Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 104
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:40:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngày Diệp Vi đến ga tàu hỏa nhận hàng, đúng lúc tình cờ gặp nhóm lão Lâm trở về, họ nhập bao nhiêu hàng cô nắm rõ hơn ai hết.”
Với lượng hàng họ nhập, nếu mẫu mã và chất liệu quần áo đều giống hệt hàng cô nhập, thì giá nhập của họ chắc chắn thấp, ít thì mỗi món cũng cao hơn giá nhập hiện tại của cô một hai tệ.
Mà họ là vì nhập hàng nên mới đặc biệt Thâm Quyến một chuyến, cho nên khi định giá chắc chắn sẽ tính cả chi phí giá vốn, chia đều mỗi bộ quần áo đắt hơn cô thêm một hai tệ nữa.
Trong trường hợp giá vốn cao hơn 30%, lão Lâm và đồng bọn định giá mỗi món thấp hơn cô từ 5 đến 10 tệ, còn giảm giá cho khách theo chương trình khuy-ến m-ãi, giảm 10% họa may còn chút lãi mỏng, giảm 20% chắc chắn là lỗ nhẹ, nếu giảm 30% cho hàng xóm khu tập thể thì chắc chắn là lỗ vốn để lấy tiếng.
Nếu họ nhập hàng lượng lớn thì lỗ vốn để lấy tiếng cũng , dù cũng chỉ một ngày , hôm nay lỗ thì mấy ngày thể kiếm .
theo Diệp Vi , lượng hàng họ nhập còn ít hơn cả hàng cô nhập kèm trong chuyến Thâm Quyến đó.
Nếu hôm nay việc ăn thuận lợi, e là chỉ một tối thôi họ bán sạch một nửa quần áo trẻ em , cuối cùng tính chuyến lời lỗ cũng .
Nếu họ tiền, cũng chịu đầu tư thì đầu nhập hàng lỗ cũng chẳng , chỉ cần việc ăn phất lên thì khoản lỗ hiện tại đều thể từ từ kiếm .
theo Diệp Vi , hai đều bán chứng nhận quyền mua cổ phiếu từ đầu năm, đó cũng chẳng kiếm bao nhiêu tiền từ thị trường chứng khoán, nên thể loại bỏ phỏng đoán là họ tiền.
Thêm nữa, ví dụ về việc cô phất lên nhờ kinh doanh mắt, nếu họ chịu đầu tư thì đầu họ nhập ít hàng như ?
Cho nên Diệp Vi mạnh dạn đoán rằng hai tiền, và cả hai đều mấy sẵn lòng bỏ khoản vốn lớn cho hợp tác .
Vậy vấn đề ở đây.
Họ keo kiệt như mà dám chuyện lỗ vốn để lấy tiếng ?
Lại nghĩ đến việc đồ chơi họ nhập là loại phổ thông, món nào giá cao, Diệp Vi nghi ngờ quần áo trẻ em họ nhập cũng chỉ mẫu mã giống hệt của cô nhưng chất lượng kém hơn một bậc.
Chỉ như họ mới thể lãi khi giá niêm yết thấp như thế còn giảm giá.
đây chỉ là suy đoán cá nhân của Diệp Vi, cụ thể thế nào cần kiểm chứng.
Còn kiểm chứng bằng cách nào cũng là một vấn đề.
Dù hai họ cũng bày rõ thái độ định đối đầu với cô, cô cứ thế đường hoàng sang sạp họ xem thì vẻ như đang sợ họ , thích hợp lắm.
Mà chuyện tuy quá gấp gáp nhưng cũng nên kéo dài mãi, vì nó ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo của cô.
Diệp Vi khi cân nhắc suy đoán của với Kim Mẫn Mẫn, hỏi:
“Chị bạn bè nào ở gần đây , thể gọi đến giúp em mua hai bộ quần áo xem thử ?"
“ ở ngay gần đây, thể gọi qua giúp cô, nhưng cô chắc chắn mua quần áo chứ?
Như chẳng là ủng hộ việc ăn của họ ?"
Kim Mẫn Mẫn lộ vẻ mặt chịu nổi:
“Thật là ghê tớn mà!"
“Em là để thám thính cơ mật của đối thủ."
Diệp Vi nghĩ một lát tiếp:
“Hoặc trong bạn bè của chị ai am hiểu về ngành may mặc , nếu họ thể phân biệt chất liệu thì mua quần áo của họ cũng..."
Diệp Vi hết câu, Kim Mẫn Mẫn :
“ lúc cô bạn đang việc ở cửa hàng quần áo, hôm nay cô nghỉ, giờ gọi điện gọi đến luôn, cô giúp trông sạp nhé?"
Diệp Vi cầu còn , đương nhiên là gật đầu đồng ý ngay.
Ở đầu chợ đêm một tiệm tạp hóa nhỏ, bên trong lắp điện thoại, Kim Mẫn Mẫn nhanh về cũng nhanh, xuống liền :
“Khoảng mười phút nữa cô đến."
“Cảm ơn chị."
“Khách khí cái gì."
Trong lúc chờ đợi, chợ đêm dần trở nên náo nhiệt hơn.
Mà nơi lượng khách lớn nhất ai khác ngoài sạp hàng do lão Chu và lão Lâm hợp tác mở.
Qua sáu giờ, khách hàng ghé sạp họ ngớt, đó còn xếp thành hàng dài, mà trong đó ít khách từng mua quần áo ở chỗ Diệp Vi.
Khoảng sáu giờ mười lăm, bạn của Kim Mẫn Mẫn đến.
Trước khi sang sạp lão Lâm và đồng bọn “ vùng", Diệp Vi sơ qua những thông tin .
Đối phương vốn là bán quần áo nên am hiểu khá nhiều về mảng , xong liền bảo thành vấn đề, thong thả dạo bước sang đó.
Cô một mạch mất nửa tiếng đồng hồ, khi sạp của Diệp Vi, cô sờ qua từng bộ quần áo trẻ em, khẳng định:
“Quần áo họ bán chất lượng bằng sạp của cô .
Như mẫu áo phông , của cô là vải cotton nguyên chất, nhưng họ bán là chất liệu polyester, sẽ dễ xù lông hơn, thêm nữa đường may của quần áo cũng bình thường, chỉ thừa cũng khá nhiều."
Bạn của Kim Mẫn Mẫn xong cầm một bộ quần áo khác lên ví dụ, :
“Bộ , họa tiết sơ qua thì giống nhưng kỹ thuật in giống, họa tiết của họ sờ thấy cứng hơn, còn khi giặt dùng lực quá mạnh họa tiết thể bong tróc...
Còn mẫu nữa, phom dáng của họ chuẩn như thế ..."
Sau khi bạn phân tích sự khác biệt về chất lượng quần áo giữa hai bên, Kim Mẫn Mẫn :
“Mặc dù quần áo trẻ em họ nhập giá bán rẻ hơn nhưng chất lượng kém hơn của cô nhiều, lúc đầu lẽ thấy mới lạ, lâu dần chắc bán cô ."
“Không hẳn ."
Bạn của Kim Mẫn Mẫn :
“Chị đây là chợ đêm, đến đây mua quần áo, so với chất lượng họ coi trọng giá cả hơn.
Mẫu mã khác thì thôi, nhưng mẫu mã giống hệt ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-104.html.]
Sau việc buôn bán của cô e là dễ dàng ."
Những gì cô Diệp Vi đều nghĩ tới, gật đầu :
“ hiểu mà, dù nữa hôm nay cũng cảm ơn cô nhiều nhé.
Bình thường cô mấy giờ ngủ?
Nếu ngủ muộn thì hôm nay dọn sạp sớm một chút, mời hai ăn đêm nhé?"
Bạn của Kim Mẫn Mẫn cô một cái :
“Không cần , đều là bạn bè cả mà."
“ , bình thường cô dọn sạp lúc gần mười giờ ?"
Kim Mẫn Mẫn thì :
“Hôm nay họ đến cô dọn sạp sớm, họ chừng tưởng cô sợ họ đấy."
“Họ nghĩ gì quan trọng, quan trọng là bất kể chất lượng quần áo của họ thế nào, hôm nay ngày đầu khai trương khuy-ến m-ãi, tối nay chắc chắn bán bao nhiêu đồ.
Thay vì ở đây, chẳng thà dọn sạp sớm ăn uống cho sướng.
Thật đấy, hai cân nhắc xem, lâu lắm ăn đồ nướng bên ngoài đấy."
Diệp Vi một nữa đề nghị.
Kim Mẫn Mẫn nghĩ thấy lời Diệp Vi cũng lý, thấy cô tội nghiệp quá nên bảo:
“Được , hôm nay cũng thả lỏng một chút , cô ?"
Bạn cô nhún vai :
“Dù mai cũng ca tối."
Ý là đồng ý ....
Diệp Vi đoán sai, vốn liếng của lão Chu và lão Lâm thực sự hạn.
Số chứng nhận quyền mua cổ phiếu dùng để gán nợ lương năm ngoái họ bán rẻ từ lâu, lương ở nhà máy cơ khí gần một năm nay phát đứt quãng, bình thường họ đều ngoài thêm mới trang trải cuộc sống, trong tay thực sự mấy vốn liếng.
Lần hợp tác ăn , hai chạy vạy vay mượn khắp nơi mới gom đủ ba nghìn tệ.
Đi Thâm Quyến một chuyến, tiêu xài nhiều cũng mất ba bốn trăm tệ, như tiền thể dùng để nhập hàng chỉ còn hai nghìn sáu trăm tệ.
Do đó, mặc dù họ gặp may mắn, chỉ dựa ảnh chụp tìm nguồn hàng quần áo trẻ em cùng mẫu với Diệp Vi, nhưng khi đối phương báo giá xong, hai đều im lặng.
Mặc dù theo giá bán của Diệp Vi, trừ giá báo của đối phương và các khoản chi phí lặt vặt, khuy-ến m-ãi thì mỗi bộ quần áo cũng lời hơn mười tệ.
họ định chép con đường thành công của Diệp Vi, dọn sạp ngay tại chợ đêm, cùng một mức giá cùng một loại hàng, khách hàng chắc chắn sẽ thiên về mua chỗ cô hơn, vì dù thời gian cô dọn sạp cũng lâu hơn.
Muốn sức cạnh tranh thì giá cả rẻ hơn, vả còn thể chỉ rẻ hơn hai ba tệ.
Như lợi nhuận của họ sẽ mỏng.
lúc hai đang do dự quyết , họ phát hiện một cửa hàng bán buôn mẫu tương tự, mặc dù chất lượng quần áo của cửa hàng kém hơn nhiều nhưng giá nhập rẻ hơn nhiều.
Lão Chu lúc đầu chút do dự, ông lo lắng quần áo rẻ như mặc chẳng bao lâu hỏng.
Lão Lâm cho rằng những bộ quần áo đó chất lượng tuy gì, nhưng dù cũng từ vải, mặc hai ba tháng chắc chắn vấn đề gì.
Hơn nữa cửa hàng bán buôn mở thì chứng tỏ khách nhập hàng của họ, khác nhập hàng bán thì họ chắc chắn cũng bán .
Vả quần áo ở cửa hàng thực sự rẻ, với vốn liếng ít ỏi , nếu nhập ở cửa hàng đó thì tối đa cũng chỉ nhập năm sáu chục bộ quần áo.
nếu nhập ở cửa hàng , cơ sở dành một phần vốn để nhập đồ chơi, họ ít nhất còn thể nhập thêm bảy tám chục bộ quần áo nữa.
Lão Lâm phân tích rành rọt, lão Chu liền đồng ý nhập loại quần áo trẻ em giá rẻ hơn.
Giá nhập tuy rẻ nhưng ban đầu lão Lâm định đặt giá thấp như , cùng một mẫu mã, giá bán của họ thấp hơn Diệp Vi 5 đến 8 tệ là sức cạnh tranh , cần thiết hạ giá thấp hơn nữa kiếm ít tiền .
khi gặp Diệp Vi và Trương Giang Minh ở ga tàu hỏa, mỉa mai một trận, lão Lâm đổi ý định, quyết định học theo đến cùng, khuy-ến m-ãi lớn.
Lúc ông mới đưa ý kiến , lão Chu vẫn đồng ý, khuy-ến m-ãi càng lớn lợi nhuận của họ càng mỏng, đến lúc đó hàng nhập về bán sạch sành sanh thì ích gì, chẳng cũng kiếm bao nhiêu tiền ?
lão Lâm mục đích của việc khuy-ến m-ãi là để bán hàng, mà là để lấy tiếng, lấy Diệp Vi ví dụ, tại việc ăn của cô hồng phát như ?
Chẳng là do hoạt động ngày đầu tiên ?
Chỉ cần tiếng thì họ còn lo kiếm tiền ?
Vả ông cũng khuy-ến m-ãi mãi, chỉ một tối thôi, lỗ bao nhiêu tiền .
Lão Lâm năng đấy, lão Chu cân nhắc một hồi, một nữa đồng ý.
Và ngày đầu tiên khai trương, họ thực sự bán đắt như tôm tươi!
Vì lượng hàng nhập về khá ít, cộng thêm việc họ chuyên chọn những mẫu mã bán chạy sạp của Diệp Vi để nhập mẫu tương tự, nên đến chín giờ quần áo trẻ em họ nhập về gần như bán sạch.
Mười giờ dọn sạp, quần áo trẻ em còn đến năm bộ.
Trong lòng lão Lâm đắc ý vô cùng, lúc dọn sạp về vốn định qua sạp Diệp Vi mỉa mai vài câu, nhưng xe ba bánh rẽ xong, ông thấy sạp chẳng còn ai, liền với lão Chu:
“Chắc chắn là thấy chúng ăn phất quá, hàng của bán nên trốn về nhà nhè ."
Lão Chu tuy cũng chẳng hạng lành gì nhưng mấy thiện cảm với việc lão Lâm cứ so kè với Diệp Vi, nên tiếp lời, chỉ giục:
“Được , chúng cũng mau về đếm tiền thôi."
Đếm tiền đúng là chuyện đại sự, lão Lâm lải nhải nữa, dùng sức đạp bàn đạp.
Về đến khu tập thể, lão Chu thẳng sang nhà lão Lâm, dỡ hàng xuống là hai phòng, dốc sạch tiền trong ví .
Mặc dù họ khuy-ến m-ãi lớn nhưng giá nhập quần áo trẻ em thấp, nên mỗi bộ quần áo cũng kiếm ba bốn tệ, cuối cùng tính lợi nhuận tối nay gần ba trăm tệ.