Hắn dùng khuỷu tay huých A Nghiêu đang bên cạnh: "Ngươi gì ?"
A Nghiêu kéo kéo tay áo , mắt long lanh ướt át, như một chú chó con bỏ rơi phố, A Nghiêu : "Linh Nương, sẵn lòng ."
7
Chuyện hôn sự của và Hứa Phong Thu mới chút manh nha đổ bể.
Đại hán to lớn cao tám thước, che nửa mặt tím bầm, lóc xông tiệm , nhất quyết đòi hủy hôn với .
"Phương cô nương, đêm qua trưởng nhà ngươi tìm đến , hai lời cho hai quả đấm!"
"Ồ!"
"Sau đó còn cảnh cáo, nếu còn dám vọng tưởng đến ngươi, sẽ vặt đầu !"
📍 Nếu thấy hay đừng ngại cho bọn mình một lượt theo dõi nhé!
📍 Ngoài ra, các bạn có thể theo dõi bọn mình trên FB: Cá Chép Ngắm Mưa • 鯉魚望雨 để không không bỏ lỡ những bộ truyện hấp dẫn!
"Hả?"
"Cuối cùng dâng một cân thịt, thề với trời đất, năn nỉ mãi mới tiễn !"
"Cái. . . cái . . ."
Hứa Phong Thu nghiêm túc : "Phương Linh Lị, chuyện hôn sự của chúng , cứ thế mà thôi !"
Ta vô cùng sốc: " trưởng?"
Hứa Phong Thu chẳng thèm giải thích.
Hắn , hoảng hốt bỏ chạy, trông hệt như gặp ma.
Ta rươm rướm nước mắt theo hai dặm đường, đột nhiên đầu , thấy A Nghiêu đang cầm một miếng thịt to ở cửa nhà bếp: "Linh Nương, thịt dê nấu kiểu gì?"
Ta quẳng chuyện trưởng đầu, vui vẻ gợi ý: "Nướng ! Thịt dê nướng là ngon nhất!"
8
Ăn no , mới bắt đầu lo lắng.
Không thành mối , sẽ mất bao nhiêu tiền đây?
Tất cả là tại cái tên " trưởng" c.h.ế.t tiệt , phá hỏng chuyện của !
Bùi Ngọc liếc nắm đ.ấ.m đang siết chặt của , nhấp một ngụm , hàm ý : "Sao hỏi tiểu nhị nhà xem, miếng thịt dê từ ?"
Ta gọi A Nghiêu đang rửa bát đến: "A Nghiêu, miếng thịt lấy ?"
"Nhặt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-duoc-tuong-cong-tra-xanh/phan-4.html.]
Ta dễ dãi đáp: "A Nghiêu bảo là nhặt ."
Bùi Ngọc khẩy: "Muội tin ?"
"Dĩ nhiên là tin !" Ta chỉ hình gầy gò của A Nghiêu: "A Nghiêu nhà , yếu ớt tự lo cho , thể là đánh Hứa Phong Thu chứ?"
". . ."
Quyển sách bên cạnh Bùi Ngọc cầm lên đặt xuống, đóng mở .
Trang sách đều nhàu nát, vẫn thốt chữ nào.
Ngược A Nghiêu, ân cần xoa vai bóp chân cho , còn hỏi: "Linh Nương, nàng thích điểm nào của Hứa Phong Thu?"
Ta suy nghĩ một lúc: "Có lẽ là sẽ bày tỏ hết suy nghĩ , chuyện với dễ dàng."
A Nghiêu đến híp cả mắt: "Ra là , Linh Nương, hiểu ."
Ngay lập tức, lấy túi tiền của , đặt lòng bàn tay .
Ta: "?"
A Nghiêu: "Linh Nương, thích nàng."
Ngay đó, một túi tiền khác kiểu dáng khác từ trời rơi xuống, rơi lòng .
Ta: "? ? ?"
Bùi Ngọc: "Ta cũng ."
Ta hai túi tiền trong tay, hít một lạnh.
Thần tài gia ở Thanh Long Quan quả nhiên linh thiêng đến mức chẳng để ý đến việc sống c.h.ế.t của .
9
Sau ngày hôm đó, trong nhà bắt đầu ma.
Trước tiên là cửa sổ phòng , lúc nào cũng gõ nửa đêm, mở cửa sổ , chẳng thấy gì cả.
Ta rình mấy ngày, bắt một A Nghiêu đang lén lút. Tội phạm và tang vật đều đủ, trong tay còn cầm một cái hoa tiêu kịp cất giấu.
Ta hỏi A Nghiêu: "Ngươi đang gì ?"
A Nghiêu thẳng thắn đưa hoa tiêu cho : "Linh Nương xem, đây là giấy lộn còn khi Bùi Ngọc ca luyện chữ, thường vứt ở góc tây trong sân. Ta thấy vứt thì phí quá, nên nhặt về củi đốt."
Ta cầm lấy xem, quả thật giống chữ của Bùi Ngọc: "Lư biên nhân tự nguyệt, hoạt noãn. . . gì đó sương tuyết. Không hiểu, nghĩa là gì ?"
A Nghiêu tội nghiệp lắc đầu: "Linh Nương, nàng mà, . . . văn chương tài hoa bằng Bùi Ngọc ca. . ."