Nhật Ký Cưng Chiều Em Gái Của Ba Vị Đại Lão - Chương 185

Cập nhật lúc: 2026-04-13 09:45:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Liên Kiều xua tay: “Không ạ, là đến bàn công việc.”

Mọi đều chút tò mò: “Công việc? Công việc gì?”

Với độ tuổi của cô, đáng lẽ đang học chứ, học cấp ba? Hay là đại học?

Khuôn mặt Liên Kiều tươi tắn mà nghiêm túc: “Sản phẩm nghiên cứu của cháu thể tung thị trường , vạn sự cụ , chỉ thiếu gió đông, cả, giúp em tìm một nhà máy hóa mỹ phẩm đáng tin cậy, hợp tác cũng , thu mua cũng xong.”

Như một quả b.o.m hạng nặng nổ tung giữa đám đông, tất cả tại hiện trường đều ngơ ngác.

Từng chữ đều hiểu, nhưng ghép với thì hiểu nữa, cái gì gọi là thể tung thị trường ? Cái gì gọi là thu mua?

Chỉ Liên Đỗ Trọng bình tĩnh, dường như từ lâu: “Nhanh ?”

Anh thiên phú của em gái cực cao, đặc biệt là về phương diện y học, là nhân vật thiên tài cực kỳ hiếm .

Cho nên, thành công đối với cô mà , dễ như trở bàn tay, gì bất ngờ .

Ngón tay Liên Kiều gõ nhẹ lên bàn, thần tình nghiêm túc: “Cũng tàm tạm, tuy em nghiêng về hướng thu mua hơn, nhưng phương diện nhân sự bắt buộc theo em.”

Hiệu suất của Liên Đỗ Trọng cao, giúp cô sàng lọc vài nhà máy hóa mỹ phẩm điều kiện phù hợp, một là nhà máy quốc doanh lớn hàng ngàn công nhân, một là nhà máy của ủy ban phường vài trăm , một là nhà máy nhỏ ở ngoại ô Kinh thành, hiệu quả kinh doanh lắm.

Liên Kiều xem xét kỹ lưỡng các thông tin, trong lòng một ấn tượng khái quát: “Em khảo sát thực tế một chuyến.”

Khảo sát thực tế mới là cụ thể và trực quan nhất.

Liên Đỗ Trọng cũng ý , ngoài dạo, tiếp xúc nhiều với xã hội, lợi cho cô. “Anh cùng em.”

“Không cần , chuẩn cho em một tờ giấy giới thiệu là .” Liên Kiều dạo bận.

Liên Đỗ Trọng xoa xoa đầu cô: “Đi , gặp rắc rối thì đến tìm trai.”

“Vâng.”

Liên Kiều dựa theo cách xa gần, ưu tiên đến nhà máy quốc doanh lớn hàng ngàn công nhân , cách đây mười mấy cây .

xe buýt lắc lư tìm đến nơi, thầm quyết định lấy cái bằng lái xe.

Nhà xe, đáng tiếc ba dám cho cô lái, thực , cô lái xe.

Ngay cổng nhà máy quốc doanh một trạm dừng, Liên Kiều xuống xe thấy khu nhà máy quy mô khá lớn.

Cô cầm giấy giới thiệu thuận lợi gặp xưởng trưởng, xưởng trưởng ban đầu tưởng cô là do viện nghiên cứu cử đến, khá coi trọng.

Nhà máy chút hợp tác với viện nghiên cứu, thường xuyên giúp viện nghiên cứu một thứ, nhưng Liên Kiều rõ mục đích đến, xưởng trưởng liền đ.á.n.h Thái Cực, dùng lời lẽ để thoái thác.

Sản phẩm nghiên cứu gì? Muốn hợp tác sản xuất với bọn họ cái gì? Hehe, lớn lên xinh cũng thể lừa gạt lung tung .

Cũng xem tuổi tác của , ít cũng ăn thêm vài năm cơm nữa hẵng ngoài lừa .

Nói cho cùng, là thấy cô tuổi nhỏ, một chữ cũng tin.

Hơn nữa, bọn họ đang hợp tác với vài thương hiệu trong nước, bận lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-cung-chieu-em-gai-cua-ba-vi-dai-lao/chuong-185.html.]

Liên Kiều thêm vài câu, ông liền mất kiên nhẫn: “Ngại quá, còn cuộc họp mở, lời gì để tiếp.”

Không đợi Liên Kiều mở miệng nữa, ông liền gọi thư ký đến, mời cô ngoài.

Liên Kiều khẽ thở dài một tiếng, vội vàng dâng lên thì là mua bán.

Cửa hàng lớn bắt nạt khách, nhà máy lớn cũng đuổi khách, hết cách , nhà máy cách nào hợp tác .

Cô cầm ba lô ngoài, phía truyền đến giọng vui của xưởng trưởng: “Viện nghiên cứu giới thiệu loại hiểu đến chỗ ? Đây là đ.á.n.h đàn bừa bãi ?”

Liên Kiều nhịn thầm nhả rãnh, tư duy của nhà máy quốc doanh cứng nhắc, chủ nghĩa quan liêu nghiêm trọng, sớm muộn gì cũng xong đời.

Một nhân viên hoảng hốt lao tới, vượt qua cô lao phòng xưởng trưởng: “Xưởng trưởng, cấp kiểm tra đột xuất, .”

Xưởng trưởng thất kinh, dẫn bay v.út ngoài, một mớ hỗn loạn.

Liên Kiều thấy hết, khẽ lắc đầu, lơ đãng ngoài, khu nhà máy khá lớn, chỉ là bẩn thỉu lộn xộn.

Đang , đột nhiên một giọng kinh ngạc vang lên: “Em gái Liên Kiều.”

Liên Kiều ngẩng đầu , ơ, đây của Đậu Đậu ? Tên là gì nhỉ, Kim Tiểu Vân.

“Chị Kim, trùng hợp ?”

Lần là cách ăn mặc của bà nội trợ, trông dịu dàng, Kim Tiểu Vân mặc bộ âu phục vặn, tóc b.úi lên, phong thái của nữ tính công sở.

một đám vây quanh ở giữa, trông rạng rỡ hẳn lên.

vui vẻ bước tới, kéo cánh tay Liên Kiều: “Sao em đến nhà chị chơi, Đậu Đậu nhà chị cứ nhắc em mãi, chơi với chị Tiếu, chồng chị cũng nhớ đến em, sủi cảo cho em ăn.”

Đây là ân nhân cứu mạng của gia đình họ, chỉ con trai thích cô, cả nhà họ đều ghi nhớ ân tình .

Liên Kiều luôn bận rộn xoay mòng mòng, lấy thời gian ngoài chơi. “Dạo bận, để hôm khác ạ.”

Kim Tiểu Vân nắm tay cô buông, nhiệt tình vô cùng: “Hôm khác gì chứ, ngay hôm nay , đến nhà chị ăn tối.”

Liên Kiều còn xem hai nhà máy khác, uyển chuyển từ chối, nhưng Kim Tiểu Vân chịu buông tay, hạ thấp giọng bên tai cô: “Em gái Liên Kiều, chị còn nhờ em giúp chữa bệnh, giúp một tay .”

Được , Liên Kiều khăng khăng chối từ nữa, nhà họ Kỷ giúp cô một việc lớn, ấn tượng của cô về nhà họ Kỷ cũng khá , thì xem thử .

Những cùng tò mò thôi: “Trưởng phòng Kim, vị là?”

Kim Tiểu Vân đối nhân xử thế luôn lịch thiệp đúng mực, nhưng nhiệt tình như thì đây là đầu tiên thấy.

“Ân nhân của nhà chúng , đừng thấy em tuổi nhỏ, nhưng sớm nổi danh ở nước ngoài , em nghiên cứu mỹ phẩm hơn cả các thương hiệu lớn của nước ngoài, các đại minh tinh Hollywood đều đang dùng sản phẩm của em , là một cô gái vô cùng tài giỏi.”

Ở vị trí , tin tức của cô vốn nhạy bén hơn thường.

Mọi mà ngây ngốc: “Không nhầm chứ? Cô trưởng thành ?”

Trông nhỏ xíu, giống học sinh cấp ba, thể nghiên cứu sản phẩm ? Thiếu nữ thiên tài?

 

 

Loading...