NHẪN QUẤN XÁC - Chương 3.

Cập nhật lúc: 2026-03-21 14:42:03
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

17

Lộc Hà tổng cộng gửi ba tin.

Một tin là quảng cáo lá cải: đàn ông mắc bệnh nan y c.h.ế.t sống , nhờ uống một loại thực phẩm chức năng nào đó.

Một tin là bản tin từ nhiều năm : ở một vùng nông thôn phát hiện hố phân chôn xác bé gái.

Tin thứ ba là luật thừa kế: vợ chồng, con cái, cha đều là hàng thừa kế thứ nhất.

nhanh ch.óng xâu chuỗi ba bản tin , trong đầu xuất hiện một suy đoán hoang đường.

Nếu tất cả đều là sắp đặt từ , nhà họ Tống chỉ mạng của , họ còn chiếm sạch cả gia sản.

【Bác sĩ Lộc, cô từng Tống Thuận Dương dùng cấm thuật ba … ba đó, đổi mạng của ai?】

Rất lâu , Lộc Hà mới gửi đến một tin nhắn cụt lủn:

【Vậy cô hiểu chứ? Cứ kéo dài thời gian , tuyệt đối đừng chọc giận họ. Cô g.i.ế.c một đám quái vật tham lam .】

đang ở trong núi, sóng kém, đợi về.】

Hiểu cái gì chứ?

Lộc Hà, tin quan trọng nhất cô còn !

 

 

18

như dự đoán, Lộc Hà trả lời thêm nữa.

Ngày hôm , Tống Thuận Dương nhớ gì cả, thậm chí còn kéo lên giường.

Anh giấc mơ, quan trọng hơn là khái niệm về thời gian. Khi ngủ, não gần như hoạt động, giống sống.

giả vờ thẹn thùng đẩy , trách yêu là tối qua “xong việc” mà còn quên, chạy ngoài nhận hàng.

Chu Thải Phượng mặt mày hớn hở bước phòng dọn dẹp, miệng còn khen con trai tối qua vất vả, khiến Tống Thuận Dương càng tin là thật.

Ở ngoài cửa, chiếc nhẫn cưới giả, dùng kẹo cao su dán chiếc nhẫn quấn xác xuống đáy thùng rác, giấu kỹ để ai dễ dàng tìm thấy.

Vừa xong , Chu Thải Phượng từ lúc nào phía !

 

 

19

“Còn đó gì? Ngủ đến giờ mới dậy, định nấu bữa sáng ?”

Sắc mặt Chu Thải Phượng lạnh lẽo, đẩy mạnh một cái.

Sự đổi quá nhanh khiến kịp hiểu, nhưng nhớ lời Lộc Hà, ngoan ngoãn bếp.

Khi rửa rau, giả vờ hỏi bâng quơ:

“Bốn chị gái dạo vẫn chứ ạ? Sắp Trung Thu , cần cả nhà tụ họp ?”

Chu Thải Phượng bỗng giọng chua chát:

“Bốn con tiện đó sống lắm, giống hệt loại dơ bẩn như mày, ?”

sững .

Có lẽ đây mới là suy nghĩ thật của bà , bà định giả vờ nữa.

chọc giận bà , cúi đầu cầm cốc nước phòng ngủ.

Tống Thuận Dương đờ đẫn giường, gọi cũng phản ứng. đành gần đút nước cho .

Đang đút, cánh tay cầm cốc của bỗng mềm oặt như quả bóng xì , từ từ rũ xuống.

Xương phát vài tiếng lách tách, như bánh giòn bóp vụn. Chớp mắt chỉ còn một lớp da treo ở khuỷu tay, lắc lư!

Mọi thứ xảy quá nhanh, tiếng hét của còn mắc trong cổ họng.

“Cái xác rách nát , thật là…”

Tống Thuận Dương lẩm bẩm một câu, như gì xảy , cúi xuống c.ắ.n lấy tay của , tham lam l.i.ế.m chiếc nhẫn cưới.

Tách.

Chiếc nhẫn giả nứt một khe, trượt theo cổ họng bụng. Khoảnh khắc đó cả hai chúng đều sững .

Anh chậm rãi ngẩng đầu, gào lên giận dữ:

“Nhẫn thật ? Tại đeo nhẫn thật!”

“Còn tám ngày nữa, cô định chạy trốn ?”

 

 

20

Tám ngày là sinh nhật âm lịch của .

Thời gian của còn nhiều.

Tống Huân nhà. Chu Thải Phượng tiếng liền chạy , hỏi gì tát một cái:

“Con đĩ bẩn , nhẫn cưới ?”

run lên, vội nghĩ cách bật :

“Là con cố ý đeo.”

“Con là sạch sẽ, cũng , con còn xứng đeo chiếc nhẫn , con dâu nhà họ Tống nữa?”

Hai con nửa tin nửa ngờ. liền lấy chiếc nhẫn cưới từ chậu cây , bộ trả .

Chu Thải Phượng do dự một chút, nghiến răng :

“Con linh tinh gì thế, là sai. Con là con dâu của nhà họ Tống, đeo .”

như đoán, đeo nhẫn , tinh thần của Tống Thuận Dương lập tức lên rõ rệt, như dòng sinh khí ngừng đổ cái x.á.c c.h.ế.t , ánh mắt cũng sáng hơn.

lặng lẽ nhét tay túi, một chiếc nhẫn giả khác đeo lên.

Nhẫn giả, thể chỉ mua một cái?

mua mười cái, trong túi vẫn còn chín cái.

“Thế mới đúng, đeo nhẫn , con chính là con dâu của nhà họ Tống.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhan-quan-xac/chuong-3.html.]

Chu Thải Phượng , nụ quái dị đáng sợ.

dường như lật bài với .

hề giải thích cánh tay mềm oặt của Tống Thuận Dương, chỉ bám sát , cho rời khỏi nhà, gì cũng trong tầm mắt của bà .

hôm nay Tống Huân ở nhà.

dùng cả buổi sáng để đ.á.n.h giá rủi ro, cảm thấy hai con cũng quá đáng sợ, cho dù động tay động chân cũng cơ hội thắng.

, ngay khoảnh khắc bước về phía nhà tắm, đột ngột đẩy mạnh Chu Thải Phượng, lao thẳng cửa chính.

Trước khi rời , tiện tay ném luôn chiếc nhẫn quấn xác xuống cống.

Chỉ cần trốn qua tám ngày , đợi Lộc Hà về tính tiếp!

tưởng chỉ cần chạy thang máy là an . Vừa thả lỏng, gửi tin nhắn thoại cho Lộc Hà. Con bảng điện t.ử dần giảm xuống, cuối cùng dừng ở tầng 1.

khoảnh khắc cửa thang máy mở , sững .

Hành lang vắng lặng kéo dài thấy điểm cuối, ánh đèn chập chờn. Căn hộ gần thang máy nhất, cửa còn vỏ bưu kiện vứt.

Đây… vẫn là tầng 28?

Gặp quỷ ?

run rẩy bước khỏi thang máy, vài bước về phía nhà . Đột nhiên, như đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy .

“Sao vứt nhẫn cưới ?”

Giọng già nua vang lên từ phía , nhưng lưng ai!

“Ở phía cơ mà, con dâu.”

vội đầu, ch.óp mũi sượt qua một thứ lạnh ngắt. Một gương mặt già nua đầy nếp nhăn đột ngột hiện mắt!

Trán áp trán , mặt dán sát mặt, miệng há lộ đầy răng nhọn, tiếng quái dị vang lên khắp nơi:

“Con chạy cái gì, con dâu, chạy ?”

 

 

21

【Đừng để lộ, ông bố chồng của cô vấn đề lớn!】

【Nghe rõ Quý Thanh? đang đến nhà cô xử lý, đợi tới!】

Tin nhắn thoại của Lộc Hà lượt tự phát, nhưng thể đáp .

Lấy lý do say nắng, bố chồng Tống Huân cưỡng ép dìu về nhà, đặt lên giường lớn trong phòng ngủ.

Ý thức vẫn còn, nhưng cơ thể cử động , cảm giác đè trở .

Lần điện thoại cũng , đến cơ hội báo cảnh sát cũng còn.

Ba họ dường như đang tranh cãi gì đó ngoài phòng khách. Chu Thải Phượng nên sớm vài ngày, Tống Huân chỉ giữ t.ử cung cũng thể nuôi thai.

Còn cái gì đó đang đường, sắp đến .

chịu đựng đến tận đêm khuya. Tống Thuận Dương mới chậm rãi điều khiển xe lăn , nhẹ nhàng vuốt ve mặt .

Trong khoảnh khắc đó, lấy cảm giác.

“Vợ ngoan ? Thôi, đêm khuya , chúng ngủ .”

sợ hãi lùi góc. Tống Thuận Dương kéo căng chút cơ mặt còn , nở một nụ méo mó đến cực điểm.

Rồi cằm buông thõng xuống, kiểm soát .

Chiếc nhẫn đang đeo là đồ giả, cơ thể hấp thụ “dinh dưỡng”, quả nhiên bắt đầu xuất hiện vấn đề.

“Ha ha, cái xác rách nát càng lúc càng vô dụng.”

“Chúng việc chính sớm , bố còn chờ bế cháu.”

lùi đến cửa phòng tắm trong phòng ngủ chính, nhanh ch.óng lách , điên cuồng lục tìm t.h.u.ố.c ngủ trong tủ t.h.u.ố.c.

“Hôm nay em còn uống t.h.u.ố.c, uống …”

Xoẹt.

Một tiếng khẽ vang lên, như tiếng vải xé. Ngay đó là mùi thối rữa nồng nặc tràn .

Mùi quen thuộc.

lúc còn chút vị ngọt nào, chỉ còn mùi hôi thối khiến buồn nôn, suýt ngất.

Tống Thuận Dương dễ dàng vặn mở khóa cửa, xe lăn tiến .

Ngay đó là cảnh tượng cả đời quên.

Anh như kéo khóa , dùng móng tay sắc nhọn rạch từ cổ xuống bụng, mở toang , lộ khoang bụng trống rỗng bên trong.

“Còn định cho uống t.h.u.ố.c ngủ ?”

“Sau cần uống t.h.u.ố.c nữa. Những thứ nội tạng vô dụng đó, bố giúp lấy hết .”

“Không lâu nữa, sẽ một bộ mới.”

 

 

22

“A!”

sụp đổ bật , cầm tất cả những gì trong tay ném về phía Tống Thuận Dương. lúc đó, một mùi hương gỗ thông nhẹ thoảng qua, che mắt .

“Đừng , bình tĩnh .”

“Có chút vấn đề, đến muộn.”

Là giọng của Lộc Hà!

đây là tầng 28, cô phòng ngủ bằng cách nào?

quỳ nền gạch phòng tắm, nôn khan. Bên bức tường, Lộc Hà đang nhanh ch.óng xử lý Tống Thuận Dương mất ý thức.

Nói chính xác hơn là xử lý một cái xác khô.

gắn một tia thần thức giấy, chui qua khe cửa , trụ lâu.”

“Căn nhà của cô cải tạo thành một cỗ quan tài âm. Lúc sửa nhà, Tống Huân tốn nhiều công sức bố trí, chỗ nào cũng đang áp chế cô.”

“Nghe kỹ đây, sống thì bảy ngày tới sai một bước.”

“Trước hết, cô sẽ gặp chị tư của Tống Thuận Dương từ quê lên. Bà sẽ đổi mạng cho đứa con tương lai của cô.”

Loading...