Cô địch ý với Liên Kiều, đàn ông dám hát đối đài với cô .
Nụ của Hoàng Lĩnh đổi, “Xin , cô sợ ? Liên Kiều tiểu thư, cô một phòng thí nghiệm, nghiệp thạc sĩ, tư cách phòng thí nghiệm của cô việc ?”
Anh khá tự kiêu, học lực của coi như cao .
Liên Kiều nhạt nhẽo liếc một cái, tâm tư công lợi của quá nặng, thích hợp nghiên cứu.
“Tạm thời tuyển .”
Nụ của Hoàng Lĩnh cứng đờ, chút khó xử, “Vậy thật đáng tiếc, hy vọng cơ hội.”
Trong lòng Thẩm Tinh thoải mái, cảm giác vả mặt.
“Liên Kiều, cô còn oai phong hơn cả , còn tưởng chỗ nào cũng lời cô, mặc cho cô thao túng đấy.”
Liên Kiều vô cùng kinh ngạc, “Cô còn trai ? Ba của cô sinh? Hay là kế của cô sinh? Hay là, cô thói quen gọi tất cả đàn ông thế giới là trai ?”
Đều Thẩm Kinh Mặc phủ nhận , còn mở miệng ngậm miệng gọi trai, da mặt thật dày.
“Cô… cô…” Thẩm Tinh tức đến mức mặt đỏ tía tai.
Từ Xuân Ny đột nhiên lên tiếng, “Liên Kiều tiểu thư, cổ phần cô mượn từ tay , khi nào thì trả ? Bây giờ cô cũng coi như là nổi tiếng , danh lợi song thu, chắc hẳn thiếu tiền.”
Lời , trường đều kinh ngạc.
Thần sắc Liên Kiều đổi, nhạt nhẽo hỏi ngược , “Cổ phần? Cổ phần gì?”
Từ Xuân Ny ngờ cô bình tĩnh như , sắc mặt trầm xuống, “Cô định quỵt nợ ?”
Liên Kiều mang vẻ mặt kinh ngạc, “ chỉ tò mò, bà là một phụ nữ từ vùng núi , dựa việc tiểu tam để thượng vị, những năm nay cũng công việc gì to tát, tiền ở ? Cổ phần ở ? Ăn cắp? Hay là cướp giật?”
Ánh mắt Từ Xuân Ny đều đúng nữa, kiếp, hóa là một tiểu tam.
Từ Xuân Ny thẹn quá hóa giận, “Là tám phần trăm cổ phần của Kinh Nhân Đường…”
Hiện trường xôn xao hẳn lên, là cổ phần của Kinh Nhân Đường?
Đó là một khối tài sản khổng lồ.
Liên Kiều híp mắt hỏi, “Bà họ Thẩm ? Kinh Nhân Đường liên quan gì đến bà?”
Từ Xuân Ny thâm tình chân thành Thẩm Hoa Quân, “Chồng là đích trưởng t.ử của nhà họ Thẩm Kinh Nhân Đường, cổ phần là quà cưới chồng tặng , luôn trân trọng cất giữ, chuẩn của hồi môn cho con gái.”
Bản lĩnh nhắm mắt mò của bà , càng ngày càng tiến bộ.
, Liên Kiều sẽ sợ bà ? Đừng đùa nữa.
“Thẩm Hoa Quân, lời bà là thật ?”
Thẩm Hoa Quân do dự một chút, con trai chịu nhận ông , ông luôn tính toán cho tương lai.
“, là thật.”
Hoàng Lĩnh mừng sợ, hóa trong tay bạn gái một khối tài sản lớn như .
“Liên Kiều tiểu thư, cô là nhân vật đỉnh đỉnh đại danh, chắc chắn sẽ chiếm đoạt đồ của khác, đúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-cung-chieu-em-gai-cua-ba-vi-dai-lao/chuong-363.html.]
Liên Kiều lạnh lùng họ một cái, “Đi báo cảnh sát, kiện họ tội tống tiền cưỡng đoạt, chúng gặp tòa.”
Kim Sách đáp một tiếng, lập tức về phía điện thoại bàn trong quán.
Giọng lạnh lùng của Thẩm Kinh Mặc vang lên, “Tống tiền cưỡng đoạt tài sản công tư, tiền khá lớn hoặc tống tiền cưỡng đoạt nhiều , phạt tù ba năm, giam giữ hoặc quản chế, đồng thời phạt tiền hoặc chỉ phạt tiền; tiền khổng lồ hoặc tình tiết nghiêm trọng khác, phạt tù từ ba năm đến mười năm, đồng thời phạt tiền; tiền đặc biệt khổng lồ hoặc tình tiết đặc biệt nghiêm trọng khác, phạt tù từ mười năm trở lên, đồng thời phạt tiền.”
Anh về phía Thẩm Hoa Quân, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ, “Ông thế coi như là tiền đặc biệt khổng lồ, phạt từ mười năm trở lên.”
Kim Sách , “Đã báo cảnh sát, cảnh sát sẽ đến ngay.”
Ba nhanh tàn nhẫn tuyệt tình, xử lý sự việc đặc biệt dứt khoát, ngay cả cơ hội cãi vã cũng cho, trực tiếp lên bài thật.
Trước mắt Thẩm Hoa Quân tối sầm , kinh sợ, cả đời ông bao giờ nhốt đó nữa, “Không , sai , cổ phần của , là cha tặng cho con trai , liên quan gì đến .”
Sự sa sút của đại phòng nhà họ Thẩm cả Kinh thành đều , lời của ông gì bất ngờ.
Ánh mắt Liên Kiều lóe lên, “Vậy thành đồ của vợ ông?”
Thẩm Hoa Quân chút suy nghĩ mở miệng, “Là bà dối, mưu đồ cướp đoạt cổ phần của Kinh Nhân Đường.”
Ông chính miệng đóng đinh vợ .
Thay vì tự tù, chi bằng để vợ .
Bản chất ông vốn là kẻ bạc tình ích kỷ.
“Chồng ơi.” Từ Xuân Ny trời đất cuồng, cả đều .
Cuối cùng, Từ Xuân Ny đưa tiếp nhận điều tra, bà khổ sở cầu xin, thanh lệ câu hạ, nhưng Thẩm Hoa Quân trốn thật xa, hận thể rũ sạch quan hệ.
Sự bạc tình của ông khiến trái tim Từ Xuân Ny nguội lạnh, đàn ông mà bà dùng hết thủ đoạn để cướp về, là một loại hàng như thế .
Thảo nào vợ cả của tranh giành, cần đàn ông, chỉ cần gia sản.
Người sớm thấu ông .
Thẩm Tinh lóc sướt mướt, cầu xin , cầu xin , nhưng chẳng ai thèm để ý đến cô .
Cô ngã lòng Hoàng Lĩnh, “Tại đối xử với em như ? Đều là một nhà a, thể chuyện đàng hoàng ?”
Dáng vẻ bi thương bất lực, giống như một hại đáng thương.
Sắc mặt Hoàng Lĩnh biến đổi liên tục, trong lòng thầm mắng đồ ngu, nhân mạch như mà cũng thể đ.á.n.h mất.
Nhóm Liên Kiều thèm họ thêm một cái nào, giống như chuyện gì xảy tiếp tục ăn uống.
Ba cũng , mắt mong mỏi .
Ăn xong, Hứa Vinh Hoa đề nghị xem tòa nhà thương mại mới xây xong của , đang mở mang tầm mắt, nhao nhao theo.
Mắt thấy Thẩm Kinh Mặc lướt qua , ngay cả một câu cũng , Thẩm Hoa Quân khỏi sốt ruột, “Kinh Mặc, con giúp ba hỏi xem, tiền hoa hồng của Kinh Nhân Đường mãi gửi tới?”
Ông ngược , nhưng ai để ý đến ông , ông ngay cả cửa lớn cũng .
ông thực sự hết cách, công việc, cũng khoản thu nhập nào khác, ông chỉ thể dựa tiền hoa hồng để sống qua ngày.