Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 220
Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:41:57
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Kiều hỏi: “Anh vì ông nội của Tiểu Minh thể sống đến một trăm tuổi ?”
Cao Phấn Đấu sững , : “Vì ?”
Nụ mặt Quý Kiều vẫn đổi: “Bởi vì ông bao giờ quản chuyện bao đồng.”
Cao Phấn Đấu: “...”
Chuyện mở tiệm vàng là bí mật gì, dù hiện giờ cũng nhiều công chức thêm nghề kinh doanh.
Kiếm thêm thu nhập là chủ đề chính của thời đại.
Quý Kiều chủ động với đồng nghiệp.
——
Cậu nhóc Cam Cam gây một cơn chấn động ở trường, bé đạt điểm tuyệt đối 100 trong vòng sơ loại cuộc thi Olympic Toán học.
Vòng sơ loại quá chính thức, chỉ là một buổi chiều bình thường, giáo viên phát đề cho cả lớp và yêu cầu các em bài.
Đối với những đứa trẻ dù toán thể thi 100 điểm thì đề Olympic vẫn khó, nhưng với một đứa trẻ học thông suốt chương trình Olympic lớp ba như Cam Cam thì đơn giản.
Một tháng vòng sơ loại, bé sáu tuổi khiến trường kinh ngạc với điểm hơn 100.
Cậu bé mới sáu tuổi mà thể thi điểm tuyệt đối.
Quả Quả tự hào cho em trai, cảm thấy chút áp lực. Cậu nhận ở trường, Cam Cam vì thi điểm tuyệt đối môn Olympic nên tiếng tăm nhỏ, thường xuyên đến hỏi thăm về chuyện thi cử của em trai.
Quý Kiều vui mừng khôn xiết, với Lăng Tế: “Cam Cam chắc chắn là di truyền chỉ thông minh của , quá, thằng bé học chắc sẽ vất vả.”
Nghĩ đến những ngày tháng kỳ thi đại học chi phối, Quý Kiều thầm cảm thấy may mắn vì Cam Cam sở hữu chỉ thông minh cao.
Cô kỳ vọng quá cao ở Cam Cam, ở trường thể vui vẻ học tập, nhẹ nhàng đối phó với các kỳ thi lớn nhỏ, đừng để việc học cho đầu bù tóc rối là .
bản Cam Cam khiêm tốn, : “Mẹ, con cũng tính là giỏi , chỉ là con học qua thôi, các bạn cùng lớp đều học.”
Quý Kiều ôm lấy nhóc tì, khẽ b.úng sống mũi cao thẳng của bé : “Anh xem, thằng bé cũng khiêm tốn y hệt .”
Khóe môi Lăng Tế cong lên một độ cong mắt: “Anh cứ coi như em đang khen nhé.”
Thành tích của Quả Quả cũng , nhưng từng học Olympic, đề bài của Cam Cam thì nhíu mày : “Cam Cam, mấy câu khó ?”
“Không khó , toán Olympic thực thú vị.” Cam Cam .
Nghe Cam Cam giảng giải, Quả Quả chẳng cảm thấy thú vị chút nào, giọng điệu chút bất lực, : “Được , em thật lợi hại, đúng là cái đầu học toán, tế bào toán học của nhiều như .”
Quý Kiều mới từ cuối những năm 80 các lớp bồi dưỡng chuyên về Olympic và văn, là tổ chức xã hội mà do Sở Giáo d.ụ.c hoặc nhà trường tổ chức, trẻ em học nhiều, cơ bản vẫn là những đứa trẻ thiên phú tham gia thi đấu.
Quý Kiều cảm thấy họ cũng hẳn là ép con học, Cam Cam tính chủ động trong học tập, tiếp xúc với thứ gì là hiểu rõ thứ đó, học nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-giao-su-sung-vo-nhung-nam-80/chuong-220.html.]
Tiếp theo là vòng thi chung kết, giáo viên của trường sẽ dẫn đội đến trường Tiểu học Trung tâm 1 của thành phố để tham gia thi, tuy nhiên hai vợ chồng vẫn đưa Cam Cam đến cổng trường từ sáng sớm.
Quý Kiều liếc đồ dùng học tập mà bé tự sắp xếp, cất ba lô, giúp bé đeo lên vai, : “Bố đợi con ở cổng, đợi thi xong sẽ mua đồ ăn ngon cho con.”
Bình thường cho ăn quà vặt lề đường, Cam Cam lập tức đưa yêu cầu: “Vâng ạ , con ăn dồi chiên.”
“Được, mua dồi chiên cho con.” Quý Kiều . Cô xếp dồi chiên loại thực phẩm rác, bản cô ăn nhưng cho Cam Cam ăn.
Hôm nay là Chủ nhật, những đến trường đều là học sinh tham gia thi đấu, Quý Kiều thấy họ ít nhiều đều vẻ nặng nề căng thẳng, nhưng Cam Cam vẫn như bình thường, vô cùng thong dong tự tại.
Cam Cam theo chân giáo viên dẫn đội trường.
Nhìn bóng lưng Cam Cam hòa lẫn giữa những đứa trẻ lớn hơn, Quý Kiều đột nhiên cảm thấy bé cao lên nhiều, cũng lớn khôn .
Một tiếng , Cam Cam hớn hở chạy khỏi cổng trường: “Thi xong , ăn dồi chiên thôi.”
Xem sức hấp dẫn của dồi chiên vẫn là lớn nhất.
Đứng quầy dồi chiên, vẻ mặt thèm thuồng của nhóc tì, Quý Kiều thấy thật buồn . Ba bốn phút , hai con mỗi cầm một chiếc dồi chiên thơm nức mũi bọc trong giấy dầu.
Dồi chiên nóng, Cam Cam đổi qua đổi hai bàn tay nhỏ để cầm, nỡ để bố cầm giúp một lát.
Cuối cùng cũng ăn món ăn vặt hằng mong ước bấy lâu, khóe môi Cam Cam nhếch lên thật cao, hỏi: “Bố con bài thế nào ạ?”
“Con bài thế nào?” Lăng Tế hỏi.
“Chắc là khá ạ.” Cam Cam hớn hở .
——
Bà cụ Phùng đang gấp rút bán nhà để , bà còn tích cực hơn cả Quý Kiều, bỏ lỡ một mua chất lượng như Quý Kiều, tối hôm đó bà chạy đến nhà Tần Tranh Minh mượn điện thoại gọi cho Quý Kiều.
Quý Kiều ngờ tìm là bà cụ Phùng, đối phương : “Đồ nhỏ, cô cần lo đám họ hàng của gây rối , dẹp yên bọn họ cả .”
“Bác Phùng, bác với họ thế nào mà họ chiếm nhà của bác nữa?” Quý Kiều hỏi.
Bà cụ Phùng : “Cái nhà đó quả thực chẳng liên quan gì đến bọn họ, thái độ của cứng rắn, sẽ tặng hết đồ đạc trong nhà cho bọn họ, bằng thì chẳng cái gì cả. Họ lúc mới đồng ý, vì chuyện nhà nào chia món đồ nào mà suýt chút nữa đ.á.n.h , vốn dĩ định để cho mua, giờ thì đồ đạc với đồ dùng hằng ngày chia xong hết , đến cái bát cái đĩa cũng chia sạch.”
Quý Kiều đồ đạc, đồng hồ treo tường trong nhà bà tuy đều thâm niên nhưng đáng tiền, bán cho cửa hàng đồ cũ cũng chỉ vài trăm tệ, còn tự tìm xe chở .
Quý Kiều : “Chỉ cần họ tìm mua tiếp theo gây rắc rối là , đợi hôm nào cháu nghỉ, cháu sẽ qua nhà bác xem .”
“Được, lúc nào rảnh cô cứ qua nhé.” Bà cụ Phùng .
Bà thực sự dây dưa với đám họ hàng nữa, gấp, nhưng để Quý Kiều bà đang gấp, thế là hết lời thúc giục Quý Kiều đến nhà .
Hai bên nhanh ch.óng hẹn thời gian.
Ngày thứ ba Quý Kiều nghỉ đến gặp bà cụ Phùng, đối phương đem chuyện tặng đồ đạc cho họ hàng một , bà vẻ gấp gáp, : “Nếu cô ưng căn nhà thì chúng đến phòng quản lý nhà đất giao tiền sang tên luôn, đám họ hàng thì sẽ g.i.ế.c phóng hỏa , chỉ bắt nạt thôi, cô cần lo lắng quá nhiều.”