NHẤT BỘ THANH VÂN - NGOẠI TRUYỆN 3: NỖI LÒNG NGƯỜI MẸ

Cập nhật lúc: 2026-01-12 05:17:00
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong sâu thẳm của cung Khôn Ninh, nơi những hành lang dài hun hút luôn thắp sáng bởi những ngọn đèn trường minh lóng lánh, một căn phòng nhỏ luôn khóa kín bằng ấn tín của Hoàng hậu. Nơi đó chứa vàng bạc châu báu, mà lưu giữ những di vật cuối cùng của Thục Phi, nữ t.ử từng là đồng minh cận nhất, nhưng cũng là kẻ thù đau đớn nhất trong cuộc đời  Hoàng hậu Lý Thanh Vân.

 

Mười lăm năm trôi qua kể từ đêm phán quyết đẫm m.á.u tại biên thùy. Hoàng t.ử Hạo nhi, nhi t.ử sinh duy nhất của Thục Phi, giờ đây trở thành một thiếu niên tuấn tú, mang trong khí chất điềm đạm của phụ hoàng và đôi mắt tinh của mẫu phi quá cố. Cậu lớn lên sự dạy dỗ nghiêm khắc nhưng đầy bao dung của Lý Thanh Vân. Đối với Hạo nhi, Lý Thanh Vân chỉ là mẫu hậu, mà còn là thầy, là ban cho một cuộc đời thanh sạch, thoát khỏi cái bóng của sự phản nghịch.

 

Vào đêm đại lễ phong Thái t.ử, Thanh Vân gọi Hạo nhi đến bên cạnh. Trong ánh nến lung linh, nàng chậm rãi lấy một chiếc hộp gỗ trắc nhỏ, bên trong là một bức thư cũ kỹ, giấy ngả màu vàng ố và dấu vết của những giọt lệ khô khốc từ lâu.

 

"Hạo nhi, con luôn hỏi bổn cung về sinh con." – Lý Thanh Vân dịu dàng , tay nàng khẽ vuốt ve mái tóc của vị Thái t.ử tương lai. "Mọi nàng là kẻ phản nghịch, nhưng hôm nay, bổn cung con những dòng chữ để hiểu lòng trắc ẩn của một khi đối diện với cái c.h.ế.t."

 

Bức thư của Thục Phi hề mang theo sự oán hận những lời nguyền rủa. Trong thở cuối cùng khi uống chén rượu độc tại doanh trại biên thùy, Thục Phi dùng chút sức tàn để nên những lời gan ruột:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-bo-thanh-van/ngoai-truyen-3-noi-long-nguoi-me.html.]

"Thanh Vân , khi những dòng , lẽ là một nắm tro tàn tan gió đại ngàn. Ta oán dùng Luật pháp triều cương để trị tội , vì để dã tâm mù quáng, dẫm đạp lên tình nghĩa tỷ thiết để mưu cầu quyền lực. Ta chỉ cầu xin một điều duy nhất: Hãy coi Hạo nhi như con ruột của . Đừng để nó mẫu sinh từng hèn hạ , đừng để nó mang gánh nặng của một tội nhân. Hãy dùng sự thông tuệ của để dạy nó trở thành một vị minh quân, trọng công lý hơn cả ngai vàng. Ta giao linh hồn và tương lai của nó cho , duy nhất tin tưởng giữa chốn Trường Thành giả dối ..."

 

Hoàng t.ử Hạo nhi xong, đôi vai run rẩy kịch liệt, những giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống trang giấy lụa mỏng manh. Cậu ngờ rằng mẫu phi mà tưởng rằng bỏ rơi thực chất gửi gắm một tình yêu thương đau đớn và sự hy sinh thầm lặng đến thế.

 

"Mẫu hậu... tại giữ bí mật lâu như ?" - Hạo nhi nghẹn ngào hỏi, đầu tựa gối của Lý Thanh Vân.

 

"Bởi vì bổn cung con lớn lên với một trái tim vẩn đục." - Lý Thanh Vân thở dài, ánh mắt nàng phía cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi sáng cả kinh thành. "Nếu bổn cung cho con sự thật quá sớm, con sẽ cuộc đời bằng sự nghi kỵ và thù hận. Bổn cung con hiểu rằng, tình yêu của một đôi khi ở sự buông bỏ. Thục Phi tỷ tỷ chọn cái c.h.ế.t để bảo vệ con đường đăng cơ của con. Nàng hiểu rằng, chỉ sự biến mất của nàng mới xóa sạch vết nhơ mưu phản, để con thể danh chính ngôn thuận bước lên chủ vị của trăm dân."

 

Nàng cầm lấy bản chiếu chỉ sắc phong Thái t.ử  đưa cho Hạo nhi mà Hoàng đế đưa cho nàng đó: "Đây chỉ là ý nguyện của bổn cung, mà là kết quả của sự rèn luyện mà con trải qua. Con đăng cơ bằng m.á.u của ruột thịt , mà bằng sự công chính luyện từ bi kịch của quá khứ. Hãy ghi nhớ, mỗi chữ trong chiếu sắc phong đều thấm đẫm sự hy sinh của hai ."

 

Đêm đó, trong cung Khôn Ninh, một mối thù truyền kiếp thực sự hóa giải bằng tình thương và sự thấu cảm. Lý Thanh Vân dùng chính sự bao dung của để biến "hạt giống thù hận" thành "mầm xanh hy vọng", khẳng định rằng Trường Thành tay nàng sẽ bao giờ lặp những vết xe đổ của sự tàn độc và dối trá.

Loading...