Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:41:38
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hạng phụ nữ hiền thục như Điền Tuệ Phương càng thể hiểu nổi, : “Thật Tào Hồng Diệp nghĩ cái gì nữa. Mang t.h.a.i sinh con chẳng lẽ vất vả ? Sinh cần nữa, vứt cho khác mà cũng yên tâm ?”

 

Lăng Chí Quốc nhíu c.h.ặ.t mày, : “Mấy hạng là kiểu gì , chẳng lấy một ai hồn thế nhỉ. Nếu Lăng Đóa mà yêu đương với Thi Tuấn, Thi Tuấn chạy nước ngoài, thì đứa trẻ định để Lăng Đóa nuôi ?”

 

Tống Nghĩa Lan bảo: “Cũng thật khó , kiểu gì cũng quản chứ.”

 

Quý Kiều cảm thấy trí tưởng tượng của hai ông bà cũng phong phú thật.

 

Lăng Đóa giật nảy , : “Bố ơi, bố đừng dọa con nhé. Chuyện cũ rích từ đời nào , bố đừng nhắc nữa.”

 

Dắt bàn tay nhỏ của Tranh Tranh về phòng, Quý Kiều bế bé lên giường, cởi giày cho dặn: “Khu nhà mới một đứa trẻ đến, tên là Phán Phán, con đừng chơi với bạn nhé.”

 

Thực Quý Kiều mấy khi can thiệp việc Tranh Tranh kết bạn trong khu nhà tập thể, trẻ con giữa chúng xảy đ.á.n.h lộn hoặc mâu thuẫn khác, nhưng đều đ.á.n.h dữ dội nên Quý Kiều ít khi quản.

 

quản thì Tống Nghĩa Lan sẽ quản, mà bà quản còn hơn cô.

 

bây giờ cô bày tỏ quan điểm rõ ràng, cho Tranh Tranh chơi với Phán Phán.

 

Phán Phán lớn hơn Tranh Tranh đầy một tuổi, nếu cô bé ở lâu trong khu nhà thì khó tránh khỏi gặp mặt.

 

Cô thấy Phán Phán vô tội, thậm chí cha như thế là đen đủi, nhưng cô vẫn con trai tiếp xúc với cô bé.

 

Nguyên nhân đơn giản là vì cha cô bé, bác trai bác dâu của cô bé đều đáng tin, và theo như trong sách , cô bé màng đến công ơn nuôi dưỡng của kế mà đầu quân cho ông bố .

 

Quan trọng nhất là vẫn nên ít tiếp xúc với những trong nhóm nhân vật chính thì hơn, giữ cách với những chuyện đó, ngoài xem kịch là .

 

Con trai cô nhất định tiếp xúc với những .

 

Tranh Tranh nhận lấy bộ đồ ngủ đưa, trợn to mắt hỏi: “Tại chơi với bạn ạ?”

 

Đây là đầu tiên như .

 

Quý Kiều cảm thấy lý do thật khó với bé, cài cúc áo cho Tranh Tranh sang Lăng Tế: “Giáo sư Lăng, với con .”

 

Lăng Tế đang bên tủ quần áo tìm đồ: “...”

 

Không cần Quý Kiều , cũng thể hiểu suy nghĩ của cô, nhưng cũng thấy quả thật tiện giải thích với con trai. Chẳng lẽ con thấy những xung quanh cô bé đó vấn đề về nhân phẩm ? Con trai cũng hiểu .

 

Lăng Tế đến cạnh giường xuống, dùng giọng điệu ôn hòa nhất thể với Tranh Tranh: “Mẹ cho con chơi với bạn thì con đừng chơi.”

 

Quý Kiều mím môi . Cô còn tưởng Lăng Tế sẽ dùng khả năng hùng biện để giảng đạo lý thuyết phục con trai cơ.

 

Tranh Tranh chớp chớp đôi mắt to, giọng sữa hỏi: “Tại ạ?”

 

“Không tại hết.” Lăng Tế một cách rành mạch.

 

“Tại tại ạ?” Biểu cảm và giọng ngây ngô của Tranh Tranh đáng yêu, đôi mắt như hạt nho đen, bé phồng má ngẩng đầu ông bố.

 

“Chính là .” Giọng Lăng Tế ôn hòa, nhưng ngữ khí ý thương lượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-giao-su-sung-vo-nhung-nam-80/chuong-202.html.]

 

Hai cha con đối diện như đang đàm phán, chiều cao đối lập rõ rệt, một bên sữa mầm đáng yêu, một bên soái khí nghiêm nghị. Đoạn đối thoại đơn giản khiến Quý Kiều ngất.

 

Tranh Tranh đầu tiên cảm nhận sự áp chế quyền uy từ bố, nhưng đến tuổi nổi loạn, phản kháng, sang , nhưng chỉ mỉm bé và bố.

 

Cái đầu nhỏ của nghĩ tại , nhưng ở lứa tuổi ngoan ngoãn, : “Dạ ạ.”

 

Lăng Tế ôn tồn khen ngợi: “Ngoan lắm.”

 

Quý Kiều kéo nhóc con lòng, hôn chụt một cái thật mạnh lên má bé, : “Con trai lớn thật là ngoan.”

 

Cô liếc Lăng Tế , : “Chẳng qua là vì con còn nhỏ thôi, đợi lớn lên sẽ lời thế nữa .”

 

Lăng Tế chăm chú hai con, giọng chứa nụ : “Chuyện lúc lớn tính .”

 

“Hôm nay Tranh Tranh ngoan, ngủ ở giữa bố cơ.” Tranh Tranh hôn một cái, chạy qua hôn bố một cái, chui lòng Quý Kiều nài nỉ.

 

Lăng Tế nhịn , : “Em xem nó nhận lời khen là thuận miệng đưa yêu cầu ngay, thật giống em.”

 

Quý Kiều đồng ý dứt khoát. Chẳng qua là đợi Tranh Tranh ngủ say bế bé về cái giường nhỏ thôi.

 

Nghe đồng ý, gương mặt nhỏ của bé tràn ngập nụ , lập tức lăn một vòng xuống giữa cái giường lớn, hớn hở kéo chăn.

 

Đến khi Quý Kiều cầm sách xuống bên cạnh bé, bé càng thích thú hơn, kể chuyện chìm giấc ngủ.

 

“Bố cũng đến đây cơ.” Tranh Tranh tiếp tục đưa yêu cầu.

 

“Được.” Lăng Tế ôn tồn đáp.

 

Cái đầu nhỏ của rằng lâu hưởng đãi ngộ , đây là điều kiện trao đổi, tận dụng triệt để.

 

Bên trái là , bên là bố, còn giọng dịu dàng của kể chuyện cho , đúng là hạnh phúc cực kỳ.

 

Sáng hôm , Lăng Đóa xuất hiện ở phòng khách trông phờ phạc, thậm chí còn dấu vết như xong. Lúc ăn cơm, Tống Nghĩa Lan hỏi cô .

 

Lăng Đóa vẫn còn sợ hãi : “Hôm qua bố bảo đứa trẻ đó để con nuôi, đêm qua con mơ thấy ác mộng thật luôn. là một con nuôi Phán Phán, sợ c.h.ế.t . Sao con thể kế cho chứ, đợi đứa trẻ lớn lên bỏ rơi con để đầu quân cho bố nó, thật sự là quá đáng sợ.”

 

Tống Nghĩa Lan hiếm khi dỗ dành con gái, : “Đừng sợ, Đóa Đóa, chẳng chuyện đó chẳng liên quan gì đến con ?”

 

Lăng Chí Quốc cảm thán: “Cái con bé ngốc , để ý một chút .”

 

Ăn cơm xong, Quý Kiều chuẩn . Cô đeo túi chéo định ngoài, Lăng Đóa gọi cô . Hai gốc cây táo trong sân, Lăng Đóa mang theo giọng mũi : “Chị dâu hai, cái giấc mơ đó của con thật đáng sợ, cứ như là thật , nghĩ thôi thấy bất lực và đau lòng .”

 

“Không Đóa Đóa, liên quan gì đến em nữa .” Quý Kiều an ủi cô.

 

“Cảm ơn chị lúc đầu nhờ Trần Cánh Thành giúp dò la tin tức của Thi Tuấn. Con cũng cảm ơn Trần Cánh Thành, là hai giúp con. Con mời chị và Trần Cánh Thành ăn một bữa cơm.” Lăng Đóa lau lau khóe mắt .

 

Quý Kiều bảo: “Bây giờ nhận thức sâu sắc việc Thi Tuấn lộ chuyện con là điều cho em chứ gì. Chị em còn cần mời ăn cơm ? Chẳng qua là em mời Trần Cánh Thành ăn cơm thôi, thì cần kéo theo cái bóng đèn là chị đây gì.”

 

 

Loading...