Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 110
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:43:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chiều hôm đó, ông thắng tổng cộng một ngàn hai trăm đồng.”
Cho nên Ngô Hưng gọi ông sòng bạc, ông từ chối, nửa tiếng đầu ông thắng tiền, nửa tiếng thắng thua, cuối cùng tính thua tổng cộng hơn hai trăm đồng.
So với tiền thắng , lão Lâm cảm thấy thể chấp nhận , thế là thứ ba.
Sau đó ông bắt đầu thua nhiều thắng ít, nhanh ch.óng thua sạch tiền thắng đó, thậm chí chính còn bù thêm mấy trăm.
Vì đó từng thắng nên khi thua tiền ông luôn cảm thấy thể gỡ vốn, kết quả là càng thua càng nhiều, đợi đến khi ông sực tỉnh thì tiền kiếm thời gian qua thua mất một nửa.
Mà Ngô Hưng còn thua nhiều hơn.
Hai ngày lão Lâm rốt cuộc nhịn , hỏi Ngô Hưng thua nhiều như lo trả nổi ?
Ngô Hưng xong liền :
“Đây thấm tháp gì?
Em gái gả cho đại phú hào Hồng Kông cơ mà, đợi nhận xong bao nhiêu tiền mà chẳng trả ."
Mặc dù lão Lâm cũng hy vọng Lâm Thục Kỳ là Ngô Thu, và vì thế liên hệ với báo chí Hồng Kông với hy vọng thúc đẩy việc nhận .
trong lòng ông thực sự lo lắng là nhận nhầm, hoặc là Ngô Thu nhận nhà họ Ngô, dù tại cô bỏ trốn thì bọn họ đều rõ.
Lúc Ngô Hưng nhắc đến, liền hỏi thăm.
Ngô Hưng khẳng định chắc nịch:
“Không thể nào, đó chắc chắn là em gái , nó hóa thành tro cũng nhận !
Không nhận ?
Sao thể chứ, năm đó ép nó lấy chồng là Lý Cúc Bình, vì tiền lễ hỏi cho Ngô Long, đuổi bọn họ , nó cảm ơn còn chẳng hết, thể nhận ."
Nói xong khoác vai lão Lâm bảo:
“Ông yên tâm, đợi nhận xong sẽ kéo ông một tay."
Vốn dĩ lão Lâm định dừng tay đ-ánh bạc nữa, xong lời Ngô Hưng đổi ý định, một là ông phát hiện khi cùng đ-ánh bạc, quan hệ của ông và Ngô Hưng hơn hẳn, sợ khi đ-ánh nữa sẽ biến cố; hai là ý chí đủ kiên định mà dính bài bạc thực sự khó để thực sự cai .
Vì thua mất mấy ngàn đồng, tiền còn nhập quần áo mùa đông thì lấy bao nhiêu hàng, lão Lâm mới định kéo lão Chu đầu tư thêm chút tiền, nhưng ngờ cái bình thường vẻ dễ lừa gạt đột nhiên trở nên tinh minh.
, thu nhập mấy ngày nay gom góp chắc cũng đủ để nhập hai trăm bộ quần áo mùa đông để ứng phó một thời gian.
Đợi lô quần áo mùa thu và quần áo mùa đông nhập đó bán hết, tay ông sẽ dư dả, cùng lắm thì lấy ít một chút, đưa phần hoa hồng của cho lão Chu, kiểu gì cũng thể lấp l-iếm chuyện ông đem vốn chung đ-ánh bạc.
Việc ăn hiện tại của họ giống như một con gà thể đẻ trứng vàng, chỉ cần ăn tiếp tục thì vấn đề khó khăn đều thành vấn đề.
Khi tính toán những điều , lão Lâm từng nghĩ việc ăn của họ sẽ tiếp , càng nghĩ ngày đến nhanh như , khiến kịp trở tay.
Hai đến chợ đêm bày hàng xong, liền một bà lão bế đứa trẻ đặt phịch xuống gian hàng của họ, gào lên:
“Người !
Mọi đến xem thế nào là tiệm đen !"
Sắc mặt lão Lâm biến đổi đột ngột, vội vàng buông món đồ chơi trong tay xuống hỏi:
“Bà là ai?
Đến đây gì?"
“Làm gì?
đến đây để đòi công bằng đây!"
Bà lão xong liền kéo tay bé gái bên cạnh, vạch cổ áo nó :
“Mọi !
Bộ quần áo con bé N囡 nhà , mới mua ở chỗ bọn họ hôm , hôm qua giặt sạch, hôm nay mới mặc cho con bé, mới bao lâu chứ, đầy một tiếng đồng hồ mà con bé N囡 nổi đầy nốt đỏ đây !"
Sau khi trời chuyển lạnh thì trời cũng tối sớm, nhưng chợ đêm cũng bóng đèn, chiếu sáng rực cả hai con đường, vây xem cần căng mắt cũng thể thấy những vết nốt đỏ phần da lộ ở cổ bé gái, nhất thời xôn xao nổi lên khắp nơi.
Nghe thấy những lời bàn tán xung quanh, sắc mặt lão Lâm biến đổi đột ngột, chút suy nghĩ phủ nhận ngay:
“Không thể nào!
Thời gian qua chúng bán bao nhiêu bộ quần áo, những khác đều vấn đề, mỗi cháu gái bà nổi nốt đỏ?"
Lão Chu phụ họa:
“ thế, thấy bà chính là đến để tống tiền thì !"
“Đây là cháu gái ruột của , tận tay nuôi lớn, vì tống tiền mà cố ý để nó nổi nốt đỏ ?"
Bà lão cúi ôm lấy bé gái, lớn tiếng lóc:
“Con bé N囡 đáng thương của bà ơi!
Là bà , bà nên vì tiết kiệm tiền mà mua cho con loại quần áo bằng chất liệu gì cho con mặc, hại con chịu khổ thế ..."
Bà lão , cô bé vốn đỏ hoe mắt rốt cuộc nhịn nữa, miệng mếu máo thành tiếng.
Người vây xem thấy , lượt lên tiếng lên án lão Lâm lão Chu, bảo họ lòng lang thú bán quần áo vấn đề,
Lão Lâm thấy liền hoảng loạn, lỡ lời :
“Mặc dù bộ quần áo cháu bà nhà mẫu đó, nhưng cái chợ đêm chỉ nhà bán mẫu , bà dựa cái gì mà bảo quần áo là của nhà ?"
“Ngoài nhà ông thì còn ai nữa?"
Bà lão lập tức thẳng dậy, đưa tay kéo vạt áo của cháu gái, sờ mép hình in dùng móng tay cậy một cái, xé một mảng lớn hình in, cầm trong tay gào thét lên:
“Chỉ cái loại chất lượng mà hình in xé một cái là thế thì ngoài mua ở nhà ông còn thể mua nữa?"
Mặc dù giá cả đều chất lượng quần áo lão Lâm lão Chu mua gì, nhưng hành động xé một cái là một mảng lớn hình in của bà lão vẫn mang chấn động nhỏ cho .
Chất lượng quần áo cũng quá tệ chứ?
Mua về mặc nổi một quý ?
Nhìn những vết đỏ cổ cô bé, ít nhịn thầm thì:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-110.html.]
“Trước đó còn cảm thấy liệu hiểu lầm gì , giờ chất lượng , chừng chất liệu thực sự vấn đề gì đó?"
“Chắc chắn vấn đề , nếu thì cô bé đó nổi nốt đỏ?"
“Quả nhiên rẻ thì đồ , chẳng bao giờ mua quần áo nhà ông nữa."
Nghe những lời bàn tán của , lão Lâm sợ chuyện lớn nên dám phủ nhận quần áo là của nhà nữa, thở phào nhẹ nhõm một cái thương lượng với bà lão, mời bà bên trong gian hàng chuyện.
Đợi khi mời bên trong, ông liền xua tay giải tán những khác, lão Chu thấy vội vàng đuổi , lão Lâm thì trong lấy một trăm đồng đưa cho bà lão với hy vọng bà thể bỏ qua chuyện .
Ai ngờ bà lão trực tiếp vung tay một cái, lớn tiếng :
“Ông ý gì?
đưa con bé N囡 đến là để đòi công bằng, chứ tiền của ông!"
Lời của bà lão thốt , những vốn dĩ định giải tán tụ tập nữa.
Lão Lâm vội vàng bồi:
“ bà xót cháu, chúng ý gì khác, chỉ là đứa trẻ nốt đỏ, bà khám bệnh lấy thu-ốc đều cần tiền, tiền chúng chi trả, phần dư coi như trả tiền mua quần áo."
Nghe ông , sắc mặt bà lão dịu :
“Thế còn ."
Hai đạt thỏa thuận, bà lão nhanh ch.óng cầm tiền đưa đứa trẻ , lão Lâm thì bước khỏi gian hàng, với những còn tiếp tục vây xem:
“Mọi !
Chuyện đều thấy , đó thực là một hiểu lầm, đứa trẻ nhà họ da dẻ nhạy cảm nên mới nổi nốt đỏ, nhưng thể yên tâm, chất liệu quần áo nhà chúng chắc chắn vấn đề gì."
Có tin, :
“Nổi nốt đỏ cả mà còn bảo vấn đề, lừa ai đấy?"
Sắc mặt lão Lâm cứng , nhưng vì e dè nhiều ở đây nên nhanh ch.óng nặn nụ :
“Mọi thể tưởng tượng xem, chúng bày hàng ở đây hơn nửa tháng, bán gần ngàn bộ, đó chẳng ai bảo mặc quần áo nhà mà nổi nốt đỏ ?
Cho nên chuyện hôm nay chỉ là trường hợp cá biệt, sự kiện ngẫu nhiên, thể hiểu chứ?"
Nói đến đây lão Lâm chuyển giọng, bảo:
“Cũng xin yên tâm, nếu thực sự vì dị ứng với quần áo của chúng , chúng chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm.
Hai chúng thực sự là thương nhân lòng đen tối, nếu chúng thực sự kiếm tiền thì thể nâng giá thật cao, nhưng chúng đến đây bày hàng mục đích chính vẫn là hy vọng thể để những gia đình bình thường mua quần áo thiết thực hơn, nên hy vọng thể thông cảm cho chúng ..."...
Vì gian hàng của hai lão Lâm xảy chuyện, dù là khách dạo chợ đêm là bán hàng đều chạy xem náo nhiệt.
Diệp Binh đang nghỉ lễ về giúp bày hàng cũng xem náo nhiệt, khi về báo cáo diễn biến mới nhất cho Diệp Vi, nhịn lẩm bẩm:
“Lão Lâm khôn ngoan thật đấy, vấn đề lớn như mà ông lấp l-iếm qua chuyện như thế!"
Diệp Vi lắc đầu, hỏi:
“Sao em ông lấp l-iếm qua chuyện ?"
Diệp Binh thần sắc ngẩn :
“Những vây xem đó đều cảm thấy lời ông lý, là lấp l-iếm qua chuyện ?"
“Những đó phần lớn là bán hàng, một phần nhỏ là nhóm khách hàng của ông , lợi ích ảnh hưởng nên đương nhiên quan tâm ông phản ứng thế nào."
Diệp Vi :
“ em nghĩ xem, nếu em mua quần áo của ông xong mới chất liệu vấn đề, thể khiến trẻ con nổi nốt đỏ, trong lòng em thấy lợn cợn ?
Nếu em mua quần áo của ông , nhưng là khách hàng tiềm năng, em quần áo ông bán vấn đề, em còn đến gian hàng của ông mua quần áo nữa ?"
“...
Không ạ."
Diệp Binh trả lời xong, suy nghĩ một lát :
“ lúc đó nhiều như , ngoài việc dĩ hòa vi quý thì hình như ông cũng chẳng còn cách nào khác, mà chỉ cần thì coi như ngầm thừa nhận chất liệu quần áo vấn đề, đây là cái vòng luẩn quẩn mà chị?"
Nói thấy biểu cảm của Diệp Vi mấy tán đồng, Diệp Binh hỏi:
“Chị, nếu là chị gặp chuyện thì chị sẽ thế nào?"
“Chị sẽ báo án trực tiếp, đến bệnh viện kiểm tra, rõ xem nốt đỏ của đứa trẻ rốt cuộc là vấn đề do chất liệu quần áo ."
Diệp Vi trả lời:
“Nếu đúng, chị sẽ tìm cách hòa giải riêng, thái độ một chút, tiền đưa đủ, chỉ cần đứa trẻ thì đa phụ sẽ đồng ý hòa giải riêng."
Diệp Binh hỏi:
“Vậy nếu là chất liệu quần áo vấn đề, mà phụ chịu hòa giải riêng thì ?"
“Trường hợp thường là mục đích khác, tìm thì kiểu gì cũng tìm cách giải quyết.
Thực sự thì cố gắng kéo dài thời gian, đến lúc đó chuyện lớn cũng thể biến thành chuyện nhỏ."
Diệp Binh như hiểu điều gì đó:
“Cho nên bọn lão Lâm là quá vội vàng ."
“Bọn họ là vội vàng, mà là chột ."
Họ quần áo trẻ em nhập về dùng chất liệu gì, nên hễ đến gây chuyện là tiên liền nghi ngờ hàng của , một mực dĩ hòa vi quý cho xong chuyện.
Nhìn diễn biến tối nay, họ tưởng chừng như giải quyết một cuộc khủng hoảng lớn, nhưng thực chất là đang chôn vùi một mầm họa lớn hơn cho uy tín kinh doanh của .
Nếu chuyện là do ba nhà bán quần áo trẻ em khác trong chợ đêm dàn dựng, họ chắc chắn sẽ từ bỏ cơ hội thừa cơ dìm xuống nước.
Diệp Vi :
“Cứ chờ mà xem, ăn của bọn họ bao lâu ."...
Tối hôm giải quyết xong khủng hoảng, mặc dù công việc ăn của hai lão Lâm chịu ảnh hưởng nhưng họ cảm thấy vấn đề lớn lắm, qua một thời gian là thôi.