Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 102
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:40:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Kiến c.ắ.n răng :
“Được, em cứ giữ cho một chiếc, hai ngày nữa qua mua."
“Vâng."
“Vậy..."
Trần Kiến nhân cơ hội đưa lời mời, nhưng còn kịp miệng, Diệp Vi hỏi:
“Anh còn mua gì khác nữa ?
Quần áo đồ chơi?"
Nếu Diệp Vi đưa lựa chọn, còn thể dày mặt lảng vảng ở đây, nhưng cô dứt lời đưa hai lựa chọn...
Nghĩ đến việc hai ngày tới bỏ năm mươi tệ, Trần Kiến đành :
“Không, về bây giờ đây."
Sắc mặt Diệp Vi đổi, giọng dứt khoát:
“Tạm biệt."...
Đồ chơi mới Diệp Vi nhập về chiều thứ Sáu mới đến, quần áo trẻ em vì gửi muộn hơn một ngày nên thời gian về hàng cũng lùi một ngày, Diệp Vi hai chuyến nên hẹn lấy hàng cùng một ngày.
Thế là thứ Bảy cô học lái xe, gọi Trương Giang Minh cùng ga tàu hỏa, kết quả nhận hàng từ ga tàu hỏa gặp quen.
Đối phương cũng nhanh ch.óng phát hiện Diệp Vi và Trương Giang Minh, liền lấy khuỷu tay hích những bên cạnh, cuối cùng Chu Vinh ngẩng đầu thấy cô, vẻ mặt khựng , tự nhiên mà mặt chỗ khác.
Lão Chu, lão Lâm - hai kẻ định chép cách ăn của Diệp Vi - thì mặt chẳng lộ chút vẻ ngại ngùng nào, lão Lâm thậm chí còn bước tới, chào hỏi:
“Tiểu Diệp, hai đứa cũng từ Thâm Quyến về ?
Không đúng chứ, tàu bác thấy hai đứa ?"
Vẫn là câu đó, khu tập thể bí mật, lão Chu lão Lâm cũng chẳng hạng giữ bí mật gì, chuyện họ định chép cách ăn của Diệp Vi đồn khắp nơi .
Trương Giang Minh thấy họ lộ vẻ mặt chán ghét, thấy lão Lâm cứ như chuyện gì xảy thì càng giống như nuốt ruồi, khó chịu :
“Chúng cháu từ Thâm Quyến về thì liên quan gì đến các ?
Hôm nay đúng là xui xẻo, cửa mà gặp cứt ch.ó!
Vi Vi, chúng thôi, tránh xa bãi cứt ch.ó ."
Nói xong kéo hàng lôi Diệp Vi sang bên cạnh vài bước.
Dân cư khu tập thể cãi , lời lẽ mắng nhiếc thậm tệ hơn thế cũng thiếu, nhưng lão Lâm tuổi tác tuy bằng bố Trương Giang Minh, cũng chẳng kém bao nhiêu.
Ông tự cho là bậc tiền bối mặt hai , chỉ thẳng mặt mắng là cứt ch.ó, sắc mặt khỏi trở nên khó coi, giận dữ :
“Trương Giang Minh!
Mày thế nào là tôn trọng bề , bao nhiêu năm học hành đều đổ xuống sông xuống biển hết ?"
Trương Giang Minh liền phụ họa:
“ đúng đúng, học hành của cháu đều đổ hết bụng bác !"
Lão Lâm càng giận hơn, ăn bừa bãi:
“Thằng súc sinh , mày cái gì?"
“Lão súc sinh nhà ông..."
Trương Giang Minh hết câu Diệp Vi vỗ vai, đầu thì thấy cô bước qua mặt lão Lâm:
“Bác Lâm, bác Giang Minh tôn trọng bề , cháu đồng ý, chúng cháu vẫn luôn tôn sư trọng đạo, kính lão đắc thọ, tiền đề là già đó đáng tôn trọng."
Ánh mắt Diệp Vi lướt qua lão Lâm, dừng chiếc xe đẩy mà Chu Vinh và lão Chu đang kéo, như :
“Mục đích chuyến Thâm Quyến của các bác chẳng là bí mật gì, hàng mang về giống của cháu bao nhiêu phần, trong lòng các bác tự rõ, nên đừng lấy chuyện tuổi tác để bề mặt chúng cháu, như là mặt dày đấy ạ."
Cơ mặt lão Lâm giật giật, ông ngờ Diệp Vi thẳng thừng như .
Cũng vì thế mà dù Diệp Vi và Trương Giang Minh là “cá mè một lứa", đang mắng ông mặt dày, ông cũng tiện trực tiếp phản bác, sắc mặt đổi vài , cuối cùng mỉm :
“Tiểu Diệp, Thượng Hải lớn thế , ăn thể để cháu hết , chúng đều là hàng xóm, cùng phát tài chẳng lẽ ?"
“Cháu một hết việc buôn bán, nhưng nghĩa là bác cứ rập khuôn theo cháu mà cháu còn niềm nở với bác.
Cháu cũng sẵn lòng cùng bạn bè hàng xóm cùng phát tài, nhưng đó chắc chắn là bác."
Diệp Vi giơ tay vẫy một chiếc xe ba bánh máy, cùng Trương Giang Minh bê hàng lên xong, đầu với lão Lâm:
“Nể tình đều là hàng xóm, cháu tặng bác một câu, 'Học thì sống, giống thì ch-ết', ngày tháng còn dài, chúng cứ chờ mà xem."...
Chiếc xe ba bánh chạy xa, Trương Giang Minh vội vàng hỏi:
“Vi Vi, nếu lão Lâm và bọn họ định tranh giành khách hàng với em, em cách nào đối phó với họ ?"
“Không ."
Trương Giang Minh ngẩn :
“Vậy mà nãy em chắc như đinh đóng cột ?
Còn cái gì mà giống em thì ch-ết, cứ chờ mà xem?"
Diệp Vi một cách hiển nhiên:
“Lời độc địa đương nhiên như , chẳng lẽ em với ông là xin bác đừng đến chợ đêm dọn hàng ?
Như chẳng là giảm nhu khí của , tăng uy phong cho khác ?"
Trương Giang Minh nghẹn lời, một lúc mới :
“Lý lẽ tuy là , nhưng em cũng thể chút ý tưởng nào chứ?"
Diệp Vi đương nhiên ý tưởng, chỉ là lão Lâm và bọn họ còn bắt đầu dọn hàng, chợ đêm cũng chắc.
Dù , cô cũng hàng họ nhập về như thế nào, là cùng một xưởng với hàng của cô, chỉ là hình thức giống , và rốt cuộc họ định dùng thủ đoạn gì để cạnh tranh với cô, thì cô mới thể tùy cơ ứng biến.
Bây giờ cô chẳng gì cả, nghĩ nhiều cũng vô ích.
Nghe Diệp Vi phân tích xong, Trương Giang Minh :
“Hay là, để thám thính tình hình quân địch?"
“Không cần , chúng mới cãi với lão Lâm xong, bác gái dù chắc cũng chẳng hỏi gì."
Diệp Vi cụp mắt , “Cứ đợi , ông kiểu gì chẳng dọn hàng, là lừa là ngựa, dắt dạo một vòng mới ."
“Được ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-102.html.]
Về đến khu tập thể, Trương Giang Minh giúp Diệp Vi vác hàng lên lầu.
Vốn dĩ Trương Giang Minh còn định giúp kiểm kê hàng hóa, nhưng Diệp Vi để giúp, cô :
“Anh học lái xe , mau ch.óng lấy cái bằng lái về, đợi mua xe, em sẽ đạp xe ba bánh đến chợ đêm mỗi ngày nữa, mà thuê xe của đưa đón hàng ngày luôn."
“Hai đứa quan hệ thế nào chứ, em cần dùng xe cứ bảo một tiếng là , nhắc đến tiền nong gì cho xa lạ!"
Trương Giang Minh khách khí một câu, hớn hở , “Anh đây cũng coi như khai trương khách hàng lâu dài nhỉ?"
“Anh cứ lấy bằng lái trong tay thì mới khách hàng lâu dài ."
Diệp Vi nhấn mạnh, “Nếu em lấy bằng , sẽ mất khách hàng đấy."
Vẻ mặt Trương Giang Minh nghiêm túc hẳn lên:
“Nhất định lấy bằng ."
Không tán dóc với Diệp Vi nữa, vội vàng đến trường lái phấn đấu....
Nhận hàng từ ga tàu hỏa về hơn mười một giờ, hàng nhiều, Diệp Vi chỉ một , bận rộn đến hơn một giờ mới kiểm kê xong hàng.
Cô đói đến bụng sôi sùng sục, bận rộn cả buổi sáng lười nấu cơm, thế là cầm tiền khỏi cửa tìm đồ ăn.
Ăn cơm xong hơn hai giờ, nghĩ đến buổi tối còn dọn hàng, Diệp Vi đến trường lái, định về ngủ một lát để dưỡng sức.
Chỉ là đến lầu sáu mươi tám, cô thấy cửa nhà họ Ngô tầng hai đông nghìn nghịt.
Bước chân Diệp Vi khựng , nghĩ thầm lẽ công an việc nhanh , cô mới báo án hai ngày mà hôm nay công an đến bắt ?
Hay là chuyện Ngô Hưng kéo đ-ánh bạc lộ ?
Mọi đến đòi lời giải thích?
Diệp Vi dọc theo cầu thang lên, đến cửa nhà họ Ngô thì dừng bước, hỏi:
“Có chuyện gì ạ?
Sao đều vây quanh cửa nhà họ Ngô thế ?"
Người ở vòng ngoài đầu thấy Diệp Vi, thuận miệng hỏi:
“Tiểu Diệp ngoài ?"
Diệp Vi trả lời:
“Cháu mới ăn cơm về ạ."
“Vậy lẽ cháu mới bỏ lỡ ," Người đó , “Cháu , lão Lâm và bọn họ mang một tin lớn từ Thâm Quyến về!"
Thâm Quyến, tin lớn, liên quan đến nhà họ Ngô, Diệp Vi nghĩ đến điều gì đó, lông mày khẽ nhíu hỏi:
“Tin lớn gì ạ?"
Đối phương chú ý đến biểu cảm của Diệp Vi, vẻ mặt đầy phấn khích :
“Đứa con gái thứ ba nhà họ Ngô, tìm thấy !"
Một đàn bà trung niên mặc áo sơ mi sợi hóa học màu trắng cạnh bà , liên tục gật đầu :
“ , con gái thứ ba nhà họ Ngô giờ phất lên thành Hong Kong , còn gả cho một ông chủ lớn tài sản hàng tỷ nữa đấy!"
Có ghen tị :
“Phụ nữ Hong Kong chẳng ?
Những minh tinh màn bạc đó, ai nấy đều xinh như hoa, ông chủ lớn tìm minh tinh, mà trúng đứa thứ ba nhà họ Ngô?
Trước đây cũng chẳng thấy nó đẽ gì cho cam."
“Bà lão Lâm bọn họ ?
Ông chủ lớn đó mất con trai , cái bụng đứa thứ ba nhà họ Ngô giỏi giang, sinh một thằng cu mập mạp nên mới lên đời đấy."
“Cũng nhà họ Ngô gặp vận may gì, bao nhiêu chuyện thất đức mà tổ tiên vẫn còn phù hộ cho phất lên !"
“Lão Ngô với hai bố con nó vẫn mà?
Chuyện thất đức chẳng đều do Lý Cúc Bình ?
Giờ đuổi từ lâu ."
Nghe những lời bàn tán của mấy , Diệp Vi lên tiếng hỏi:
“Mọi đó, chắc chắn là chị Ngô Thu ?"
Người đàn bà trung niên mặc áo sơ mi trắng hỏi:
“Ngô Thu?
Là ai?"
Người cạnh bà vỗ cánh tay bà một cái:
“Bà quên ?
Đứa thứ ba nhà họ Ngô tên là Ngô Thu mà, nhà họ hình như đặt tên con gái theo mùa sinh, đứa thứ hai sinh mùa đông nên gọi là Ngô Đông, đứa thứ ba sinh mùa thu nên gọi là Ngô Thu, hồi đó chúng còn bảo đặt tên thế chẳng phân biệt ai lớn ai nhỏ nữa kìa."
Nghe bà nhắc , mặc sơ mi trắng mới sực nhớ :
“ đúng, đứa thứ ba nhà họ Ngô đúng là tên Ngô Thu, nó chạy bao nhiêu năm , suýt nữa thì nhớ nổi tên nó nữa.
Mà thế thì, mà lão Lâm bọn họ , tên giống Ngô Thu?"
“Là khác tên, nhưng lão Lâm bọn họ trông cực kỳ giống, vả đó cũng là từ đại lục chạy sang Hong Kong những năm tám mươi, Ngô Thu chẳng cũng chạy lúc đó ?"
“Trên đời giống như đúc thiếu gì, huống hồ là những năm tám mươi sang Hong Kong, còn nhiều hơn nữa, giải tán thôi, cái gì mà gả cho ông chủ lớn, chắc chắn đứa thứ ba nhà họ Ngô , nhà họ cái mạng đó!"
“Người giống hệt thì nhiều, bà thử ngoài tìm một trông giống bà xem nào, tóm thấy trông giống mà thời gian khớp, chuyện trùng hợp !"
Mấy đang bàn tán xôn xao, ở vòng trong bỗng hiệu cho họ im lặng, và :
“Bên trong đang chuyện quan trọng kìa."
Nghe thấy câu , những đang bàn tán ngớt đều ngậm miệng .
Chuyện phiếm thì thể để hãy , hiện tại tin tức vẫn quan trọng hơn.
Sau khi cả đám yên lặng , giọng đắc ý của lão Lâm từ bên trong truyền :
“Trước khi về chúng liên lạc với phóng viên tòa soạn báo ở Hong Kong , họ sẽ sớm xong thủ tục đến Thượng Hải phỏng vấn các , nếu xác định Lâm Thục Kỳ là con gái các , họ sẽ giúp các nhận với cô ."
Lão Lâm dứt lời, giọng run rẩy vì xúc động của Ngô lão đầu liền vang lên:
“Ý của ông là, sắp lên báo Hong Kong ?"