Nhạn Hành Bắc Quy - 5

Cập nhật lúc: 2025-01-30 10:29:20
Lượt xem: 7,865

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tích Mai gọi nàng là tiện tỳ, sắc mặt liền sa sầm. 

 

khi thấy nhíu mày, vẻ mặt đầy căm phẫn, nàng che miệng bằng khăn, len lén trộm. 

 

Ngay đó, nàng xoay , đôi tay mềm mại đặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng bất định của Chu Cảnh An. 

 

“Lang quân chớ trách tỷ tỷ, chỉ là trong lòng tỷ đang ấm ức phẫn uất, trút , mới nhất thời thất thố thôi.” 

 

“Ấm ức phẫn uất? Mai nhi cần che chở cho ả đàn bà ghen tuông ! Cả ngày ả ăn ngon mặc , hầu hạ, còn gì mà oan ức? Chẳng qua chỉ giả vờ đáng thương mà thôi!” 

 

Tích Mai cố ý dùng khăn chấm khóe mắt khô khốc của , giọng nhuốm vẻ thương xót: 

 

“Lang quân nào , tỷ tỷ vì mà lo lắng chuyện oan khuất đến quặn lòng, thậm chí còn đến phủ của kẻ ác ma nhẫn tâm – Bùi Thủ phụ, tự nguyện món đồ chơi ! Nàng vì mà ngay cả trinh tiết quý giá nhất của nữ nhân cũng thể vứt bỏ. Sự hy sinh như , ngay cả Mai nhi cũng !” 

 

“Lang quân, nhất định thể phụ bạc tỷ tỷ, nếu , Mai nhi và đứa trẻ trong bụng, sẽ là những đầu tiên tha thứ!” 

 

Chu lão phu nhân tiên là kinh hãi, định há miệng mắng c.h.ử.i thì một cục đờm già chặn ngang cổ họng. 

 

Chu Cảnh An thì giận dữ đến mức vung mạnh ngọc như ý bên gối, ném thẳng về phía

 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

“Gì mà dâng cho Thủ phụ đại nhân?! Bách Gia Nhạn, nó ngươi cái gì hả?!!” 

 

13

 

Ngọc như ý sượt qua trán , để một vệt đỏ rướm m.á.u. 

 

Ta đau đến hít một lạnh, rùng một cái. 

 

Chu Cảnh An nghiến răng lạnh: 

 

“Không giải thích? Vậy xem những gì Mai nhi đều là thật! Ngươi, con tiện nhân đê tiện, dám đội nón xanh cho ?!” 

 

Chu lão phu nhân khạc một ngụm đờm đặc, nhổ thẳng lên váy

 

“Phì! Đồ tiện chủng cha dạy dỗ, thấy con trai sa sút liền vội vã trèo cao? Ngươi cũng soi gương xem bản là thứ gì! 

 

“Bớt đem cái lý do nực là vì giúp con trai rửa oan mà tìm đến gã gian phu ! Nó vô sự, đó là vì nó đường hoàng chính trực! Liên quan quái gì đến ngươi?! 

 

“Rõ ràng là ngươi mắc bệnh dâm loạn, một ngày thấy đàn ông là ngứa ngáy chịu nổi, cố tình bôi nhọ con trai

 

“Người , mang gia pháp lên! Chu gia chúng tuyệt đối dung túng dâm phụ hoành hành!” 

 

Mấy gã gia nô lập tức khiêng tới một bộ gông khóa nặng nề, loại chuyên dùng để trừng phạt trọng phạm. Trên đó còn loang lổ vết m.á.u đen sạm. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhan-hanh-bac-quy/5.html.]

 

Rõ ràng là chuẩn từ

 

Cùng lúc đó, một đám bà già hèn hạ, mặt mày nhơ nhuốc, lao lên định xé áo , miệng lải nhải mắng nhiếc: 

 

“Loại đàn bà giữ đạo vợ như ngươi, ở quê nhất định trói l.ồ.ng heo dìm sông! Giờ chẳng qua chỉ là lột sạch quần áo giải phố bêu rếu, chị dâu quá nhân từ !” 

 

“Ngươi, con gái nhà họ Bách, ngày thường tự cao tự đại, từng kính trọng bọn là trưởng bối, giờ cuối cùng cũng gặp báo ứng , đáng đời!” 

 

Đây đều là đám thích nghèo khổ mà lão thái thái mang từ quê lên, bảo là đến việc, nhưng ngày thường do phát tiền nuôi dưỡng, còn bắt cung kính như trưởng bối. Đám đúng là vô liêm sỉ đến cực điểm. 

 

Ta xoay , trở tay rút thanh bội kiếm treo tường. 

 

Chỉ một tiếng “keng” trong trẻo, khí kiếm rít lên sắc bén. 

 

Bà già nãy hô hào to nhất, da đầu lẫn mái tóc hoa râm c.h.é.m bay một mảng lớn! 

 

Thanh kiếm vốn là của , chỉ vì lão thái thái thấy vỏ kiếm nạm đá quý, liền ngang nhiên cướp lấy treo lên tường để “trừ tà”. 

 

Giờ đây vật trở về chủ cũ, cầm lên vô cùng tay! 

 

Mấy bà già sợ đến nỗi rống như quỷ gào sói hú, dám tiến thêm nửa bước. 

 

Chu lão phu nhân tức giận hoảng sợ, vội vã chỉ trỏ lệnh cho bọn gia nô xông lên bắt

 

Ta cầm kiếm che chắn , lạnh lùng chằm chằm Chu Cảnh An, giọng âm u vang lên: 

 

“Nếu các ngươi chắc chắn tư tình với Bùi Ngọc Huy, các ngươi cả nhà sức sỉ nhục , còn lấy mạng , chẳng lẽ sợ đến tìm các ngươi tính sổ ?” 

 

Nghe , ánh mắt lạnh lùng của Chu Cảnh An khẽ d.a.o động. 

 

Tích Mai giậm chân, vẻ mặt lo lắng tức tối: 

 

“Ôi chao, phu nhân, chẳng sớm với ? Bùi đại nhân chẳng qua chỉ nhân lúc gặp nạn mà vui đùa một chút, thỏa mãn mới lạ, nào xem là một nữ nhân đàng hoàng chứ? 

 

“Sao còn cái giấc mộng hoang đường là một nữ nhân thể gả hai ? Có ngốc thế!” 

 

“Chúng dù là nữ nhân, nhưng cũng thể đem bộ phận và tính mạng gửi gắm đàn ông . Trông chờ một nam nhân trong lúc gặp nạn thể như thiên thần hạ xuống cứu khỏi nước sôi lửa bỏng, nghĩ như thế chẳng khác gì kẻ ngốc!” 

 

“Người một câu, cúi thấp xuống, mềm mỏng một chút, nhỏ nhẹ nhận với phu quân, cam đoan từ nay lấy trời. Đợi thời gian trôi qua, cũng sẽ dần quên chuyện từng cùng nam nhân khác hòa hợp da thịt, mây mưa cá nước thôi. Như , ở Chu phủ vẫn còn cơm mà ăn đó!” 

 

Bọn gia nô đến những cảnh tượng hoang đường dơ bẩn mà nàng bịa đặt, lập tức liếc mắt , mặt nở nụ đầy vẻ thèm khát. 

 

Điều càng dấy lên cơn giận sỉ nhục trong lòng Chu Cảnh An. 

Loading...