Nhật Ký Giáo Sư Sủng Vợ Những Năm 80 - Chương 221

Cập nhật lúc: 2026-02-16 15:41:58
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời đến nước , Quý Kiều cũng sảng khoái, : “Được ạ, cháu thì vấn đề gì, nhưng vẫn bàn bạc với nhà một chút, cháu sẽ nhanh ch.óng thuyết phục gia đình, đó chúng cùng phòng quản lý nhà đất.”

 

Bà cụ Phùng : “Được, thấy cô cũng là sảng khoái, quyết định sớm nhé.”

 

Đã quyết định mua nhà, Quý Kiều lề mề, nhanh ch.óng thành giao dịch.

 

Đợi đến chạng vạng tối, Quý Kiều đến cổng trường tiểu học đón Cam Cam , nhóc tì hôm nay nghỉ, tan học là chẳng chậm trễ một giây nào chạy ngay cổng, họ đợi Quả Quả một lát ở cổng, cùng từ cửa phụ về khu tập thể.

 

Hai học sinh về nhà bài tập, Quý Kiều ở ngã tư chuyện với đợi Lăng Tế, mười mấy phút Lăng Tế về, Quý Kiều liền với chuyện mua nhà, “Em thấy vấn đề lớn.” Quý Kiều .

 

“Em khi nào sang tên, xin nghỉ cùng em.” Lăng Tế .

 

Quý Kiều : “Anh chắc là tiết dạy nhỉ, xin nghỉ đột ngột , vả đến cuối kỳ còn bận hơn, tin em chứ, một em .”

 

Lăng Tế suy nghĩ một lát : “Để bố cùng em, bố kiểm tra giúp chắc chắn sẽ vấn đề gì.”

 

Quý Kiều thận trọng, lúc Lương Bội Vân tranh nhà với kế, họ từng đến tìm trưởng phòng của phòng quản lý nhà đất, lúc đó thái độ của họ cứng rắn, coi như mâu thuẫn nhỏ với trưởng phòng, giờ thủ tục sang tên vẫn đến phòng quản lý đó, Quý Kiều lo lắng nhỡ đối phương xử lý vụ mua bán tận tâm, thế là khi về nhà cô chuyện mua nhà với hai ông bà cụ.

 

Vẫn là cái cớ cũ, cái cớ thực sự hiệu nghiệm, hai ông bà hề ý kiến gì, những khác cũng suy nghĩ thừa thãi, ai thể ngờ mua nhà để đợi tăng giá.

 

Tống Nghĩa Lan thấu hiểu, : “Bây giờ chúng đang ở chung, nếu ở riêng thì các con chuyển đến căn tứ hợp viện lớn đó cũng , rộng rãi, mạnh hơn nhà lầu nhiều, nhà mấy chục mét vuông của khác là thấy chật chội , chắc chắn cũng hơn nhà trường phân cho Lăng Tế.”

 

Lăng Chí Quốc cũng ủng hộ, : “Dù trong tay các con tiền, mua thì mua thôi.”

 

Quý Kiều hỏi hai ông bà quen ai ở phòng quản lý nhà đất , Tống Nghĩa Lan : “Chuyện gì khó ! Mẹ quen ở phòng quản lý đó, nhưng quen với lãnh đạo quận, tìm lãnh đạo quận, một tiếng với lãnh đạo quận đó, lãnh đạo quận đó một tiếng với phòng quản lý nhà đất là .”

 

Quý Kiều thấy lắt léo qua mấy vòng liền : “Mẹ, nếu phiền quá thì thôi ạ, ngày mai đến phòng quản lý cháu sẽ bảo họ kiểm tra kỹ hơn.”

 

Tống Nghĩa Lan : “Có gì mà phiền , bố con chịu nhờ vả , mở cửa cho nhà, thực cũng từng nhờ ai việc gì, mở lời một như thế cũng chẳng . Nghe bà cụ đó dễ đối phó đúng , lúc đó sẽ cùng con.”

 

“Bà thì hiểu gì chuyện mua nhà chứ, sáng mai họp xong sẽ .” Lăng Chí Quốc .

 

“Bố, , cần ạ, một con thực sự thể , đây cũng chẳng chuyện gì to tát, con cũng tự rèn luyện chứ.” Quý Kiều .

 

Lăng Chí Quốc thấy con trai thứ yên tâm, kiên trì : “Bố xem văn tự nhà đất giúp con, tuy bố từng mua nhà nhưng chuyện mua bán đối với bố độ khó lớn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-giao-su-sung-vo-nhung-nam-80/chuong-221.html.]

Tống Nghĩa Lan : “Đừng con đưa ý kiến cho bố con, ông cũng xưởng trưởng bao nhiêu năm, xử lý bao nhiêu việc lớn trong xưởng, kinh nghiệm chắc chắn phong phú hơn con.”

 

Lời đến mức , Quý Kiều nỡ từ chối họ, liền : “Vậy ạ, cảm ơn bố .”

 

Tống Nghĩa Lan tìm lãnh đạo nhờ giúp đỡ thì thể gọi điện thoại , chắc chắn tự chạy một chuyến, Tống Nghĩa Lan vốn dĩ thường xuyên chạy lên quận, thế là sáng sớm hôm đến đơn vị mà chạy lên quận một chuyến . Bà quả thực dễ dàng mở miệng nhờ vả khác, mở lời là lãnh đạo quận đồng ý ngay.

 

Lãnh đạo quận liên lạc thì dùng điện thoại là , sáng ngày thứ hai, điện thoại gọi đến phòng quản lý nhà đất.

 

Tối đến Quý Kiều gọi điện cho nhà Tần Tranh Minh, hẹn bà cụ Phùng mang văn tự nhà đất đến phòng quản lý.

 

Sáng hôm hơn chín giờ, Lăng Chí Quốc và Tống Nghĩa Lan đều đến phòng quản lý nhà đất, gặp mặt giới thiệu xong bà cụ Phùng : “Nhìn qua là gia đình các điều kiện , bố chồng đối xử với cô thật .”

 

Quý Kiều cũng cảm thấy bố chồng đều ở bên cạnh cảm giác cực kỳ , ít nhất họ coi trọng chuyện của cô, sẵn lòng góp sức, giúp đỡ cô mà một lời oán thán.

 

Người của phòng quản lý nhà đất giúp kiểm tra căn nhà quả thực chủ sở hữu khác thế chấp gì, cũng tranh chấp nào khác, chỉ tên một bà cụ Phùng, thế là giao cho bà cụ Phùng hai mươi tám nghìn tệ, sang tên, Quý Kiều cầm văn tự nhà đất tên .

 

Lăng Chí Quốc và Tống Nghĩa Lan trong đó tên con dâu nhưng hề ý kiến gì.

 

Bà cụ Phùng cũng hài lòng với giao dịch , : “Nửa tháng nữa mới Mỹ, khi Mỹ vẫn ở trong nhà đó.”

 

Quý Kiều sảng khoái : “Được ạ, bác Phùng bác cứ ở đó , nhân tiện thời gian bác với đám họ hàng của bác một tiếng là nhà bán , còn nữa khi bác hãy bảo họ hàng đến lấy đồ đạc, để tránh việc cháu giao thiệp với họ.”

 

Bà cụ Phùng hài lòng với sự dứt khoát của Quý Kiều, cũng sảng khoái : “Ừ, khi sẽ bảo họ dọn đồ .”

 

Sau khi chia tay bà cụ Phùng, Quý Kiều cầm văn tự nhà đất hài lòng : “Bố, , đa tạ bố giúp đỡ.”

 

Lăng Chí Quốc : “Rất , cái nếu các con dọn ngoài thì cũng nhà lớn để ở.”

 

“Nhà của con và Lăng Tế bố thể đến ở bất cứ lúc nào, nhà rộng, bố ở thế nào cũng .” Quý Kiều .

 

Hai ông bà cụ vô cùng hài lòng với cách của con dâu, cô quả thực quá hiếu thảo, Tống Nghĩa Lan khép miệng, : “Con xem cái miệng của vợ thằng hai ngọt kìa, chúng thấy lạ lẫm qua đó ở vài ngày thật đấy.”

 

Lăng Chí Quốc tán thưởng: “Có tấm lòng .”

 

Ngày bà cụ Phùng khởi hành sân bay, bà thông báo cho họ hàng đến dọn đồ, hôm đó đúng lúc là Chủ nhật, cũng đúng lúc Quý Kiều nghỉ, thế là gia đình ba đến xem náo nhiệt.

 

 

Loading...