Nhân Sinh Ta Từng Bỏ Lỡ - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-04 11:22:49
Lượt xem: 45
1.
Ta là Yểu Nương, là hoa khôi nổi danh nhất trong kinh thành .
Chỉ vì năm ngày dùng nghiên mực đập vỡ đầu công t.ử nhà Thị Lang, hôm qua đẩy cháu trai bảo bối của Trần quốc công xuống sông.
Về phần hôm nay, mới đá thế t.ử Tề vương phủ ý đồ sờ eo xuống lầu. Mà chỉ thể ôm eo rụt trong góc, dám giận mà dám .
Phải, họ sợ . Sợ thế lực đằng .
Về phần chỗ dựa của là ai, cái liên quan đến một câu chuyện cũ khác.
Mười bảy năm , sủng phi hậu cung Cao quý phi đến chùa Ngọc An ở kinh thành cầu phúc, vì kinh sợ, lúc đó Cao quý phi đang mang thai, cũng chỉ thể ở trong chùa sinh hạ tiểu công chúa.
Tiểu công chúa ngoan ngoãn đáng yêu, đến một tuổi phong Bình Lạc công chúa.
Bình Lạc, bình an vui vẻ.
Đó là phước lành nhất cho tiểu công chúa.
Tiểu công chúa lớn đến mười bốn tuổi, bà mụ lúc đỡ đẻ cho Cao quý phi tìm , đó đỡ đẻ tiểu công chúa ở chùa Ngọc An, thấy đùi của công chúa một vết bớt giống như hồ điệp.
Bà từng ở trong thanh lâu nổi danh nhất kinh thành, thấy qua một tiểu cô nương cũng vết bớt .
Mà dáng vẻ của tiểu cô nương năm phần tương tự Cao quý phi.
Mà ngày đó trong chùa Ngọc An còn một vị nữa cũng đang đỡ đẻ.
Lời đến nước , còn cái gì mà hiểu?
Ta —— Yểu Nương, chính là tiểu công chúa mệnh khổ ôm nhầm, vứt bỏ t.h.ả.m thiết cuối cùng lưu lạc thanh lâu.
Khi Cao Quý phi tìm thấy , đang khách say rượu kéo trong phòng lăng nhục. Ta cầm cây trâm cài cắt đùi , hủy hoại vết bớt bướm . M.á.u tươi đầm đìa, mới khiến khách giở trò .
Cao quý phi tức giận, cầm kiếm trực tiếp đ.â.m xuyên qua l.ồ.ng n.g.ực khách nhân. Bà đau lòng, đau lòng nữ nhi ruột thịt của bà lưu lạc thanh lâu chật vật đến mức .
"Cho nên, là mẫu ?" Ta cẩn thận rửa tay, nhưng vẫn còn m.áu dính đó, nhuộm móng tay .
Cao Quý phi lau nước mắt, đến hoa lê đái vũ(*): "Yểu Nương, con là con gái ruột của ."
(*) Khóc mà cũng xinh
Thì cũng mẫu .
Ta hỏi bà: "Vậy nên sẽ đưa về nhà?"
Bà do dự.
Bà trong cung một vị Bình Nhạc công chúa, nếu lật chuyện , những ở cùng ngày đó đều sẽ liên lụy. Còn nữa, nữ nhi sủng ái mười bốn năm, nếu phát hiện công chúa thật, thể tính mạng sẽ khó bảo .
"Yểu nhi, con là tỷ tỷ của Bình Nhạc, sẽ nhẫn tâm nó chỗ ch.ết, ?"
Ta , cô ch.ết thì liên quan gì đến ?
.
Bởi vì rõ ràng, nữ nhân mắt ý định đón về nhà, mà là buông tha phận công chúa, nhường chỗ cho bảo bối của bà.
bà thương đứa con gái do chính sinh , cho nên sẽ cố gắng hết sức bù đắp cho .
Làm bù đắp cho ?
Ta với bà: "Ta cần vị trí công chúa, nhưng đáp ứng , từ nay về ở trong kinh thành, ai thể khi dễ ."
Bà đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhan-sinh-ta-tung-bo-lo/1.html.]
Thế lực Cao gia lớn, còn bà sủng ái nhất hậu cung, quyền lực trong tay so với Hoàng hậu ở Trung cung còn cao hơn 3 phần.
Vì chỉ cần gi.ết phóng hỏa, ít nhất lưu chứng cứ rõ ràng, thì bà đều bảo vệ .
Bà giữ lời, trong ba năm , cho dù hành sự vô lý như nào, đắc tội bao nhiêu , đều bình yên vô sự.
Mà những ức h.i.ế.p , ngày hôm đều sẽ đ.á.n.h đập một cách kì lạ. Người nghiêm trọng hơn chính là m.á.u tươi ướt đẫm bụi cỏ ngoài thành.
Theo thời gian dài, càng nhiều.
Tất cả đều nhận định lưng , ai dám khinh bạc ức h.i.ế.p nữa.
Ngay cả con cháu của mấy gia tộc lớn cũng sợ thế lực lưng . bọn họ vẫn thèm nhan sắc của , cứ luôn tiếp cận .
Ngày sinh thần 17 tuổi, đợi bà nguyên một ngày, bà đón sinh thần cùng , sẽ dành thời gian của một ngày đó cho .
bà thất hứa .
Cho đến chiều tối, bà mới đến.
Ta , vị công chúa trong cung đó cùng sinh thần với .
Bà lẽ là quan tâm đến .
“Bà thể cần đến.” Ta xưa nay đều bà bằng sắc mặt .
Ánh mắt Cao quý phi áy náy, vội vàng giải thích với : “Lạc nhi nhiễm phong hàn, trông coi con bé. Vì …”
“Ta , bà thể cần đến.” Ta cắt ngang lời bà , đẩy cửa phòng, “Ta còn đón khách, bà .”
Một chút quyến luyến cuối cùng, rốt cuộc cũng biến mất .
Bà đỏ mắt, một bước liền ngoảnh đầu . Lại giống như chịu nỗi, ở cửa : “Con là con gái , thể cứ ở mãi chốn lầu xanh ? Yểu nhi, nếu con bằng lòng, đưa con đến Giang Nam, cho con một phận mới, đó là địa bàn của Cao gia, ở đó sẽ ai dám ức h.i.ế.p con.”
Ta lười lời mà mỗi đến đây bà đều trong ba năm nay, dứt khoát đóng cửa .
Để Giang Nam, thật sự là vì cho ?
Ta , đáy lòng lạnh lẽo.
Lúc , cửa sổ trong phòng bên ngoài mở , đó một bóng hình quen thuộc trèo .
Tạ Thư, trong lòng .
2.
“Sao cứ thích trèo cửa sổ thế?” Ta cầm khăn tay che miệng, nhẹ.
“Nếu trèo cửa sổ, đây đón sinh thần với ?”
Tạ Thư giơ tay vuốt đầu , dắt tay đến ghế . Lại giống như ảo thuật lấy một cây trâm ngọc tinh xảo từ trong n.g.ự.c.
“Yểu Nương, quà sinh thần.”
Ta đến gần, bảo cài lên giúp . Huynh , kéo lòng, giúp cài trâm lên.
Huynh : “Yểu Nương, đợi thêm một năm. Một năm nhất định sẽ tặng cho mũ phượng và khăn choàng vai, cưới cửa một cách linh đình. Đời , cũng chỉ duy nhất một .”
Ta ngại ngùng đỏ mặt, đáy lòng ngừng nhảy nhót.
Lời tâm tình thật dễ bao.
Cho dù là độc d.ư.ợ.c ch.ết , lúc đó cũng can tâm tình nguyện uống.
Chỉ vì là Tạ Thư, là trong lòng của .