Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:41:49
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Họ bắt xe buýt về nhà, khi về đến nhà Tống Nghĩa Lan mới : “Các con xem, bà là đến để xem bà già hơn năm mươi tuổi đấy, thực lúc đầu quan hệ của chúng , khi bà cướp hết cơ hội của thì chúng tuyệt giao, thỉnh thoảng bà ăn mặc lộng lẫy đến văn phòng đường phố, thật ngờ bà thể cam tâm ở đây điều giải đủ thứ tranh chấp.
Nếu các con ở bên cạnh, bà nhất định sẽ với rằng với trình độ đó của bà dám mặt dày biểu diễn.”
Tống Nghĩa Lan thể tham gia biểu diễn vui , hiện tại tâm trạng bà , những lời cảm xúc phẫn nộ phàn nàn.
“ mà, , thực con thấy bà hình như ngưỡng mộ .” Quý Kiều .
Tống Nghĩa Lan khó hiểu: “Bà rõ ràng là đặc biệt đến để khoe khoang nhan sắc và trình độ với mà.”
“ bà lẻ loi một , bên cạnh chẳng một bạn bè nào, bà đang ngưỡng mộ nhiều nhà bên cạnh như , ánh mắt ngưỡng mộ đó của bà , tuy là ca sĩ nhưng khán giả đối với bà cũng nhiệt tình lắm.” Quý Kiều .
Tống Nghĩa Lan bỗng chốc thông suốt, : “Thật , cũng chỉ phương diện là thể so với bà , bà nắm giữ cơ hội nhất trong tay, ngoài việc cướp cơ hội của , bà còn cướp cơ hội của khác, ai tiếp xúc với bà là đó xui xẻo, loại như bà sẽ bạn bè, cũng chính vì mà danh tiếng của bà bình thường.”
Quý Kiều lúc nào cũng tinh thần "hóng hớt" tích cực, nhịn cả quãng đường lúc mới hỏi: “Mẹ, chẳng nữ ca sĩ đó gả cho đoàn trưởng đoàn nghệ thuật ? Cuộc sống hôn nhân của bà thế nào?”
“ đó, mau kể .”
Thấy con trai con dâu đều , m.á.u buôn chuyện của Tống Nghĩa Lan trỗi dậy mạnh mẽ, bà : “Đoàn trưởng đoàn nghệ thuật ba đứa con, bà là kế của ba đứa trẻ đó, nhưng bà đời nào chịu bà già giúp việc chăm con, cuối cùng cũng đủ thứ cơ hội biểu diễn, bà cũng ngày càng yêu thích, bà dồn sức cho sự nghiệp, ca hát, hai vợ chồng đều để họ hàng xa trông trẻ, thực chất chính là bảo mẫu nhà họ. Bà từng tự tay chăm con, ba đứa trẻ danh nghĩa kế nhưng thực tế cũng chẳng khác gì , lớn lên tự nhiên thiết với bà , quan hệ xa cách, áp căn là nhận bà .
Không là do đoàn trưởng đoàn nghệ thuật cho rằng ba đứa con là đủ , là bà sinh, mà bà con riêng của .”
Tống Nghĩa Lan tặc lưỡi cảm thán.
Quý Kiều : “Mẹ, bà tìm cách để dồn sức cho sự nghiệp, còn chọn gia đình, tuy trong đó sự bất đắc dĩ, nhưng chỉ là lựa chọn cuộc đời khác thôi.”
Tống Nghĩa Lan : “Mấy chuyện cũ rích qua hết , lúc đó tính toán với bà , bây giờ cũng sẽ tính toán, bà đến tận cửa khiêu khích bao giờ thắng nổi, bà thắng bà già ở văn phòng đường phố chứ, nào cũng xám xịt mặt mũi mà về.”
Nói đến đây, giọng điệu của "bà già văn phòng đường phố" phấn khích.
“ mà, , , chẳng phụ nữ đó xa lánh ?” Lăng Đóa .
Lời của con gái giống như một gáo nước lạnh bừng tỉnh trong mộng.
Tống Nghĩa Lan đốn ngộ: “ , thật sự bà xa lánh , đoán chừng cuộc sống của bà tẻ nhạt nên mới đến đây so bì với .”
Dù thế nào nữa, bà cũng bốn chữ " xa lánh" chữa lành.
Quý Kiều : “Mẹ, bà so bì với gì chứ, hai vốn cùng một đường chạy, nhà, là chủ nhiệm văn phòng đường phố, công việc cũng xuất sắc, công nhận ưu điểm của chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-giao-su-sung-vo-nhung-nam-80/chuong-212.html.]
Tống Nghĩa Lan hớn hở : “ đúng, mấy đứa đứa nào cũng khéo mồm khéo miệng, thấy dễ chịu hẳn.”
Lăng Chí Quốc : “Bà chẳng quen hết ở nhà văn hóa , biểu diễn phục vụ nhân dân thì bà tham gia.”
Tống Nghĩa Lan cảm thấy buổi biểu diễn đời, hăng hái : “Được, thời gian sẽ biểu diễn, ông Lăng , thật sự cảm ơn ông, tìm thấy niềm vui mới trong cuộc sống , thể biểu diễn, cảm thấy bà già ở văn phòng đường phố cũng chẳng gì .”
Tống Nghĩa Lan dạo đang tự thuyết phục bản , ca sĩ hát đến mấy thì còn hát mấy năm nữa! Có đến mấy thì ích gì chứ, chẳng vẫn cô độc một .
Còn bà thì khác, con cháu quây quần, bây giờ bà chẳng thấy mất cân bằng chút nào nữa.
Bà thể yên tâm một bà già văn phòng đường phố vui vẻ, đợi đến khi nghỉ hưu, bà sẽ mở một văn phòng giới thiệu hôn nhân, hết con đường "bà thím" .
——
Đợi đến khi Cam Cam kết thúc năm lớp một, nhóc con cả hai môn đều một trăm điểm, nhất lớp.
Quý Kiều đặc biệt hỏi giáo viên về tình hình thi cử, rằng bài thi của các bé là một tờ giấy thi lớn thực thụ, giống như đời chỉ thi cử qua loa, những đứa trẻ đạt điểm tuyệt đối hai môn là cực kỳ hiếm.
Trước đó Quý Kiều đủ thứ lo lắng, lo nhóc học bù phần phát âm học, lo nhóc chữ , lo nhóc hòa nhập, nhưng giờ đây nghi ngờ đều tan biến.
“Cam Cam giỏi quá .” Quý Kiều nhấc bổng nhóc lên khen ngợi.
“Bay lên .” Nhóc con là lực sĩ, phối hợp reo hò.
Theo yêu cầu của Cam Cam, Lăng Tế dạy nhóc các phép nhân chia đơn giản, nhóc thể trọn vẹn sách tiếng Trung lớp hai, nghĩa là nội dung lớp hai nhóc học xong hết , Lăng Tế bàn bạc với Quý Kiều: “Cam Cam cần học lớp hai nữa ? Nếu lên thẳng lớp ba thì tuổi còn nhỏ quá, nhưng học lớp hai thì những kiến thức đó nhóc hết .”
Quý Kiều thấy chương trình học những năm tám mươi vẫn đơn giản, chỉ hai môn văn và toán, giống như đời , những đứa trẻ nếu học thêm thì chỉ dựa lớp học căn bản là học nổi.
Quý Kiều cũng thấy con trai nhỏ, hỏi Cam Cam: “Con học lớp hai tiếp, là nhảy một lớp lên học lớp ba luôn?”
“Bố con học lớp mấy ạ?” Cam Cam hỏi.
Lăng Tế : “Cam Cam sẽ lớn thôi, là cứ để nhóc nhảy lớp , lên thẳng lớp ba, nếu những gì giáo viên dạy nhóc đều hết cũng sẽ nhóc mất tính tích cực.”
Xét theo tình hình hiện tại, khả năng hiểu của Cam Cam mạnh, trí nhớ , cần thiết vì tuổi nhỏ mà lãng phí thời gian lớp.
Quý Kiều : “Được, thì thử xem .”