NHẬT KÝ NGƯỜI DỌN DẸP HUNG TRẠCH - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:54:13
Lượt xem: 268

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bác sĩ ngước : "Anh là?"

" là... bạn của . tìm việc gấp."

Bác sĩ quan sát một lượt, do dự một lúc : "Anh theo ."

Ông dẫn căn phòng nhỏ phía phòng khám, đóng cửa .

"Anh thật sự là bạn ?"

"Vâng."

"Vậy chắc cũng , tình trạng hiện tại của lắm." Bác sĩ thở dài, "Cậu trầm cảm và mất ngủ nghiêm trọng, duy trì bằng t.h.u.ố.c trong thời gian dài. với nhiều là hãy bệnh viện lớn mà khám hẳn hoi, nhưng bảo tiền."

Lồng n.g.ự.c thắt .

"Tháng lúc đến lấy t.h.u.ố.c, gầy sọp , còn run rẩy. hỏi , bảo dạo gặp ác mộng, mơ thấy ."

"Mơ thấy gì ạ?"

"Mơ thấy ở cửa gọi về ăn cơm." Bác sĩ lắc đầu, "Cậu bảo mỗi thấy tiếng gọi đó là giật tỉnh giấc, cả đêm tài nào chợp mắt nổi."

Cổ họng như thứ gì đó chặn , "Hiện giờ ?"

" cũng chắc chắn. Tháng định chuyển sang bên Bảo An, tìm việc quản lý kho bãi, bao ăn ở để tiết kiệm chút tiền." Bác sĩ lật lật cuốn sổ, xé một trang giấy đưa cho , "Đây là điện thoại để , thử xem gọi ."

nhận lấy mảnh giấy. Trên đó là một điện thoại di động. run rẩy rút điện thoại , bấm gọi.

Tút—— tút—— tút——!

Chuông reo lâu. Không ai máy. gọi nữa. Vẫn ai . Lần thứ ba. Cuối cùng, cuộc gọi kết nối.

"Alo?" Một giọng đàn ông, khản đặc và mệt mỏi.

hít sâu một : "Xin hỏi... Triệu Tiểu Vũ ?"

Đầu dây bên im lặng vài giây, "Anh là ai?"

" tên Lâm Hiểu, là..." diễn đạt thế nào, " dọn dẹp căn nhà của ."

Một lặng còn dài hơn . thậm chí thể thấy nhịp thở của qua điện thoại - dồn dập, định, như thể đang thứ gì đó đè nén.

" ." Cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khẽ, "Cảm ơn !"

Anh định cúp máy.

"Đợi !" vội vàng , " gặp một lát!"

"... Vì ?"

" vài lời với ."

Lại là sự im lặng.

"Không cần ." Anh , "Cảm ơn . chuyện của ."

"Anh dáng vẻ cuối cùng của bà ? Anh để những gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-nguoi-don-dep-hung-trach/chuong-10.html.]

Đầu dây bên truyền đến tiếng thở gấp gáp đầy kìm nén.

" ." Giọng bắt đầu run rẩy, " hết. về , thấy ."

"Vậy tại báo cảnh sát? Tại bày những thứ đó cứ thế bỏ ?"

"..."

"Anh đang sợ điều gì?"

thấy bên đầu dây tiếng nghẹn ngào. Rất nhỏ, kìm chế, như thể đang dốc hết sức bình sinh để ngăn cản sự đổ vỡ.

"... về nữa !" Anh nức nở, " thể để bà ... thể để bà trở thành thế ... "

"Bà ." , "Bà sẽ bao giờ gì nữa ."

"Không!" Giọng đột ngột cao lên, mang theo một sự chấp nhất gần như tuyệt vọng, "Bà sẽ ! Bà vẫn luôn dõi theo , vẫn luôn gọi . thấy mà, đêm nào cũng thấy. Bà gọi Tiểu Vũ, về ăn cơm thôi, bà đang đợi ..."

Anh sụp đổ. Hoàn sụp đổ.

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

Đầu dây bên là tiếng xé lòng đầy đau đớn. nắm c.h.ặ.t điện thoại, hốc mắt cũng cay xè. Hồi lâu , tiếng của dần lắng xuống.

"Ngày mai vẫn ở Thâm Quyến." khẽ , "Chúng gặp một lát nhé?"

Anh im lặng lâu.

"... Ở ?"

báo một địa chỉ - quán ăn nhỏ mà bác sĩ giới thiệu. "Ba giờ chiều mai, đợi ."

Anh trả lời. , sẽ đến.

3 giờ chiều ngày 23 tháng 9.

trong quán ăn nhỏ đó, gọi hai món đợi mãi. 3h10 phút, cánh cửa đẩy . Một đàn ông bước .

Ngoài bốn mươi tuổi, tóc thưa và lốm đốm bạc, nước da vàng vọt, hốc mắt sâu hoắm, mặc chiếc áo phông bạc màu và chiếc quần thể thao rẻ tiền. Toàn bộ con trông phờ phạc như thể lâu nghỉ ngơi t.ử tế.

vẫn nhận . Đôi mắt . Đôi mắt của thiếu niên trong ảnh. Chỉ là chúng sẽ bao giờ cong thành hình vầng trăng khuyết nữa.

Anh ở cửa vài giây, chậm rãi bước đến xuống đối diện . Chúng lâu. Anh lên tiếng : "Anh là dọn dẹp nơi đó?"

gật đầu.

"... Cảm ơn !"

"Không cần cảm ơn, đó là công việc của ."

Anh cúi đầu, ngón tay vô thức xoa nhẹ lên mặt bàn, "Anh gì với ?"

hít một thật sâu, " , tại chịu trở về?"

Anh im lặng lâu. Lâu đến mức cứ ngỡ sẽ trả lời. Cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khẽ, như thể ép từ một nơi sâu thẳm: "Anh thấy căn phòng đó chứ?"

"Thấy ."

"Vậy chắc cũng thấy những bức ảnh đó ." Anh khổ, "Trên tường dán đầy ảnh của . Từ lúc mới lọt lòng cho đến khi nghiệp Đại học. Cả đời , điều khiến bà tự hào nhất chính là ."

 

Loading...