Nhạn Hành Bắc Quy - 6

Cập nhật lúc: 2025-01-30 10:29:49
Lượt xem: 4,807

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cho dù Bùi Ngọc Huy quyền thế ngút trời, nhưng , Chu Cảnh An, cũng là một nho sĩ cứng cỏi, dù gãy cũng khuất phục bạo quyền của !” 

 

Và cách mà thể hiện cái gọi là “cốt cách nho gia bất khuất cường quyền”, chính là hung hãn hạ lệnh. 

 

Bảo gia nô đoạt lấy kiếm trong tay , trói bằng gông cùm nặng trăm cân, treo lên tấm biển “dâm phụ”, áp giải diễu phố bêu danh! 

 

14

 

Ta vung kiếm, c.h.é.m rớt một bên tai của gã gia nô lùn béo, khiến đau đớn gào lên như ch.ó điên. 

 

Hắn ôm lấy vết thương đầy m.á.u me, mặt mũi dữ tợn lao đến, bàn tay thô ngắn chực chờ chộp lấy n.g.ự.c

 

Tích Mai hếch cằm đắc ý, lão thái thái họ Chu mặt mày hớn hở, cả căn phòng tràn đầy những kẻ chờ mong khoảnh khắc sỉ nhục đến danh dự vỡ vụn. 

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

lúc , quản gia đẩy cửa xông , khẩn trương bẩm báo: 

 

“Lão phu nhân, chủ nhân, trong cung đến, đang tiến sân, gặp chủ nhân ngài!” 

 

Chu lão phu nhân đang cao hứng bỗng cắt ngang, giọng khàn khàn quát lên: 

 

“Cái gì mà trong cung với chẳng trong cung! Kêu chúng chờ đó! Hôm nay dù là hoàng đế cũng đừng mong cản trừng trị con dâm phụ ! Tiếp tục! Ai bắt , đêm nay ả sẽ thuộc về kẻ đó!” 

 

Chu Cảnh An khẽ nâng mắt, thấp giọng dặn quản gia: 

 

“Dẫn những vị khách quý đến sảnh nhỏ hầu hạ chu đáo, rằng trong nhà chuyện gấp cần xử lý, bảo họ đợi một lát sẽ tiếp.” 

 

Quản gia rời . Bọn gia nô khích lệ, lập tức lao lên, trong nháy mắt vây kín lấy

 

Kiếm trong tay còn trống để vung vẩy, chỉ trong chốc lát chúng chực chờ đoạt lấy. 

 

Nguy cấp ngàn cân treo sợi tóc, dốc lực, nhắm thẳng then cửa mà phóng mạnh thanh kiếm trong tay! 

 

Nếu thành công, mất v.ũ k.h.í, chỉ còn nước chịu trói. 

 

May , bao năm ca ca ép luyện kiếm, kỹ năng vẫn đến mức mất hết. 

 

Mũi kiếm đ.â.m trúng then cửa, một tiếng “cạch” vang lên, cánh cửa bật mở. 

 

Bên ngoài, tấm áo choàng màu ô thanh của Bùi Ngọc Huy bay phần phật trong gió, đôi mày sắc bén tỏa một luồng sát khí lạnh lẽo. 

 

Cảnh tượng nhơ nhuốc trong phòng, ánh mắt của bọn họ, hiện rõ sót một chút nào. 

 

Bùi Ngọc Huy chậm rãi cất giọng, âm điệu bình thản nhưng mang theo áp lực thể kháng cự: 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhan-hanh-bac-quy/6.html.]

“Chu đại nhân, quý phi nương nương nhiều hạ chỉ với thiên hạ, yêu cầu các phu nhân thế gia trong kinh thành tích thiện hành đức, tùy tiện sát sinh, để cầu phúc cho long thể của bệ hạ. 

 

ngờ, quý phủ ngoài mặt tuân theo, lưng đóng cửa mà đ.á.n.h c.h.ử.i chính thê trong nhà? 

 

“Bệ hạ bệnh tình mãi thuyên giảm, hóa chính là do những kẻ ác nhân như các gây họa!” 

 

Vài câu , nhưng khí thế bức của đủ để trấn áp cả căn phòng. 

 

Mọi bên trong đều chấn nhiếp, ai dám hành động thiếu suy nghĩ. 

 

Chu Cảnh An trở tay giáng ngay một cái tát lên mặt quản gia, giận dữ quát: 

 

“Bùi đại nhân đến, báo sớm?!” 

 

Sau đó vội vàng bước lên nghênh đón, nhưng giọng phần run rẩy: 

 

“Đại nhân, thê t.ử của hạ quan phạm , mẫu chỉ giữ gìn thanh danh gia tộc nên mới tay trách phạt một chút, tuyệt đối ý bất kính với bệ hạ. Xin ngài minh xét!” 

 

Trong đôi mắt hổ phách của Bùi Ngọc Huy, cơn giận càng lúc càng sâu. 

 

“Mấy ngày , chính quý phi nương nương triệu phu nhân nhà ngươi đến phủ một chuyến. Vì nương nương vi phục xuất cung để tìm danh y cho bệ hạ, nên căn dặn phu nhân tiết lộ việc với ai. 

 

“Nếu hôm nay nhận lệnh quý phi đến đưa lễ mừng năm mới cho phu nhân, thuận tiện sáng tỏ chuyện đó, chỉ e rằng chỉ danh tiết của nàng hủy hoại, mà ngay cả tính mạng cũng khó mà giữ nổi!” 

 

“Phu nhân Chu gia giữ kín miệng, trở thành cái cớ để các vu khống nàng. Như rốt cuộc là các xem nàng gì, xem quý phi nương nương và bản quan gì?” 

 

Chu Cảnh An dám đáp , nhưng Chu lão phu nhân vốn thô lỗ ngu dốt, thấy Bùi Ngọc Huy nổi giận chẳng những sợ, mà còn càng thêm kiêu ngạo vênh váo. 

 

“Hừ! Dù ngươi là quan lớn đến cũng thể nhúng tay chuyện nhà !” 

 

“Tiện phụ họ Bách gả nhà , đường đường là chồng, chẳng lẽ thể quyết định sống c.h.ế.t của nó? Ngươi chỉ là kẻ ngoài, tư cách gì mà chỉ trỏ ở đây! Ta là sắp c.h.ế.t , ngươi đừng mong dọa !” 

 

đảo mắt quanh, bỗng dưng chú ý đến đống vàng bạc châu báu các cung nữ lưng Bùi Ngọc Huy nâng trong tay. 

 

“Mấy món trang sức vàng bạc , bảo bọn nha đầu mang hết phòng ! Nếu thế, cũng sẽ truyền chuyện xa giữa ngươi và con dâu nữa!” 

 

“Ta đây vốn chẳng hề ham mấy thứ tầm thường , chỉ là nể mặt quý phi nương nương mà miễn cưỡng nhận lấy thôi. Chỉ sợ nàng còn , của những chuyện mất hết liêm sỉ như thế, dám mơ tưởng đến thê t.ử đồng liêu, đúng là đồ vô liêm sỉ!” 

 

Tích Mai hoảng sợ đến mặt mày tái mét, vội kéo ống tay áo bà , thấp giọng khuyên nhủ: 

 

“Mẫu , Bùi đại nhân là ngay cả phụ ruột cũng nương tay g.i.ế.c c.h.ế.t, ngài nên đối đầu với , con lo sẽ chịu thiệt thòi...” 

 

Hừ! Khi còn là nha của , Tích Mai từng ít mắng lão bà sống c.h.ế.t, chẳng khác nào ch.ó dại. 

 

Giờ mang danh tân tức phụ mà tự xưng, xem quên sạch những lời từng

Loading...