Nhật Ký Ghen Tuông Của Bệ Hạ Bao Cỏ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-14 16:14:21
Lượt xem: 122

1

Sự tĩnh mịch tựa như nước đọng lan tràn khắp Lưỡng Nghi điện.

Đôi con ngươi tuyệt của Trịnh Sở trừng đến mức nứt .

Đuôi mắt vương vệt đỏ ửng đầy uất ức.

Suối tóc đen nhánh, suôn mượt trượt dài từ đầu vai xuống.

Trang phục mỏng manh xộc xệch, vạt áo mở rộng.

Lấp ló đó là xương quai xanh trắng trẻo thẳng tắp, bên vẫn còn lưu dấu răng của trong lúc ý loạn tình mê.

Ta chột dời tầm mắt, đưa tay xoa nhẹ trán.

Giây tiếp theo, liền thấy giọng mang theo âm mũi nức nở đầy vẻ khó tin của Trịnh Sở: “Đỗ Anh Y, nàng   ?”

liền trân trọng!”

“Hồi tiếng sét ái tình gì đó đều là để lừa gạt xác .”

“Bây giờ dăm sáu năm trôi qua, nàng sớm chơi chán đúng ?”

“Uổng công mỗi ngày còn học đòi luyện công, bảo Tư Trân cục đ.á.n.h mấy bộ y phục ngọc trai lạc để chơi cùng nàng, nàng…!”

“Đợi !”

Ta vội vàng thẳng , lớn tiếng ngắt lời.

Ta ngăn cho thốt mấy lời kinh thiên động địa gì nữa.

Trịnh Sở tròng mắt đỏ ngầu trừng .

Ta khẽ ho một tiếng, giả vờ lạnh lùng: “Có chuyện thì chuyện, đừng lôi kéo lung tung.”

Mặc dù sở thích giường chiếu của phong phú một chút, nhưng bước xuống giường thì vẫn là một Hoàng hậu Đại Tấn quang minh lạc, thanh lãnh đoan trang.

Mấy chuyện m.á.u huyết sôi sục thế thể đem bàn tán rôm rả ?

Hơn nữa một lát nữa còn triệu kiến Ngự sử đại phu để nghị sự.

Thời gian cũng còn kịp nữa .

Nghĩ đến đây, khỏi buông tiếng thở dài.

Trịnh Sở hừ lạnh: “Hoàng hậu bắt đầu giả vờ đắn từ khi nào ?!”

“Ta thấy lúc tên nam sủng lao ôm nàng, nàng cũng cảm thấy !”

“À, quên mất, mới nới cũ mà.”

“Ta ngoài cái phận hoàng đế thì còn gì nữa ?”

“Chỉ mỗi khuôn mặt mã, giờ năm tháng đổi dời, cũng chẳng sánh bằng những lang quân trẻ tuổi nữa .”

Hắn cúi đầu rơi lệ, sầu t.h.ả.m ngâm nga: “Ngày xưa là hoa phù dung, nay thành ngọn cỏ đứt rễ.”

Cơn đau đầu ập đến khiến ôm lấy vầng trán đang giật liên hồi.

Ta nhướng mắt, hờ hững : “Trịnh Sở, cái phận hoàng đế của là thứ bao kẻ cầu mà ?”

Từ xưa đến nay, bao vương hầu khanh tướng đều mộng tưởng lên bảo tọa chí tôn .

Vì nó mà m.á.u chảy thành sông cũng ít.

Nói về tiền triều, sở dĩ ngai vàng thể rơi tay Trịnh Sở cũng là vì chín vị hoàng t.ử xếp đều tự tàn sát lẫn mà c.h.ế.t.

Chỉ Trịnh Sở từ nhỏ lớn lên trong lãnh cung là thoát một kiếp.

Sau mới Thượng thư lệnh lôi từ lãnh cung để đối trọng với Ngụy vương.

Đổi là kẻ khác, sớm mừng rỡ như điên mà chuẩn vung tay múa chân thi triển hoài bão .

Chỉ Trịnh Sở là chẳng thèm để tâm.

Hắn một nhận thức vô cùng rõ ràng về bản .

Đó chính là một chiếc bao cỏ vô dụng, văn dốt võ nát, chỉ mỗi dung mạo mĩ miều.

Điểm sáng duy nhất chính là mệnh , , vô cùng .

“Ta chứ.”

Trịnh Sở chân trần tiến về phía .

Vai rộng chân dài, đai lưng mỏng manh phác họa vòng eo nhỏ nhắn.

Hắn quỳ bên cạnh , nửa nghiêng ngả tựa chiếc bàn bằng gỗ đàn hương.

Hắn một tay chống đầu, đôi mắt phượng, đôi môi cong cong, tủi : “Nếu là hoàng đế, A Y cũng sẽ gả cho , càng sẽ cứu đúng .”

“Mỗi nghĩ đến chuyện , tim đau nhói.”

Hắn cau mày điệu bộ Tây Thi ôm tim.

Ánh mắt âm thầm dò xét .

Sau khi nhận liếc sang với ánh mắt chẳng chút cảm xúc, Trịnh Sở vội vàng mặt , dùng ống tay áo rộng lau khóe mắt.

Hắn vốn chẳng giọt nước mắt nào, thế mà cố tình chà xát đến mức đuôi mắt ửng đỏ.

Ta bất đực dĩ thở dài, ném cuốn nhật ký sang một bên, vỗ vỗ đùi , dỗ dành: “Được , qua đây.”

Trịnh Sở nhướn mày, chút khách khí thẳng lên đùi .

Một cục to tướng cứ thế sà .

Hắn còn cố tình vẻ chim nhỏ nép , ngả ngớn trong lòng .

Hai cánh tay thon dài của như loài rắn mỹ nhân quấn c.h.ặ.t lấy cổ .

Ta vuốt ve mái tóc suôn mượt của , dịu dàng : “Kẻ ở biệt viện hành cung là nam sủng gì , đừng loạn nữa.”

Trịnh Sở bĩu môi tin: “Vậy là ai?”

“Tại nàng để ôm nàng?”

“Lẽ nào nàng là Đương kim Hoàng hậu ?”

“Dám câu dẫn Hoàng hậu, treo lên mà dùng roi quất!”

Ta khẽ : “Hắn chứ.”

Ánh mắt Trịnh Sở chợt lóe lên tia tàn nhẫn.

lúc , tỳ nữ ngoài điện bỗng gõ cửa bẩm báo rằng Ngự sử đại phu cổng cung.

Ta đành cất giọng gọi bọn họ hầu hạ y phục chải đầu, thấp giọng giải thích với Trịnh Sở.

“Hắn ai xa lạ, mà là đứa con trong tương lai của .”

Đôi mắt của Trịnh Sở trừng lớn.

Đầu tiên với vẻ khó tin mất hai giây.

Sau đó l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, đập bàn phắt dậy, tức giận gào lên: “Nàng những nuôi nam sủng, mà còn nhận con?!”

Tỳ nữ đẩy cửa bước thấy liền khựng .

Ta: “…”

“Bệ hạ.”

Ta mỉm : “Chàng rảnh thì chữa bệnh về não .”

Trịnh Sở: “…”

2

Có tỳ nữ ở đó, Trịnh Sở cố giữ lấy thể diện của Hoàng đế.

Hắn tranh luận với chuyện gã nam nhân ở hành cung nữa, mà tựa mỹ nhân tháp oán trách lườm .

Ta như thấy, xong y phục liền thẳng ngoài.

Vậy nên rằng ngay khi rời khỏi cửa điện, Trịnh Sở liền gọi ám vệ đến.

Ám vệ từ cửa sổ đang hé nhảy : “Bệ hạ.”

“Theo xuất cung.”

Trịnh Sở suýt nữa thì thái độ lạnh nhạt của chọc tức đến mức hộc m.á.u.

Hắn gằn thẳng dậy, một tay khép vạt áo lỏng lẻo sắp rơi.

Hắn đầu khuôn mặt kiều diễm tuyệt trần tựa hoa xuân trong gương đồng vàng ố, nghiến răng ken két: “Ta ngược xem thử kẻ nào chán sống, dám câu dẫn thê t.ử của khác!”

“Tuân lệnh.”

Ám vệ cúi đầu dâng y phục lên hầu hạ mặc .

Trịnh Sở khi chỉnh tề xong xuôi liền ám vệ hộ tống xuất cung.

Còn tại Thái Cực điện, Ngự sử đại phu phía đang cùng thương nghị chuyện điện thí của sĩ t.ử năm nay.

Ta chống tay nhưng luôn thẫn thờ.

Mí mắt cứ giật liên tục khiến lòng hoảng hốt.

“Điện hạ?”

“Hoàng hậu điện hạ…?”

“Hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-ghen-tuong-cua-be-ha-bao-co/chuong-1.html.]

Ta giật định thần, Ngự sử đại phu.

Ngự sử đại phu lo lắng : “Hoàng hậu điện hạ dường như tinh thần , do ngày đêm lao lực ?”

“Thần xin phép vượt bổn phận một câu, đại sự triều đình đều cần điện hạ định đoạt, mong điện hạ giữ gìn phượng thể.”

“Bổn cung .”

Ta mỉm gật đầu, ôn tồn : “Quy trình điện thí cứ tiến hành y như năm ngoái, bổn cung và Bệ hạ đến lúc đó sẽ đích khảo vấn.”

“Tuân lệnh.”

Thái độ của Ngự sử cực kỳ cung kính, khác hẳn dáng vẻ chỉ thẳng mũi mắng là yêu hậu vài năm .

Có lẽ thấy sắc mặt thực sự , Ngự sử đại phu nán lâu, tìm cớ hành lễ lui .

Sau khi tiễn , đưa tay ấn nhẹ lên mí mắt đang giật, gọi lên: “Trân Châu.”

Trân Châu từ ngoài cửa bước , vóc dáng thẳng tắp, mi mắt thanh tú: “Điện hạ.”

Ta phân phó: “Tìm xem thử Bệ hạ đang gì.”

“Tuân lệnh.”

Trân Châu nhận lệnh rời .

Ta đại điện trống rỗng mà thở dài, với tay lấy tấu chương trình lên hôm nay duyệt qua.

“Thỉnh an Bệ hạ, thỉnh an Hoàng hậu điện hạ.”

Ta: “Bình an.”

“Thỉnh an Bệ hạ, thỉnh an Hoàng hậu điện hạ.”

Ta: “Bình an.”

“Thỉnh an Bệ hạ, thỉnh an Hoàng hậu điện hạ.”

Ta: “…”

Ta lướt qua, đều là cùng một đại thần dâng lên.

Thanh châu Thứ sử Chúc Tập An.

“Ngươi thành công việc ?”

“Báo cáo xong ?”

“Cuối tháng nộp lên thì chu di tam tộc đấy nhé.”

Ta bình tĩnh lời hồi đáp giấy.

Chưa kịp gấp tấu chương thì thấy Trân Châu bước nhanh , thần sắc mặt dấu hiệu suy sụp.

“Sao thế?”

Trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Trân Châu : “Bệ hạ xuất cung .”

“Xuất cung?”

Ta chớp mắt dậy: “Đi cùng ai?”

“Ám vệ bên cạnh Bệ hạ, Sơ Cửu.”

Trân Châu thêm: “Trước khi xuất cung, Bệ hạ còn mang theo cây roi của ngài .”

Ta khó hiểu hỏi: “Mang roi gì?”

Cây roi đó là thứ khi xuất giá, phụ mời thợ giỏi ở biên cương chế tác riêng cho .

Roi mềm dẻo vô cùng, nhưng tính sát thương cực lớn.

Trân Châu ngẩng đầu cẩn thận lén , cố nhịn khóe môi đang vểnh lên, : “Bệ hạ bảo, sẽ dùng roi của ngài đ.á.n.h tên tiểu tam hổ thành con .”

“Để hậu quả của việc dòm ngó thê t.ử nhà khác.”

Hai mắt tối sầm, bất đắc dĩ vỗ trán.

Sau đó tựa như nhớ điều gì, phắt dậy hô lớn: “Mau chuẩn ngựa!”

Kể từ khi trưởng thành, Trân Châu hiếm khi thấy hốt hoảng như nên sửng sốt mất một giây.

“Dạ?”

Ta vội vã bước xuống bậc thềm, tà váy ngọc bích quét qua mặt đất.

Một nét hoa điền đỏ rực điểm trán , giữa vẻ kiều diễm mất phong thái tuấn.

“Nhanh lên!”

“Đến muộn một chút là Bệ hạ tuyệt tự đấy!”

Trân Châu nghi hoặc: “Điện hạ, ngài lén nuôi một cao thủ võ lâm ở hành cung ?”

Ta: “…”

Không .

Ta chỉ đơn thuần sợ Trịnh Sở sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t thôi.

kẻ sống trong biệt viện hành cung cũng nam sủng gì, mà chính là nhi t.ử của Trịnh Sở và .

Một đứa nhi t.ử xuyên từ hai mươi năm tới.

Nó sắp đón nhận ngọn roi tình cha của .

3

Khi đuổi tới, bên ngoài hành cung Sơ Cửu canh gác, bên trong là Trịnh Sở.

Đám tỳ nữ đều đuổi ngoài, quỳ rạp một bên run rẩy.

Tiếng gào nức nở của Trịnh Duẫn từ bên trong vọng : “Đừng đ.á.n.h nữa!”

“Phụ !”

“Con là nhi t.ử của mà!”

“Người con xem!”

“Nhìn khuôn mặt xem, giống đến nhường nào!”

“Vút” một tiếng xé gió vang lên.

Trịnh Duẫn lanh lẹ né tránh ngọn roi.

Roi quất trúng chum nước phát âm thanh chát chúa.

Trịnh Sở gằn: “Thảo nào dám câu dẫn A Y, hóa là ỷ chút nhan sắc tuổi trẻ và vài phần giống .”

Trịnh Duẫn chật vật né đòn, tay chân luống cuống tìm vật cản, giọng gần như tuyệt vọng: “Phụ !”

Mặc dù sớm lòng ghen tuông của cha vô cùng đáng sợ, nhưng ngờ hai mươi năm còn kinh khủng hơn!

Trịnh Sở hề d.a.o động, thậm chí còn khinh miệt : “Vì sống mà ngay cả chữ ‘phụ ’ cũng gọi ?”

“Đồ nhục nhã.”

Trịnh Duẫn: “…”

Hắn trốn cây cột, ló cái đầu tròn vo .

Vừa liếc mắt thấy , hai mắt lập tức sáng rực lên: “Mẫu !”

Hắn gào to: “Mẫu cứu mạng!”

Ta cất bước tiến trong sân.

Trịnh Sở lưng về phía .

Ta thấy nét mặt , nhưng từ cái rụt cổ sợ hãi của Trịnh Duẫn, đoán chắc Trịnh Sở biểu cảm âm u đáng sợ nào đó.

khi Trịnh Sở , thần sắc vô cùng đáng thương.

Đuôi mắt phiếm hồng, tựa như mới dính lớp phấn son trán .

Ta hỏi: “A Sở, đang ?”

Ta gọi là Bệ hạ, mà ngược dùng giọng điệu nhu hòa gọi tên .

Cách xưng hô chỉ dùng lúc chúng mới thành , khi vặn vẹo e thẹn giường, thường gọi để dỗ dành .

Đôi mắt tuyệt của Trịnh Sở đẫm lệ, như hờn dỗi như oán trách .

Ta khẽ thở dài, bước qua giằng lấy cây roi từ tay , tiện tay quấn quanh thắt lưng.

Trịnh Duẫn vội vàng lăn lê bò toài chạy tới, mếu máo gọi: “Mẫu !”

Trịnh Sở lạnh một tiếng.

Ta đủ gần nên thể rõ cả tiếng nghiến răng.

“Còn dám gọi bậy bạ nữa, sẽ xé rách miệng ngươi!”

Trịnh Duẫn lập tức rụt cổ.

Trịnh Sở trợn mắt một cái: “Ta và A Y đứa con nào lớn thế .”

“Hai mươi năm nữa là ạ.”

Trịnh Duẫn thốt câu đó liền nhận lấy ánh mắt đáng sợ của Trịnh Sở, sợ hãi nép lưng .

“Lang quân nổi m.á.u ghen bắt tiểu tam đúng là đáng sợ nhất.”

Loading...