Nhật Ký Nuôi Nhóc Tì Của Quý Phi Cá Mặn - Chương 263: Phiên ngoại1

Cập nhật lúc: 2026-04-17 19:02:01
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Hành vi của Dận bỉ ổi dơ bẩn... Nay tru diệt Dận ..."

"Hoàng a mã, chỉ cần Dận còn đó, triều đình sẽ vĩnh viễn ngày yên tĩnh!"

"Hoàng a mã, cần quyết đoán mà quyết đoán ắt sẽ chịu tai họa, ngài đành lòng tay thì để nhi thần ngài!"

"Nhi thần sẽ ngài g.i.ế.t c.h.ế.t tên súc sinh bất trung bất hiếu !"

...

Đầu óc Khang Hi ong lên đau đớn. Ngài thể hiểu nổi, rõ ràng mới tự hào vì chuyện ruộng lúa nuôi cá của Hoàng Quý phi thành công , chớp mắt một cái thấy những lời lẽ tru tâm thế .

G.i.ế.c Bảo Thành?

Ai dám g.i.ế.t Bảo Thành của ngài?

Ôm lấy đầu, Khang Hi hung hăng ném mạnh chén trong tầm tay xuống đất, cố nén cảm giác đau đầu như b.úa bổ, lớn tiếng quát: "Kẻ nào g.i.ế.t Bảo Thành của trẫm? Trẫm sẽ g.i.ế.t kẻ đó ! Dám đụng đến một sợi lông tơ của Bảo Thành, trẫm sẽ cho kẻ đó băm thây vạn đoạn!"

Dận Đề đang dõng dạc hùng hồn chợt khựng . Hắn mơ cũng chẳng thể ngờ nhiều năm trôi qua mà vẫn còn từ miệng Hoàng a mã cách xưng hô mật như dành cho tên súc sinh Dận .

"Hoàng a mã..." Dận Đề hiểu, đến nước , cớ Hoàng a mã vẫn còn che chở cho Dận ?

"Cút! Tất cả cút ngay!" Khang Hi trực tiếp hất tung cả ngự án, lúc âm thanh ồn ào mới im bặt.

Ôm đầu vật xuống giường, đủ loại ký ức lạ lẫm đan xen với ký ức của chính lập tức ùa về như thác lũ. Khang Hi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, tỉ mỉ xâu chuỗi những điểm giống và khác giữa những gì đang xảy và những gì ngài từng trải qua.

Hiện giờ là cuối năm Khang Hi thứ bốn mươi bảy. Ký ức tươi cuối cùng của ngài là cuối tháng tư năm thứ bốn mươi ba, lúc xem ruộng lúa của Hoàng Quý phi.

Thế nhưng nơi Hoàng Quý phi. Không một Hoàng Quý phi dám cãi tay đôi với ngài, dám trưng bộ mặt khó ở với ngài, thỉnh thoảng cố ý dọa ngài bằng cách giũa móng tay. Cũng chẳng Thập công chúa ngoan ngoãn đáng yêu của ngài.

Trong nháy mắt, Khang Hi liền phát giác sự khác biệt.

Không Hách Xá Lý Minh Huyên nhập cung ngày mười sáu tháng giêng năm thứ mười lăm, mà chỉ một Hách Xá Lý Minh Dao nhập cung lúc mười tuổi. Nữ nhân với Thái t.ử căn bản hề cận!

Minh Huyên ở ? Vị Hoàng Quý phi dám che chở cho Bảo Thành, sinh cho ngài một cô con gái đáng yêu ?

Khang Hi cẩn thận nhớ , mang máng nhớ đây Hoàng hậu từng nhắc tới việc trong nhà một Tam nuôi đến chín tuổi thì c.h.ế.t yểu.

Đột nhiên bật dậy, Khang Hi nắm c.h.ặ.t hai tay, nghiến răng nghiến lợi mắng: "Khốn kiếp! Thật là khốn kiếp mà!"

Minh Huyên từng gặp t.a.i n.ạ.n năm chín tuổi, nàng bâng quơ kể cho Khang Hi . Chẳng qua Khang Hi mấy bận tâm, nhưng nay nghĩ thì trong lòng tràn ngập nỗi xót xa.

Ngài thể ngờ , những tháng ngày Hoàng Quý phi trở thành bộ dạng thế . Một bầy con cái khiến ngài nhọc lòng, chẳng lấy một kẻ tri kỷ. Ngay cả Bảo Thành của ngài cũng còn là đứa con trai ngoan ngoãn thấu hiểu lòng nữa, mà trở nên kiệt ngạo, hoang đường.

Hơn nữa chính ngài thế mà phế truất Bảo Thành?

Sinh khắc c.h.ế.t ruột?

Ngài thế mà thốt những lời tàn nhẫn đến ?

Cõi lòng Khang Hi tức khắc lạnh lẽo, ngài thể tưởng tượng lúc Bảo Thành đang bi thương đến mức nào. Còn Bảo Thanh, dám thỉnh chỉ xin ngài g.i.ế.t Bảo Thành? Lẽ nào tưởng rằng Bảo Thành thì thể lên vị trí Thái t.ử chắc? Nằm mơ !

"Người , triệu Thái t.ử yết kiến!"

Khang Hi nóng lòng an ủi đứa con trai đáng thương của . Không Hoàng Quý phi thật lòng đối đãi, mấy năm nay, ngài thừa hiểu Bảo Thành trải qua bao nhiêu trắc trở.

Thế nhưng khi hạ lệnh, Long Khoa Đa đang canh giữ ngoài cửa vô cùng kinh ngạc. Hắn xoa xoa lỗ tai, chẳng nãy Hoàng thượng mới hạ lệnh giam giữ Thái t.ử, luôn miệng mắng c.h.ử.i đòi phế truất ? Cớ gì hiện giờ triệu kiến, rốt cuộc là đang diễn chuyện gì thế ?

Lúc Long Khoa Đa bước lĩnh mệnh, ngẩng đầu lên quan sát cho rõ nét mặt Hoàng thượng xem là thật giả, kết quả chỉ thấy ánh mắt Hoàng thượng tràn ngập sự chán ghét.

Nhìn cái thứ rác rưởi sủng diệt thê ngay mặt, trán Khang Hi càng đau nhức. Ngài thật sự thể hiểu nổi, thể phong Na Bố Kỳ Tuyên phi chứ? Sau đó tên khốn Long Khoa Đa còn lăng nhăng lộn bậy với cái ả tiện nhân tứ Nhi Ngũ Nhi gì đó. Hiện giờ... thấy bản mặt , ngài chỉ lấy mạng cho !

Khi Dận cả bẩn thỉu, vẻ mặt tiều tụy xốc nách lôi đến ngự tiền, Khang Hi nhi t.ử râu ria xồm xoàm, tóc lốm đốm hoa râm mà cổ họng chợt nghẹn ngào.

"Con là đứa ưa sạch sẽ nhất ? Cớ gì để bản nông nỗi chật vật thế ?" Khang Hi chậm rãi xổm xuống đất, Dận , vươn tay định lau mặt cho .

Dận rùng một cái, đột nhiên quỳ sụp xuống đất, đầu cúi gầm, run rẩy lẩy bẩy.

"Các ngươi đều lui ngoài hết cho trẫm." Khang Hi đuổi tất cả ngoài, đó đặt tay lên đầu Dận , giận dữ mắng mỏ: "Con thử bộ dạng con xem! Thuở bé con chẳng lớn lên sẽ san sẻ âu lo, giải quyết khó khăn cho trẫm ? Kết quả con chọc tức trẫm như thế ?"

Dận c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố gắng kìm nén để bản thành tiếng. Hoàng a mã buồn vui thất thường, nếm trải quá đủ .

"Sao con thể bậy với mấy tên tiểu thái giám? Sao con thể lời xúi giục của lão thất phu Tác Ngạch Đồ mà bất kính với trẫm? Sao con thể..." Khang Hi nghẹn lời. So với Bảo Thành Hoàng Quý phi tự tay nuôi dạy, thì cái đứa Bảo Thành mặt ngài hiện giờ đúng là một tên khốn nạn mà!

khốn nạn thì khốn nạn, Khang Hi vẫn nhận thức rõ đây là Bảo Thành của ngài, chỉ là một Bảo Thành những trải nghiệm khác biệt mà thôi.

"Ngai vàng của trẫm sớm muộn gì cũng là của con, rốt cuộc con đang nôn nóng cái gì chứ? Con chẳng bảo là trẫm sống lâu trăm tuổi ?" Khang Hi vung tay tát một cái thật mạnh lên mặt Dận .

Ngài giận dữ mắng: "Con , từ lúc con chào đời, trẫm lo sợ nhường nào. Ngoài những lúc bận rộn triều chính, trẫm lúc nào cũng để con trong tầm mắt mới yên tâm. Con mỗi một nét chữ con , trẫm đều cẩn thận cất giữ, luôn tự hào vì mỗi sự tiến bộ của con !"

"Dẫu mệt mỏi đến , trẫm cũng sợ hãi. Trẫm thể sợ, bởi vì tất cả tâm nguyện và kỳ vọng của trẫm, chẳng qua cũng chỉ là giao giang sơn Đại Thanh tay con một cách vẹn nhất. Trẫm hy vọng con bước gian truân từng bước như trẫm! Trẫm hy vọng thể trao cho con một vương triều thịnh vượng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-nuoi-nhoc-ti-cua-quy-phi-ca-man/chuong-263-phien-ngoai1.html.]

" con càng lớn càng sai đường thế ?"

Khang Hi thể hiểu nổi, chỉ là thiếu một phụ nữ thôi mà, cớ hậu cung của ngài, con cái của ngài biến thành bộ dạng như hiện tại?

Bảo Thanh g.i.ế.t Bảo Thành!

Dận Chỉ thì như hổ rình mồi. Dận Chân bề ngoài vẻ màng danh lợi nhưng thực chất trong lòng cũng luôn hướng về đế vị! Còn cả Dận Tự, Dận Đường, Dận Ngã, ba đứa hùa tạo thành cái gọi là Bát gia đảng.

Thập Nhất thế mà còn? Tiểu Thập Nhất bướng bỉnh của ngài còn cõi đời nữa?

Thập Tam thì quá mức phô trương.

Tiểu Thập Tứ cũng rắp tâm bất lương...

Mỗi một đứa con trai đang sống sờ sờ đó, ngài đều lôi đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử. So sánh , những đứa con trong trí nhớ của ngài mới tươi tắn, sống động . Kể cả một Dận Chân cãi lý với ngài từ thuở bé, một Dận Đường nghĩ đủ cách cầu xin ngài cho buôn, một Dận Tự ôm con gái nhỏ chỉ lười biếng trốn việc, cả Vinh Hiến, Đoan Tĩnh đầy sức sống... cùng với bọn Thịt Thịt nữa, tất cả đều khiến ngài nhung nhớ vô cùng.

Nhìn dáng vẻ đau thương tột độ của Hoàng a mã, Dận chỉ cảm thấy ngài đang diễn trò. Nếu thực sự như lời ngài , thì cớ chuyện gì ngài cũng đề phòng ? Cớ mặc kệ Dận Đề tranh đấu với ? Cớ còn ngầm chống lưng cho Dận Tự... Nâng đỡ bọn họ lên để cãi cọ, đấu đá với , nay buông những lời đường mật , ngu mới tin!

Hơn nữa... vì ... sinh khắc c.h.ế.t mẫu ?

Quả thực, đúng là những chuyện nên , nhưng tất cả đều do ngài ép bức. Chàng cũng từng coi Hoàng a mã là chỗ dựa duy nhất của đời , thế nhưng duy nhất thể nương tựa chỗ nào cũng đào hố chờ nhảy xuống, lúc nơi đều tính kế .

Lẽ nào ngài Tác Ngạch Đồ nuôi lòng rắp tâm bất lương ?

Thế nhưng chẳng hiểu vì , Dận , nước mắt kìm mà trào . Chàng cũng chẳng hiểu thấu, một Hoàng a mã từng đối xử với đến thuở ấu thơ, cớ cùng từng bước, từng bước để rơi bước đường cùng như ngày hôm nay?

...

Khang Hi thở dài thườn thượt, Dận : "Bắt đầu từ hôm nay, con cứ ở bên cạnh trẫm, ăn ở đều trẫm bồi bạn. Bao giờ trẫm uốn nắn con thẳng thớm đàng hoàng, con hẵng về Dục Khánh Cung."

Nhi t.ử nuôi dạy sai cách thì đây?

Khang Hi bất giác nhớ tới câu mà Hoàng Quý phi từng nhắc: Làm cha chính là lúc con trẻ nhầm đường lạc lối, ngừng gõ đầu răn đe, uốn nắn chúng con đường đúng đắn.

Thập Bát còn cố nhiên là chuyện vô cùng đáng tiếc, Khang Hi cứ nghĩ tới đứa con trai trắng trẻo bụ bẫm đột nhiên bỏ đau xót tâm can. Bảo Thành hiện tại càng cần ngài xốc tinh thần hơn.

Mặc dù hai loại ký ức khác biệt ngừng đan xen, nhưng Khang Hi vẫn cố gắng chịu đựng cơn đau đầu như b.úa bổ, nhanh rạch ròi chuyện.

Hoàng thượng ban nãy còn lớn tiếng mắng c.h.ử.i Thái t.ử, thoắt cái triệu Thái t.ử cùng ăn cùng ở. Thái độ bất nhất thực sự khiến tất cả khiếp vía.

Dận Đề càng hậm hực bất bình. Hắn ngờ sự tình bung bét đến nước mà Hoàng a mã vẫn một mực bênh vực tên súc sinh Dận đó?

nhanh, cũng gọi ngự tiền.

Khang Hi liếc gương mặt đằng đằng sát khí của Dận Đề, hừ lạnh một tiếng, nhạt nhẽo : "Bảo Thanh, con phục Thái t.ử chứ gì? Vậy trẫm sẽ cho con nếm thử những gì Thái t.ử từng trải qua."

Dứt lời liền sai ấn cổ Dận Đề xuống, ngày đêm ép buộc sách. Một ngày chí ít học đủ chín canh giờ, mỗi ngày còn một khối lượng bài tập tương ứng thành.

Dận Đề sắp phát điên đến nơi, thế nhưng kìm kẹp gắt gao, chống cự vô ích!

Dận vẫn luôn giữ im lặng, Khang Hi bảo gì thì nhất nhất theo. Chàng hiểu Hoàng a mã rốt cuộc đang cái trò gì? Ban đêm tiếng ngáy của Hoàng a mã, trằn trọc mãi chợp mắt nổi. Chàng thật sự hiểu Hoàng a mã đang toan tính điều gì.

Chàng ngay bên cạnh ngài, thế mà ngài vẫn an giấc ? Chẳng lẽ ngài thực sự chút kiêng dè ?

Trên đường từ Mông Cổ hồi kinh, tất cả đều giữ bầu khí trầm mặc, duy chỉ Long Khoa Đa lén lút tìm đến Thập Tam a ca, gặng hỏi xem vì cảm giác Hoàng thượng đang thành kiến với .

Bản Dận Tường cũng đang mờ mịt thái độ đổi thất thường của Khang Hi. Tuy cầu xin cho Thái t.ử Nhị ca, nhưng cũng chắc những việc Thái t.ử Nhị ca là đúng đắn? Chàng luôn mơ hồ cảm thấy dường như Hoàng a mã đang ấp ủ một mưu đồ mới nào đó.

đối mặt với sự dò hỏi của Long Khoa Đa, Dận Tường chỉ lạnh nhạt đáp: "Hoàng a mã tự đạo lý của Hoàng a mã."

Lúc từ Mông Cổ trở về cung, Đồng Giai Quý phi dẫn theo các vị cung phi nghênh đón đoàn của Khang Hi. Khang Hi thấy Đồng Giai Quý phi, trong lòng buông tiếng thở dài, một nữa cảm nhận rõ sự khác biệt.

Hoàng Quý phi sẽ chẳng bao giờ mấy thứ phù phiếm vô vị , nàng chỉ tìm cớ lủi mất dạng, còn tỏ ý chê bai ngài phiền phức. Đang mải suy nghĩ, ánh mắt ngài chợt quét qua một gương mặt tươi cạnh đó, Khang Hi tức khắc suýt nôn mửa.

Đức phi... Ả nữ nhân đáng c.h.ế.t !

Khang Hi nghiến răng nghiến lợi, phất tay xoay sải bước bỏ thẳng. Mặc dù mặt Đức phi vẫn giương nụ , nhưng trong lòng ả hoảng sợ tột độ, bởi ả thấy tia sát ý rõ mồn một nhắm thẳng từ nét mặt của Hoàng thượng!

"Bảo Thành, mau đuổi theo!" Khang Hi hai bước còn quên ngoái gọi Dận đang lẽo đẽo cọ tới cọ lui phía .

Sắc mặt Dận khó dò, sa sầm mặt mày bước theo ngài.

Thư Sách

"Trẫm nhận thấy, con lớn lên trở thành bộ dáng như hiện tại, trẫm cũng một phần trách nhiệm. Suy cho cùng trẫm bao năm bận rộn chính sự, bỏ lơ con quá nhiều bề. Bắt đầu từ giờ phút , trẫm sẽ định hình quan niệm cho con, sửa đổi hết thảy những sai lầm của con." Mặc kệ vì nguyên cớ gì mà xuyên tới nơi , nhưng cứ thấy Bảo Thành là Khang Hi chẳng thể nào nhẫn tâm nổi.

Nếu nỡ nhẫn tâm, thì cứ từ đầu là . Ái Tân Giác La Huyền Diệp ngài đây, thứ thiếu nhất chính là sự kiên nhẫn!

"Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng Thái hậu thỉnh ngài..." Khang Hi đang hừng hực chí khí toan tính xem bồi dưỡng đứa con trai lớn giờ cao hơn cả ngài như thế nào, thì thái giám ngoài cửa chợt cắt ngang bẩm báo.

Khang Hi trực tiếp ngắt lời đối phương, lạnh nhạt : "Bảo bà ngoan ngoãn an phận ở trong Từ Ninh Cung , nếu còn kiếm chuyện thì trẫm sẽ tống cổ bà về Thịnh Kinh!"

Đồng t.ử Dận khẽ co rụt . Sao Hoàng a mã dám dùng giọng điệu như để về Hoàng mã ma? Đây rốt cuộc còn là Hoàng a mã của nữa ?

Loading...