Xác nhận khu vực cốt lõi. hít một thật sâu - hành động vốn chẳng nghĩa lý gì bên trong lớp mặt nạ phòng độc, chỉ là một sự chuẩn tâm lý theo bản năng, đẩy cánh cửa phòng ngủ .
Thi thể chuyển , nhưng dấu vết của cái c.h.ế.t thì hiện hữu ở khắp nơi.
Chính giữa tấm nệm là một mảng lớn vệt ố màu nâu thẫm, rìa ngoài chuyển sang đen và khô cứng, đó là kết quả của việc dịch thể thấm phong hóa. Ga trải giường pháp y lấy vật chứng, để lộ lớp mút xốp bên cũng thấm đẫm. Trên gối vẫn còn vương vài sợi tóc bạc trắng, bết dính trong những chất dịch khô cạn.
thấy quá nhiều cảnh tượng thế , nhưng mỗi một đối diện, vẫn sẽ khựng trong lòng một nhịp ngắn ngủi.
Đó là một loại cảm xúc phức tạp khó diễn tả bằng lời, giống như đang hồi kết cuộc đời của một khác, cảm nhận một sức nặng thầm lặng nào đó.
Nơi từng một con . Bà ngủ chiếc giường bao nhiêu năm? Một vạn đêm? Hay hai vạn đêm? Khoảnh khắc cuối cùng khi bà khép mắt , liệu bà nhận rằng sẽ bao giờ tỉnh nữa ?
Những câu hỏi chẳng lời đáp. Thứ duy nhất thể là xóa sạch những dấu vết mà bà để .
cúi , bắt đầu kiểm tra gầm giường. Ánh đèn pin rọi , soi sáng vài chiếc hộp giày cũ bám đầy bụi, cùng một chiếc rương gỗ long não kiểu cổ. Trên nắp rương phủ một lớp bụi dày, nhưng ở rìa cạnh vài vết xước mới - mới mở nó gần đây.
Cảnh sát? Pháp y? Hay là kẻ bày biện những vật trấn yểm ?
kéo chiếc rương , mở nắp. Bên trong là những món đồ vụn vặt. Vài cuốn album ảnh cũ, từng cuộn lịch cũ buộc bằng dây chun, một chiếc hộp sắt đựng đủ loại vật dụng nhỏ. Và một cuốn sổ tay.
Bìa cuốn sổ mòn vẹt đến mức còn rõ màu sắc nguyên bản, mép giấy quăn queo, gáy sổ nứt toác. cầm nó lên, tùy ý lật mở.
Bên trong kín đặc những chữ, lối chữ nhỏ như đầu kiến, nắn nót đến mức gần như thành kính.
Trang đầu tiên ghi một ngày: Ngày 3 tháng 9 năm 1997.
Bên là vài dòng chữ: [Mùng một Tết, tại cửa gọi tên nó ba tiếng, đốt một bộ quần áo. Tiết Thanh Minh, chuẩn cơm canh bàn, mở cửa sổ dẫn hồn về. Rằm tháng Bảy lặp cách thức . Ngày sinh nhật nó thêm một nữa. Một năm bốn , gián đoạn.]
cau mày. Đây là ghi chép về nghi thức gọi hồn. từng thấy thứ ở vùng nông thôn, trong nhà già nếu trẻ con ban đêm kinh sợ, sốt cao dứt, họ sẽ mời đến lễ gọi hồn. Đứng ở nơi đứa trẻ lạc mất hồn mà gọi tên, gọi hồn trở về. đó đều là cho sống, và đối tượng thường là trẻ nhỏ. Thế nhưng tần suất ghi chép trong cuốn sổ ... một năm bốn ? Kéo dài suốt bao nhiêu năm?
Đây là gọi hồn thông thường. Nó giống như một kiểu... chiêu hồn hơn.
Chiêu hồn cho c.h.ế.t.
tiếp tục lật xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-nguoi-don-dep-hung-trach/chuong-3.html.]
[Ngày 3 tháng 9 năm 1998. Hôm nay hành lễ, chuẩn món nó thích ăn, đốt đồ cũ của nó. Không ứng nghiệm.]
[Ngày 3 tháng 9 năm 1999. Thanh Minh, Trung Nguyên, hôm nay, tổng cộng ba . Vẫn ứng nghiệm.]
[Ngày 3 tháng 9 năm 2000. Đêm mơ thấy nó về, mặc quần áo lúc nhỏ, ngoài cửa lời nào. Tỉnh dậy gối ướt đẫm. Đặt gỗ Đào gối, thể giữ hồn.]
[Ngày 3 tháng 9 năm 2003. Hàng xóm bảo điên, màng. Cách nhất định hiệu quả, chỉ cần kiên trì.]
[Ngày 3 tháng 9 năm 2007. Mười năm . Nhất định sẽ về.]
lật nhanh, hết trang đến trang khác. Ghi chép mỗi năm đều đại đồng tiểu dị - nghi lễ, chờ đợi, thất vọng, tiếp tục chờ đợi. Nét chữ từ nắn nót dần trở nên nguệch ngoạc, vài năm cuối thậm chí còn run rẩy. Tay bà cụ còn theo sai bảo nữa, nhưng bà vẫn .
[Ngày 3 tháng 9 năm 2015. Điện thoại thông. Không , hồn cần điện thoại.]
[Ngày 3 tháng 9 năm 2019. Đầu gối đau khó quỳ, đổi thành gọi. Trời xanh tất sẽ phù hộ.]
[Ngày 3 tháng 9 năm 2023. Hai mươi bảy năm. Năm nay chuẩn món sườn nó thích nhất. Nhất định về.]
Trang cuối cùng, dừng ở ngày 3 tháng 9 năm 2024.
Chỉ một dòng chữ, một nửa thì nét b.út đột ngột đứt đoạn: [Hôm nay——]
Chỉ . Phía đó là những trang trắng.
khép cuốn sổ , cảm nhận một luồng lạnh rõ nguyên do truyền đến từ đầu ngón tay. Bà cụ đang gì ?
Bắt đầu từ năm 1997, kiên trì suốt hai mươi bảy năm, mỗi năm cố định bốn , ở cửa gọi một cái tên, đốt đồ đạc, chuẩn cơm canh - đây rõ ràng là đang cố gắng triệu hoán một khuất nào đó.
Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài
đặt cuốn sổ sang một bên, mở mấy cuốn album ảnh cũ .
Bìa cuốn album đầu tiên bằng da nhân tạo màu đỏ, dòng chữ mạ vàng ghi [Kỷ niệm hạnh phúc], bên là một mốc thời gian: Năm 1984.
lật mở trang đầu tiên.
Một tấm ảnh đen trắng. Trong phòng sinh, một phụ nữ trẻ yếu ớt tựa đầu giường, trong lòng bế một đứa trẻ sơ sinh còn quấn tã. Cô trông trẻ, tầm ngoài hai mươi, mắt hiện rõ quầng thâm nhưng nụ là thật lòng, chút giữ kẽ.