấy phụ nữ trong nháy mắt vây quanh Hứa An Hạ, nhao nhao hỏi cô.

 

Hứa An Hạ ôm túi xách của em gái, đang ngơ ngác những chữ tờ giấy trong tay, từng chữ cô đều , nhưng ghép thành nội dung thì cô cũng hoa cả mắt.

 

“—— Chị hai! Túi xách của em chị giặt chứ, trong đó còn đồ đấy!”

 

Hứa Giảo Giảo vịn khung cửa thở hổn hển đuổi tới nơi, vội vàng một cho hết.

 

Ủa, tiếng động gì ?

 

Hứa Giảo Giảo nghi hoặc ngẩng đầu lên, ai ngờ đối diện là ánh mắt sáng rực như sói đói của mấy phụ nữ.

 

Hứa Giảo Giảo: “......” Má ơi, dọa c.h.ế.t !

 

Nửa giờ , Hứa Giảo Giảo dứt khoát nổi tiếng.

 

Cảm ơn sự sức tuyên truyền của mấy vị đồng chí phụ nữ ở khu giặt giũ, các hộ gia đình trong tòa nhà khu tập thể xưởng giày da đều một tin động trời.

 

Con gái út nhà ông Hứa Hữu Điền quá cố - Hứa Giảo Giảo thi đỗ Hợp tác xã Nam Thành !!!

 

Sau chính là nhân viên bán hàng của Hợp tác xã Nam Thành đấy!

 

Đầu ngẩng cao đến tận trời!

 

Cửa nhà Hứa Giảo Giảo vây kín mít.

 

Bất kể là hàng xóm cùng tầng các hộ gia đình tầng khác, ai nấy đều tươi lấy lòng hỏi thăm tin tức từ Hứa Giảo Giảo.

 

hỏi cô thi đỗ Hợp tác xã Nam Thành?

 

hỏi chỗ cô còn tuyển ?

 

Còn hỏi cô thể giúp mua xà phòng , xà phòng ở Hợp tác xã bán chạy quá, bọn họ nhà trong Hợp tác xã căn bản tranh !

 

Trong những , đặc biệt là các đồng chí phụ nữ vô cùng nhiệt tình.

 

Cô gái lớn, vợ bé cả các bà lão, ai nấy đều toe toét với Hứa Giảo Giảo, nụ rạng rỡ lạ thường.

 

Thái độ của họ đối với Hứa Giảo Giảo hôm nay đổi 180 độ.

 

Thái độ a.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60/chuong-30-mot-som-thanh-nguoi-noi-tieng-khu-tap-the.html.]

 

Thời buổi quán xuyến việc nhà đều là các đồng chí phụ nữ, ngày thường mua cái kim sợi chỉ, dầu muối tương dấm gì đó đều rời Hợp tác xã. Mà trong lòng đều rõ một điều, nhân viên bên trong Hợp tác xã luôn những thông tin nội bộ.

 

Ví dụ như cải trắng mùa đông, củ cải to, khi nào bán thịt heo, những thông tin bảo mật quan trọng , quen chính thức bên trong thì dân đen như họ căn bản , chờ họ chạy tới nơi tranh cướp thì đồ hết sạch từ đời nào.

 

bây giờ thì khác , tòa nhà khu tập thể xưởng giày da bọn họ cũng quen việc ở Hợp tác xã.

 

Ý nghĩa quan trọng trong chuyện , căn bản là thứ mà mấy ông đàn ông ban ngày tối về chỉ ăn uống lo toan gì thể hiểu !

 

Hứa Giảo Giảo suýt sự nhiệt tình của nhấn chìm.

 

“Mọi đừng khen nữa ạ, cháu chỉ là nhân viên thời vụ thôi.”

 

Chuyện rõ ràng, đến lúc cô chỉ là nhân viên thời vụ mắng cô thùng rỗng kêu to, thế thì .

 

Trên mặt Hứa An Hạ tràn đầy tự hào, cô bên cạnh bổ sung: “Tuy rằng hiện tại là nhân viên thời vụ, nhưng Giảo Giảo nhà cháu thông minh lanh lợi, chuyện lên chính thức chỉ là sớm muộn thôi.”

 

Hứa Giảo Giảo ngẩng mặt lên, khiêm tốn trừ, cảm ơn chị hai hộ nỗi lòng cô.

 

Hợp tác xã, chắc chắn thể cứ nhân viên thời vụ mãi , nỗ lực việc, thăng chức tăng lương là điều cần thiết.

 

Cho nên, bà con cô bác nhất định nhờ cô mua đồ nhiều , như cô mới thể tích cực vặt lông cừu của nhóm mua dùm.

 

Mục đích cuối cùng, tích trữ hàng hóa, tích trữ hàng hóa!

 

Trong mắt cô, đám hàng xóm nhiệt tình chen chúc mặt dần biến thành từng túi gạo tẻ, bột mì, thịt heo, sữa bò, trứng gà......

 

A a a thật nhiều vật tư!

 

Ánh mắt Hứa Giảo Giảo hàng xóm càng thêm hiền từ.

 

Mọi vốn dĩ còn chút ngại ngùng tới, rốt cuộc đây đối xử với nhà họ Hứa quả thật quá đáng, nhưng con gái út nhà họ Hứa vẫn thể dễ chuyện với họ như . Phải uy danh của cô gần đây truyền khắp khu tập thể, còn thể đối xử ôn hòa với họ như bây giờ, chứng tỏ thật lòng giúp đỡ những hàng xóm cũ a.

 

“Giảo Giảo ,” Bà Tôn đỏ mặt già kích động nắm lấy tay Hứa Giảo Giảo, “Cháu là một cô gái , chị hai cháu đúng đấy, Hợp tác xã thì chuyện lên chính thức chỉ là sớm muộn thôi. Trước bà bạc đãi nhà các cháu, cháu đừng chấp nhặt với đám già cả bọn bà nhé.”

 

Hứa Giảo Giảo lắc đầu vẻ tán đồng.

 

“Đều là cùng một tầng lầu, bà Tôn lời gì, tổn thương tình cảm!”

 

Trước lúc cô Hợp tác xã, cũng chẳng thấy ai bạc đãi nhà cô, xin cô cả, giờ cô Hợp tác xã , thái độ đổi nhanh ch.óng mặt.

 

Chậc chậc chậc, con mà, chính là thực tế như đấy.

 

đấy Giảo Giảo, ở Hợp tác xã cháu việc cho , giống như cháu cấp ba còn nghiệp mà , chắc chắn vất vả hơn khác nhiều chút, biểu hiện cho mặt lãnh đạo, cả tòa nhà chúng đều tự hào về cháu đấy!”

 

“Nói cái lời thối tha gì thế, Giảo Giảo cấp ba nghiệp mà Hợp tác xã, điều đó chứng tỏ con bé ưu tú, cần bà lo bò trắng răng !”

 

“Ha ha ha đúng đúng, Giảo Giảo cháu đừng chấp thím, thím là đang khen cháu đấy!”

 

Dù là khen là ghen tị, Hứa Giảo Giảo đều ai đến cũng từ chối, gặp nhờ cô mua đồ, cô cũng nghiêm túc ghi nhớ, quét sạch dáng vẻ cà lơ phất phơ , đặc biệt vui vẻ phục vụ , khiến cho hàng xóm trong tòa nhà đều thấy ngại.

 

Trước khi rời đều khen ngợi cô.

 

“Giảo Giảo đứa nhỏ thật tồi!”

 

“Tính tình , bao dung, so đo!”

 

Vạn Hồng Hà cùng con trai cả tan về nhà, lúc gặp đám đông rời khỏi nhà , bà đang thấy kỳ quái thì bà Tôn đầu kéo tay .

 

“Hồng Hà , cô sinh đứa con gái đấy!”

 

Những khác cũng hùa theo khen ngợi: “ đấy Hồng Hà, phúc khí của cô còn ở phía đấy!”

 

“Hồng Hà cô thực sự phúc, Hữu Điền nhà cô , Giảo Giảo rạng danh cho cô!”

 

Vạn Hồng Hà hiểu khen một trận: “?”

 

Con gái út của bà chuyện gì ?

 

Đã bao nhiêu năm , đây là đầu tiên bà gặp cảnh nhiều trong khu tập thể khen bà như , còn khen chân tình thực lòng đến thế!

 

“Mẹ về ạ!”

 

Hứa An Hạ thấy Vạn Hồng Hà về, kích động đến mức khoa tay múa chân.

 

Cô tuôn một tràng như s.ú.n.g liên thanh: “Mẹ và cả chắc còn nhỉ, em út ngày mai là ở Hợp tác xã Nam Thành , em trúng tuyển , tuy chỉ là nhân viên thời vụ, nhưng là Hợp tác xã đấy, nhà trong Hợp tác xã !”

 

Hứa An Xuân kinh ngạc nhảy dựng.

 

Anh ngạc nhiên về phía Hứa Giảo Giảo đang bẽn lẽn một bên: “Em cái gì? Giảo Giảo Hợp tác xã Nam Thành tuyển chọn?”

 

“Nói bậy! Giảo Giảo vẫn đang học cơ mà!”

 

Vạn Hồng Hà cau mày mắng, phản ứng đầu tiên là vui mừng vì con gái út Hợp tác xã Nam Thành.

 

Hứa Giảo Giảo sớm liếc sắc mặt , tim lập tức treo lên tận cổ họng, cô vội vàng tiến lên giải thích.

 

Cô bày bộ dáng vui vẻ như vớ vàng: “Mẹ, xem khéo , Hợp tác xã Nam Thành bao nhiêu năm tuyển , hôm nay vặn con gặp , hơn nữa cũng chê bằng cấp học sinh trung học của con mà cho con luôn. Đơn vị như Hợp tác xã bao nhiêu tranh vỡ đầu chảy m.á.u, con thì phần mộ tổ tiên nhà họ Hứa chúng đều bốc khói xanh chứ.”

 

Vạn Hồng Hà vẫn sa sầm mặt: “Nói nhiều như thế thì việc học của mày tính ?”

 

Tuy rằng giọng điệu vẫn cứng rắn, nhưng vẻ mặt giận dữ vơi đôi chút.

 

Hứa Giảo Giảo ân cần đ.ấ.m bóp vai cho Vạn Hồng Hà, dỗ dành bà: “Mẹ, học chẳng cũng để tìm một công việc , xem con bây giờ , con tìm mà.”

 

Lời đổi kiếp ai với cô như , cô chắc chắn đá cho đó một cái c.h.ế.t tươi, thường bằng cấp thì tìm công việc gì chứ.

 

hiện tại vì thuyết phục , cô chỉ thể màng liêm sỉ mà lựa chọn tiêu chuẩn kép.

 

Vạn Hồng Hà nhíu mày, gì, sắc mặt vẫn khó coi.

 

Hứa An Hạ hiểu Giảo Giảo công việc ở Hợp tác xã mà vui.

 

“Mẹ, Hợp tác xã khó lắm đấy, Giảo Giảo dựa bản lĩnh của , nhà vui mừng còn kịp, thế?”

 

Vạn Hồng Hà ngẩng đầu lườm cô con gái thứ hai đơn thuần một cái, vẫn là câu muôn thuở của bà.

 

“Vạn sự đều thấp hèn chỉ học là cao quý, công việc Hợp tác xã thì , học đại học mới là lối thoát nhất!”

 

nhà họ Hứa căn bản chẳng ai khiếu học hành cả!”

 

Hứa Lão Ngũ bên cạnh khách khí phản bác.

 

Ngay cả chị hai Hứa An Hạ nghiệp cấp ba, năm đó cũng học hành chật vật, Hứa Lão Tứ còn kém hơn cả chị hai nữa là.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Hứa Lão Ngũ từ lúc tan học về nhà tin Hứa Lão Tứ ngày mai ở Hợp tác xã Nam Thành, ghen tị c.h.ế.t , cũng kiếm tiền, học!

 

Hứa Lão Lục gật đầu lia lịa.

 

Chính !

 

Anh năm quá đúng!

 

Vạn Hồng Hà: “......”

 

Bị Lão Ngũ trúng tim đen điều bà để ý nhất, bà già hận thể đ.á.n.h c.h.ế.t thằng con trời đ.á.n.h !

 

“Mẹ, Lão Ngũ đúng đấy, nếu em út khiếu học hành, sớm đơn vị chẳng hơn . Hơn nữa Hợp tác xã Nam Thành giấy giới thiệu , , thế chẳng đắc tội , em út cũng đừng hòng thi Hợp tác xã nữa.”

 

Anh cả Hứa An Xuân khi nghiêm túc suy nghĩ, cũng cảm thấy công việc ở Hợp tác xã Nam Thành là cơ hội ngàn năm một, em gái tốn một xu mà thật sự là may mắn lớn.

 

Còn về việc già học đại học mới lối thoát, ý kiến, nhưng cũng cảm thấy nhất định là đúng, ba trăm sáu mươi nghề nghề nào cũng trạng nguyên, giống như bốc vác, chẳng lẽ thể tiền đồ ?

 

Đây là định kiến!

 

“Tao chúng mày!”

 

Vạn Hồng Hà con gái út, nghiêm túc : “Con đường là do tự mày chọn, sai hối hận, mày tự gánh chịu hậu quả!”

 

Hứa Giảo Giảo tâm trạng , cô đây là đồng ý.

 

Cô gật đầu thật mạnh: “Mẹ cứ yên tâm , con tuyệt đối hối hận về quyết định của .”

 

Nạn đói sắp đến, sự sống còn, cô nắm trong tay v.ũ k.h.í sắc bén thì thể phụ lòng trời cao ban cho cô năng lực .

 

Kế hoạch của cô lớn, học quá lỡ việc.

 

 

Loading...