Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 218

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:41:55
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quý Kiều: “...”

 

Cái cảm giác mịt mù khói lửa khi Lương Bội Vân tranh chấp nhà với kế hiện về.

 

Cô hiểu , những chắc đều là họ hàng của bà cụ Phùng, vốn chẳng liên quan gì đến tài sản nhà đất, nhưng bà cụ Phùng bán nhà là kéo đến ngăn cản, họ đều ở căn nhà .

 

Bà cụ Phùng cũng dạng , tuy đơn thương độc mã nhưng tuyệt đối chịu để đám họ hàng áp bức.

 

Bà lớn tiếng vạch trần, giọng thậm chí còn chút khản đặc, : “Căn nhà là do ông già nhà để thì liên quan gì đến các , lúc một một nuôi ba đứa con các ai giúp một tay , còn sợ con bám víu các , nếu đám họ hàng các ai gì thì đến mức nhất định nước ngoài , bây giờ sống các mới nhớ đến .

Các đừng ai hòng chiếm chút hời nào, ai mà các cạy cửa dọn , chiếm luôn căn nhà , bán nhà cho các khỏi tơ tưởng.”

 

Từ cuộc đại chiến tranh nhà của Lương Bội Vân và kế, bà cụ Phùng rút bài học xương m.á.u, chỉ cần mấy con bà ở nước ngoài lâu dài, đám họ hàng đang như hổ rình mồi nhất định sẽ tùy ý xử lý căn nhà của bà, chỉ cần họ dọn ở là bà tài nào đuổi , bà chịu nổi cái tức đó, thà rằng bán quách cho xong.

 

Nếu những gì bà cụ Phùng đều là sự thật, Quý Kiều chút đồng cảm với bà, cũng hiểu tại bán nhà nước ngoài, điều cho việc bà cụ Phùng bán nhà thêm vài phần hợp lý.

 

cô cảm thấy hóng hớt ở đây cũng chẳng ý nghĩa gì, nhân lúc họ dừng lời, cô chen cô sang nhà sư phụ .

 

Bà cụ Phùng : “Học trò nhỏ, cháu sang nhà sư phụ đợi bà một lát.”

 

Quý Kiều khỏi phòng, cảm thấy trời xanh khí trong lành .

 

Lăng Tế dẫn Cam Cam khỏi viện, đợi cô trong ngõ, Cam Cam sà tới hỏi: “Mẹ ơi thế nào ạ?”

 

Quý Kiều : “Trong phòng đều là họ hàng nhà bà cụ Phùng, vì chuyện căn nhà của bà mà cãi long trời lở đất, chúng thôi.”

 

Vừa kể cho tình hình trong phòng, đến nhà Tần Tranh Minh.

 

Hai vợ chồng đang đợi họ đấy, thêm một tràng hóng hớt.

 

Quá nửa giờ , bà cụ Phùng mới sang, cửa tay ôm n.g.ự.c : “Ôi chao, tức c.h.ế.t , đám họ hàng đó thật sự là đủ , ai nấy đều tơ tưởng đến căn nhà của , nhất định bán căn nhà đó , cho họ hưởng chút lợi lộc nào cả.”

 

Lương Bội Vân hiện tại cũng đồng cảm với bà cụ Phùng, mời bà xuống chuyện.

 

Quý Kiều hỏi: “Họ hết ạ?”

 

Bà cụ Phùng : “Cứ như miếng cao dán da ch.ó , lấy nhà là chịu , cuối cùng cũng đuổi . , học trò nhỏ, cháu tìm mua cho bà ?”

 

Quý Kiều : “Bà Phùng, cháu mua căn nhà đó của bà.”

 

Bà cụ Phùng ngờ Quý Kiều mua nhà của , hỏi: “Cháu mua nhà ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-giao-su-sung-vo-nhung-nam-80/chuong-218.html.]

 

Quý Kiều gật đầu: “Vâng, hiện tại chúng cháu đang ở chung với bố chồng, ở nhà do bố chồng phân phối, chủ yếu là vì nấu cơm, nếu chúng cháu dọn ở riêng thì nếu thể hàng xóm với sư phụ cháu thì sẽ thuận tiện.”

 

Mấy câu đơn giản đủ sức thuyết phục, đều hiểu lý do mua nhà của cô, áp căn là cần cô giải thích dài dòng.

 

Bà cụ Phùng mừng rỡ mặt, : “Thế thì quá, đỡ cho cháu cứ lặn lội đường xa đến nhà sư phụ.”

 

Quý Kiều và vợ chồng Tần Tranh Minh nhiều, đáng tin cậy, ngoài bố chồng là giám đốc nhà máy, đối tượng là giáo sư đại học, ở Bắc Thành tuyệt đối coi là gia đình t.ử tế, giao dịch với những như thì yên tâm.

 

Tần Tranh Minh và Lương Bội Vân thì cảm động, Quý Kiều mua nhà còn mua sát vách nhà họ, hàng xóm với họ, đúng là một học trò hiếu thảo.

 

Lương Bội Vân : “Bà xem Quý Kiều mua nhà còn mua cạnh nhà , ông tìm học trò thế ?”

 

Tần Tranh Minh gật đầu: “Ừ.”

 

mà, bà xem nhà bà nhiều họ hàng như , đều ở nhà bà, họ chắc chắn sẽ dễ dàng từ bỏ, sẽ ngăn cản bà bán nhà, con gái con rể bà đều ở đây, bà đơn thương độc mã. Kể cả cháu mua nhà thì chừng cũng gặp rắc rối.” Quý Kiều .

 

Bà cụ Phùng hừ một tiếng: “Đám họ hàng thật sự là đủ , ở trong nước mà họ hàng qua thường xuyên, thể chăm sóc lẫn thì chẳng đến mức nhất định nước ngoài, bằng khoán nhà đất đều tên , họ can thiệp .”

 

Quý Kiều bằng khoán nhà đất đều vấn đề gì, cũng yên tâm, nhưng cô vẫn : “Bà Phùng, cứ đám họ hàng nhà bà là , bất kể ai mua nhà cũng sẽ e ngại, là bà cứ nghĩ cách đối phó với họ .”

 

Chính gia đình chồng và gia đình đẻ của cô đều loại , cô mua một căn nhà rước về bao nhiêu là cực phẩm.

 

Bà cụ Phùng cực lực thuyết phục vị khách hàng tiềm năng chất lượng , : “Đám họ hàng đó đều là tiểu nhân chiếm hời thôi, là quân gian ác gì , cháu cần lo.”

 

“Cháu suy nghĩ thêm .” Quý Kiều .

 

bà cụ Phùng quyết tâm bán nhà, : “Hay là cứ xem nhà ?”

 

Quý Kiều gật đầu: “Vâng, thôi.”

 

Thế là Lương Bội Vân cùng gia đình ba Quý Kiều xem nhà, bà cụ Phùng dẫn họ tham quan từng phòng, : “Người nhà giữ gìn nhà cửa kỹ lắm, căn nhà bảo tồn hơn nhà sư phụ cháu đấy, chỗ nào cũng sạch sẽ, cũng từng sửa chữa gì.”

 

Quý Kiều hài lòng với tứ hợp viện , vấn đề ở chỗ bà cụ Phùng thể chịu áp lực từ họ hàng để bán nhà .

 

“Tiền mua nhà đủ chứ?” Bà cụ Phùng niềm tin căn nhà nhất định sẽ bán , việc mua đủ tiền mới là điều bà quan tâm.

 

Quý Kiều : “Bà Phùng, tiền cháu , chỉ là đám họ hàng của bà khó nhằn quá, nhất bà nên nghĩ cách thuyết phục họ , nếu nước ngoài , nhỡ họ tìm mua gây rắc rối thì .”

 

Bà cụ Phùng khéo mồm khéo miệng khuyên giải một hồi, họ hàng liên quan gì đến nhà của bà, nhưng Quý Kiều kiên trì bảo bà nghĩ cách, bà cụ Phùng : “Được , để bà nghĩ xem, chỉ là căn nhà giữ cho cháu , nhỡ mua khác ngại thì .”

 

 

Loading...