Ngày ngày, chỉ cửa, cổ vươn dài trông ngóng.
Mãi đến khi đôi mắt trũng sâu, ấn đường sạm xanh, cuối cùng cũng chờ phong thư bổ nhiệm.
Chu Cảnh An vui sướng đến phát cuồng, ôm lấy tờ chiếu thư mà hôn tới hôn lui, chỉ hận trời sáng thể đến Trung Thư Tỉnh nhận chức.
Chỉ là, đang m.a.n.g t.h.a.i đứa con của , mỗi ngày đều khổ sở vì t.h.a.i nghén hành hạ – Tích Mai, hề vui vẻ chút nào.
17
Trước khi rời , Bùi Ngọc Huy để hai cung nữ, rằng là để giúp quản giáo đám nô tài trong phủ quy củ.
thực chất, hai họ chính là ảnh vệ của Cẩm Y Vệ, chuyên dò la tin tức bí mật.
Từ ngày bọn họ đến, những cuộc trò chuyện trong phòng của Chu Cảnh An và Tích Mai còn là bí mật nữa.
Tích Mai thể bất tiện, nhưng vẫn cố nhịn những cơn nôn nghén, tận lực hầu hạ Chu Cảnh An một hồi lâu, mới dịu giọng mở lời:
“Lang quân, nghĩ vẫn nên đến Trung Thư Tỉnh nhận chức thì hơn. Nếu , e rằng sẽ còn cách nào nắm tin tức phòng thủ biên cương từ Binh Bộ nữa.”
Giọng của Chu Cảnh An lập tức cao v.út lên:
“ là đàn bà tóc dài kiến thức ngắn! Chẳng lẽ chỉ vì ngươi dò la tin tức mà hy sinh tiền đồ của chính ?”
Bị quát mắng, Tích Mai liền nức nở :
“Lang quân thật nhẫn tâm! Vì , vấy bẩn thanh bạch của , còn mang trong bụng cốt nhục của . Ngày ngày tiểu thư căm hận đến phát điên đ.á.n.h c.h.ử.i nhục mạ, những ngày khổ sở thế , thật sự thể chịu đựng nổi nữa...
“Lang quân thương xót , cũng nên thương xót đứa nhỏ trong bụng chứ...”
Nữ t.ử A quốc vốn dịu dàng đa tình, một hồi lóc kể lể khiến giọng điệu của Chu Cảnh An dịu nhiều.
“Được , đừng nữa. Nhẫn nhịn thêm vài ngày , đợi triều Tể tướng, nhất định sẽ bỏ con mụ Bắc Mãn , nâng nàng lên chính thê!”
“Chỉ là bây giờ nàng còn quý phi và Bùi đại nhân chống lưng, nàng rảnh rỗi thì đừng chọc nàng . Nếu đ.á.n.h c.h.ử.i thì tránh xa , cứ ngu ngốc yên chịu trận gì?”
Tích Mai sững sờ trong chốc lát, nước mắt cũng ngừng rơi.
“Cái gì mà triều Tể tướng? Lang quân, rõ ràng hứa với , đợi đứa nhỏ sinh sẽ để con mụ Bắc Mãn nuôi dưỡng, còn chúng sẽ cùng trở về A quốc. Sao bây giờ đợi Tể tướng ? Chừng nào mới thể trở về?!”
Chu Cảnh An cau mày, như thể thấy một chuyện nực :
“Nàng nhảm gì ? Chẳng lẽ vì một nữ nhân mà từ bỏ tiền đồ sáng lạn ngay mắt ? Trên đời gì cái lý !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhan-hanh-bac-quy/8.html.]
“Sao thể như ! Phụ ở A quốc cũng là đại quan thế gia, ngày ngày mong ngóng về. Chỉ cần cùng, tự nhiên cũng sẽ tiền đồ rộng mở!”
Chu Cảnh An bật , như thể một câu chuyện hoang đường nhất thế gian:
“Phụ nàng? Một Thượng thư Lễ Bộ vô quyền vô thế của A quốc, thể giúp thăng quan tiến chức?”
“Hơn nữa, đây con mụ Bắc Mãn và gia tộc nàng liên lụy, dù tài hoa đầy nhưng đường để báo quốc, buộc tìm lối thoát khác.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
“Bây giờ Bùi đại nhân trúng , tương lai nhất định sẽ tiền đồ rực rỡ. Cả đời ngạo nghễ khuất phục, thể chuyện cúi đầu khom lưng, bán nước cầu vinh?
“Về những chuyện nhắc nữa! Nếu Gia Nhạn đ.á.n.h mắng nàng, nàng chỉ cần nhẫn nhịn chút là . Nàng vốn , chỉ là trút giận thôi. Đợi đứa nhỏ sinh , nàng chắc chắn sẽ mềm lòng mà chấp nhận con nàng. Nhịn vài tháng là xong, ngoan ngoãn một chút, đừng gây thêm phiền phức cho !”
Tích Mai c.h.ế.t lặng, nước mắt cũng thể rơi xuống nổi, mặt chỉ còn sự đau đớn và tuyệt vọng.
Nàng lẽ sớm nhận rằng, ngay từ khi biến thành miếng mồi để câu con cá béo phàm ăn, thì định sẵn thể trốn thoát khỏi phận lóc xương róc thịt, nuốt sống bụng kẻ khác!
18
Chu Cảnh An cưỡi ngựa lên đường nhậm chức, từ đó, ánh mắt Tích Mai càng tràn đầy căm hận.
Nàng là nữ nhi quý tộc A quốc, là một quân cờ quan trọng mà A quốc cài cắm trong triều đình Bắc Yến.
Trên tay nàng nhất định nắm giữ quyền lực điều động và liên lạc với mạng lưới mật thám ẩn náu trong Bắc Yến.
Giờ đây, dồn đường cùng trong Chu phủ, nàng chắc chắn sẽ cam chịu yên chờ c.h.ế.t.
Ảnh vệ vẫn luôn theo sát nhất cử nhất động của nàng .
suốt một thời gian, vẫn phát hiện bất kỳ manh mối nào cho thấy nàng liên lạc với bên ngoài.
Mãi đến khi nàng kêu gào rằng hạ độc, hỏng t.h.a.i nhi trong bụng nàng , ầm ĩ đến mặt Chu Cảnh An.
Chu Cảnh An hiện nay trọng dụng trong Trung Thư Tỉnh, ban ngày bận rộn, về đến phủ thấy Tích Mai ôm bụng lóc t.h.ả.m thiết, liền nhíu mày tỏ vẻ khó chịu:
“Ta bảo ngươi đừng chọc giận phu nhân, nhẫn nhịn một chút, sinh xong đứa trẻ tính, cứ chịu lời?”
“Phu nhân vì tiền đồ của mà còn đích đến phủ Bùi đại nhân, xin trọng dụng . Nàng yêu đến , thể nhẫn tâm hại con chứ? Ngươi đúng là tự coi quá quan trọng !”
Nghe đến đây, trong mắt Tích Mai còn vẻ yếu đuối đáng thương như nữa.
Mà đó, là một ngọn lửa đen kịt bùng lên, cuồn cuộn lấp đầy trong đáy mắt.