Nhạn Hành Bắc Quy - 10

Cập nhật lúc: 2025-01-30 10:31:10
Lượt xem: 8,185

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiếp , tận tâm chăm sóc cho Tích Mai suốt t.h.a.i kỳ, nên Chu Nghi Hoài sinh đủ tháng, trắng trẻo đáng yêu, thực sự khiến chút thương xót. 

 

kiếp , đứa sói con sinh non, nhăn nhúm như một con khỉ trụi lông xí. Mỗi nó đói khát há miệng đòi b.ú, thôi cũng thấy khó chịu. 

 

Vừa tách hai chân xem, thấy là con trai, Tích Mai lập tức phấn chấn hơn hẳn. 

 

“Tỷ tỷ , tỷ sinh con trai, nhưng cũng cần đau lòng tuyệt vọng như . Từ nay về , cứ xem đứa nhỏ như con ruột của tỷ . Đợi đến khi tỷ cô đơn đến già, ít nhất cũng còn nó lo hậu sự cho tỷ mà.” 

 

Ha, kiếp , đúng là lo hậu sự cho . là đẩy A Tỳ địa ngục, chịu đủ bảy mươi hai loại hình phạt tàn khốc nhất! 

 

Tích Mai vẫn còn đắm chìm trong niềm vui vì sinh con trai, mặt mày rạng rỡ: 

 

“Tỷ tỷ xem đứa nhỏ , thể đáng yêu như ngọc như tuyết thế chứ? Lớn lên nhất định sẽ phong lưu tuấn tú giống lang quân. Sau , chuyện ăn mặc ở của con cũng nhờ cậy cả tỷ . Ở với chỉ khổ mà thôi.” 

 

Nàng ôm lấy đứa trẻ xí, hồ hởi nhét lòng

 

Ta chợt nhớ đến khuôn mặt độc ác của ở kiếp , thấy khuôn mặt nhăn nhúm , lập tức buồn nôn đến mức ói, vội vã lùi

 

Đứa trẻ va đầu, liền oa oa ré lên. 

 

20

 

Ta khuôn mặt nhăn nhúm, lóc y như một lão già đáng khinh, định đầu rời

 

Bỗng nhiên, giữa tiếng ch.ói tai , thấy một giọng quen thuộc, trôi lơ lửng giữa trung. 

 

“Mẹ nó, đau c.h.ế.t ! Con mụ Bắc Mãn lấy mạng chứ? Cái đồ tay chân vụng về, ngay cả ôm trẻ con cũng !” 

 

“Ta khó khăn lắm mới sống để báo thù, nàng mà dám hỏng bộ óc thông minh tuyệt đỉnh của , thì mười cái mạng cũng đền nổi!” 

 

“Ta thật to! Khóc đến mức khiến nàng đau lòng c.h.ế.t , nhất định sẽ day dứt cả đêm ngủ nổi!” 

 

“Đợi lớn thêm một chút, ngày nào cũng nhắc chuyện nàng từng đau đầu, nhất định nàng sẽ bù đắp cho thật nhiều ngân lượng!” 

 

“Đến lúc đó, sẽ đem hết của hồi môn của nàng dâng cho mà nàng ghét cay ghét đắng nhất, ha ha ha! Đồ ngốc, còn nắm thóp nàng ?” 

 

Ta thấy... là nội tâm của Chu Nghi Hoài? 

 

Hắn mà cũng trọng sinh, về thời điểm còn là một đứa trẻ sơ sinh! 

 

Lúc , vẫn còn đinh ninh rằng là Bách Gia Nhạn ngu ngốc yếu đuối của kiếp

 

Vẫn còn mơ đến chuyện lợi dụng để từng bước leo cao, đó trở tay đ.â.m một nhát trí mạng! 

 

Ta suy nghĩ thoáng qua, chậm rãi dừng bước. 

 

Ngược , sang Tích Mai, dịu dàng đưa tay , mỉm như đón lấy đứa trẻ. 

 

Rồi ngay khoảnh khắc nàng buông tay... 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhan-hanh-bac-quy/10.html.]

Ta đột nhiên rụt tay

 

Chu Nghi Hoài, vẫn còn quấn tã lót, quăng thẳng xuống đất như một cây hành úp ngược. 

 

“Bịch” một tiếng, đầu va mạnh xuống nền đá lạnh lẽo cứng rắn, lập tức sưng vù một cục u to tướng. 

 

Lần , ngay cả cũng nổi, chỉ giật giật , nghẹn một , phát âm thanh nào. 

 

Với cú ngã nặng nề như thế, khi lớn lên thật sự sẽ trở thành một tên ngốc. 

 

cũng chẳng cần lo xa gì. 

 

Rơi tay , còn mong sống sót đến lúc trưởng thành? 

 

là mơ tưởng viển vông! 

 

21

 

Chu Nghi Hoài tuy c.h.ế.t ngay từ cú ngã đó, nhưng đầu để một cục u lớn thể xẹp xuống, cả ngày ủ rũ tinh thần. 

 

Ta lùng sục khắp các y quán, tìm vị đại phu kém cỏi nhất trong phạm vi trăm dặm, bỏ một khoản tiền lớn mời đến chữa bệnh cho Chu Nghi Hoài. 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Kết quả đương nhiên là bệnh càng chữa càng tệ. 

 

Vì chuyện , còn thường xuyên đến thăm Chu Nghi Hoài. 

 

Một là để tận mắt thấy cả bệ rạc, bệnh tật quấn , còn tên lang băm hành hạ tới mức c.h.ế.t sống

 

Hai là, nội tâm của thể giúp những động thái mới của Chu Cảnh An và Tích Mai. 

 

Giấc mộng quyền cao chức trọng của Chu Cảnh An tan vỡ, trái , Tích Mai vô cùng vui vẻ. 

 

Nàng suốt ngày vẽ những viễn cảnh tươi khi trở về A quốc, ngừng mê hoặc cùng nàng trốn

 

Thấy , càng thường xuyên an ủi và khích lệ Chu Cảnh An: 

 

“Phu quân tài hoa hơn , bây giờ chỉ là gặp chút trắc trở mà thôi. Chỉ cần kiên nhẫn ẩn nhẫn chờ thời, ắt sẽ ngày Đông Sơn tái khởi!” 

 

Nghe thế, Chu Cảnh An càng cam lòng từ bỏ, mỗi ngày đều chìm trong giấc mộng viển vông rằng một ngày nào đó sẽ Đông Sơn tái khởi, trở đỉnh cao. 

 

ngoài , vẫn còn kẻ khác cũng mong kết cục

 

Kiếp , Chu Nghi Hoài chăm sóc, khi thương thiếu t.h.u.ố.c thiếu men, mỗi ngày đầu óc đều choáng váng, ăn là buồn nôn, b.ú sữa cũng nổi. 

 

Mỗi khi khó chịu, liền ngừng nguyền rủa cha ruột của trong lòng: 

 

“Đồ rác rưởi vô dụng, c.h.ế.t quách cho ! Để ruột cũng đừng lãng phí thời gian ở chỗ nữa. Như mới thể danh chính ngôn thuận trở thành đích t.ử, hưởng hết sự nâng đỡ và tài nguyên của con mụ Bắc Mãn . Hai kẻ phế vật ngay cả một đại phu hồn cũng mời nổi, sinh con cái gì !” 

 

Dây dưa mãi, đến khi Chu Nghi Hoài tròn năm tháng tuổi, vẫn thể lật , thể bò, cứ ăn là nôn , cả mềm nhũn, chút sức lực nào. 

 

Loading...