Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 118
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:43:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phải, vì án mạng (cũng thể là thành) mà lên tivi thì vẻ mấy vẻ vang, nhưng kẻ thủ ác là họ.”
Nói một cách nghiêm túc, họ còn là nhân chứng nữa mà, với phận như mà lên tivi báo chí, vẫn khá vinh dự, đúng ?
Vả xưởng cơ khí sắp phá sản , mở máy phát lương, dù ghi vi phạm kỷ luật cũng chẳng ảnh hưởng gì.
Những còn đang việc ở xưởng cơ khí đều quan tâm đến sự đe dọa của lãnh đạo, những nghỉ hưu thì càng để ý, cho nên khi phóng viên đến, trong đại viện nhận phỏng vấn vẫn đông đến mức thể dùng từ nườm nượp để mô tả.
Tối hôm đó, chuyên mục tin tức địa phương Thượng Hải đưa tin về vụ án của nhà họ Ngô, tờ báo phát hành tối hôm đó cũng dành một dung lượng nhỏ cho sự việc , Ngô Hưng cũng truy nã thành phố....
Bởi vì tin tức buổi tối đưa tin về vụ án mạng nhà họ Ngô nhắc đến việc nghi phạm Ngô Hưng đang lẩn trốn bên ngoài, tối hôm đó cư dân Thượng Hải đều mấy ai dám đường dạo phố.
Chợ đêm dù vẫn mở cửa bình thường nhưng mấy khách, Diệp Vi canh đến tám giờ rưỡi, cảm thấy lát nữa khách khứa chắc sẽ càng ít hơn, bèn gọi Trương Giang Minh dọn hàng.
Sau khi thêm hạng mục nhà phao nhún, một Diệp Vi bày hàng chút xoay xở kịp, vả nhà phao khi thu cũng khá lớn, một cô đạp xe ba bánh chở về .
Nghĩ Trương Giang Minh mỗi ngày ngoài tập lái xe thì chẳng việc gì khác, cô dứt khoát bảo đến giúp, kết toán tiền lương theo ngày cho .
Trương Giang Minh ban đầu nhận tiền lương, nhưng Diệp Vi lấy tiền thì cô thuê khác, liền khách sáo với cô nữa.
Bố vui khi thấy đến giúp việc cho Diệp Vi, nếu thi lấy bằng lái xe, thể theo Diệp Vi việc cũng là một lối thoát.
Trương Giang Minh khi suy nghĩ của bố thì cho rằng họ coi thường , ban ngày chạy đến trường lái xe càng hăng hơn, thề lấy bằng lái trong năm nay, cho bố bằng con mắt khác.
Đặt nhà phao xuống cùng của xe ba bánh, đặt các loại hàng hóa còn lên , hai một đạp xe ba bánh, một đạp xe đạp rời khỏi chợ đêm.
Trên đường về, Diệp Vi đột nhiên hỏi một câu:
“ , những quấy rầy đây gần đây xuất hiện ?"
“Những nào?"
Trương Giang Minh nghiêng đầu sang, còn kịp rõ biểu cảm mặt Diệp Vi sực nhớ :
“Cô những lôi kéo đ-ánh bạc hả?"
“ thế."
Trương Giang Minh nhớ :
“ , cô cũng chẳng để ý thấy họ biến mất khá lâu , chỉ mà cả tên Trần Kiến cũng mấy ngày thấy đến mua đồ nữa."
Trong thời gian Trương Giang Minh giúp Diệp Vi bày hàng, Trần Kiến xuất hiện hai .
Bởi vì họ cùng báo án, Trương Giang Minh tiếp cận Diệp Binh tên là Trần Kiến, cho nên đầu tiên Trần Kiến xuất hiện màn tự giới thiệu, Trương Giang Minh liên hệ với cái tên đó, đó đặc biệt chú ý đến .
Diệp Vi gật đầu, cô chính là vì nghĩ đến Trần Kiến mấy ngày xuất hiện nên mới hỏi thăm tình hình bên Trương Giang Minh.
Trương Giang Minh cũng liên hệ hai sự việc với , hỏi:
“Diệp Vi cô xem, liệu họ bắt ?"
Diệp Vi :
“Có khả năng, dù bắt thì chắc họ cũng chẳng nhảy nhót bao lâu nữa ."
“Tại ?
Chẳng lẽ cô tin tức nội bộ ?"
Trương Giang Minh vẻ mặt ngơ ngác, thầm nghĩ thể nào, đây họ cùng báo án, tiến triển gì công an thể chỉ liên lạc với Diệp Vi mà báo cho chứ?
nghĩ , Trương Giang Minh thấy là thể, dù lúc báo án, đội trưởng tiếp nhận báo án tán thưởng Diệp Vi.
Diệp Vi quả thực thông minh hơn , cho tiến triển vụ án thì lẽ chỉ thôi, nhưng cho Diệp Vi, cô lẽ thể đưa ít phản hồi hữu ích.
Lúc Trương Giang Minh đang suy nghĩ vẩn vơ, Diệp Vi :
“Bố con Ngô Hưng nảy sinh tranh chấp, nguyên nhân căn bản là nợ c-ờ b-ạc một khoản tiền khổng lồ, nếu những tiếp cận chúng và những kẻ dụ dỗ Ngô Hưng đ-ánh bạc là cùng một bọn, thì khi bắt vụ án chắc sẽ tiến triển lớn."
Trương Giang Minh cau mày :
“ Ngô Hưng chạy ?
Đã cả ngày , chạy khỏi Thượng Hải, việc bắt cũng là một vấn đề chứ?"
“Trên bao nhiêu tiền, phạm chuyện, chắc dám đến nhà ga đón xe, khả năng vẫn còn trốn ở Thượng Hải."
Diệp Vi phân tích :
“Tin tức buổi tối đăng ảnh của , nếu vẫn ở Thượng Hải thì việc bắt chỉ là sớm muộn thôi."
Trương Giang Minh chắp hai tay :
“Hy vọng thể sớm bắt."
Nói cũng thật khéo, hai về xưởng cơ khí thì vụ án tiến triển mới.
Khoảng nửa giờ , phía cảnh sát nhận tin báo, bắt giữ Ngô Hưng tại một gầm cầu ở ngoại ô.
Cùng lúc đó, tình hình của lão Ngô ở bệnh viện chuyển biến , đưa phòng cấp cứu một nữa.
Mười giờ hai mươi tối hôm đó, lão Ngô vì cứu chữa hiệu quả t.ử vong.
Chương 57 Ngô Long tính toán thành . Nhận điều , Lý Cúc Bình biểu hiện...
Sau c-ái ch-ết của lão Ngô, con Ngô Long càng loạn dữ dội hơn.
Lúc nhận phỏng vấn Ngô Hưng đây như , việc chăm chỉ, tính tình ôn hòa, càng thói quen c-ờ b-ạc.
Là năm nay xưởng cơ khí hiệu quả quá kém, phát lương, gánh vác trách nhiệm nuôi gia đình, áp lực quá lớn, để giải tỏa mới đ-ánh bạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-118.html.]
Trong lời bóng gió đều dẫn dắt nguyên nhân Ngô Hưng đ-ánh bạc sang việc xưởng cơ khí nợ lương.
Phóng viên cũng chẳng hạng gì, tình hình nhà họ Ngô, cả ngày hôm qua họ tìm hiểu rõ ràng .
Trước khi xảy chuyện, danh tiếng của Ngô Hưng trong đại viện quả thực tệ, đây cũng thực sự thói quen c-ờ b-ạc.
Việc xưởng cơ khí nợ lương cũng là sự thật, nhưng đổ việc biến chất lên đầu xưởng thì chút gượng ép.
Ngô Long cố ý tẩy trắng cho Ngô Hưng thì cũng mấy khả thi.
Ban đầu việc Lý Cúc Bình ép ly hôn với lão Ngô sự nhúng tay của Ngô Hưng.
Trong quá trình đó, Ngô Long chỉ vì đ-ánh cả mà đưa trại tạm giam, khi ngoài còn đuổi khỏi nhà cùng với Lý Cúc Bình.
Huống hồ ch-ết lão Ngô thế nào nữa cũng là bố đẻ của Ngô Long, ông Ngô Hưng đẩy ngã đ-ập bậc thềm dẫn đến t.ử vong.
Đủ loại sự việc, chẳng lẽ trong lòng Ngô Long chút oán hận nào ?
Sao còn sẵn lòng tìm lý do cho việc Ngô Hưng biến chất?
Những phóng viên nội tình , khi thấy Ngô Long biện minh cho Ngô Hưng, nhịn mà hỏi câu hỏi trong lòng.
“ cả đuổi khỏi nhà, bố hại ch-ết, oán hận thì chắc chắn là giả," Ngô Long vẻ mặt đau đớn :
“ thể vì oán hận mà cố tình , đây thực sự là một bổn phận, trở nên như cũng thực sự là do tiền mà ."
Vừa nhắc đến tiền, chủ đề về việc xưởng cơ khí nợ lương.
Dưới sự tác động của kinh tế thị trường, những năm gần đây các doanh nghiệp quốc doanh sống ngày càng khó khăn, những xưởng cơ khí một tháng mở máy mấy ngày, một năm phát lương mấy tháng như xưởng cơ khí ngày càng nhiều.
Việc công nhân viên chức của những doanh nghiệp sinh tồn như thế nào luôn là vấn đề mà các cấp lãnh đạo và đông đảo quần chúng quan tâm.
Phóng viên tòa soạn nghĩ đến những điều liền hỏi thêm vài câu về vấn đề đời sống của công nhân xưởng cơ khí.
Thực tế Ngô Long là công nhân xưởng cơ khí, cũng dọn khỏi khu tập thể từ mấy tháng , do trả lời những vấn đề liên quan là phù hợp.
vụ án mạng mới trôi qua một ngày, thông tin phóng viên tòa soạn tìm hiểu còn hạn chế, rõ đây Ngô Long việc ở , cũng khi đơn vị đuổi việc thì thường xuyên ở nhà.
Hắn nghĩ việc xưởng cơ khí phát lương cho đến nay cũng gần một năm , Ngô Long khi đuổi khỏi nhà luôn sống ở khu tập thể, lúc chủ động nhắc đến, chắc hẳn cái gì cũng rõ ràng, hỏi hỏi khác cũng chẳng khác gì .
Ngô Long thực sự rõ, mặc dù xưởng cơ khí nợ lương nhưng vì phiếu mua cổ phiếu và chơi chứng khoán, đa các gia đình kinh tế khó khăn, sống cũng tệ.
đổ việc Ngô Hưng biến chất lên đầu xưởng cơ khí, thu hút sự chú ý của phóng viên đối với việc xưởng nợ lương, là để cho lãnh đạo xưởng.
Nghe xong câu hỏi của phóng viên, vờ như bất lực thở dài một tiếng, :
“Lương ở xưởng phát , thể sống ..."
Lời mới bắt đầu, Tổng giám đốc xưởng cơ khí Trương Phương Quân đến.
Ông nhận tin báo, Ngô Long đang nhận phỏng vấn của phóng viên tại nhà họ Ngô, nghĩ đến những việc hai ngày nay, lo lắng sẽ những lời bất lợi cho xưởng mặt phóng viên, liền vội vàng qua đây ngắt lời.
Sau khi cửa, tiên ông chào hỏi các phóng viên tòa soạn, màn tự giới thiệu, hì hì với Ngô Long:
“Tiểu Ngô, ngoài với một chút, chút việc bàn với ."
“," Ngô Long chỉ chỉ phóng viên tòa soạn:
“Có lẽ thời..."
Chữ “gian" còn khỏi miệng Trương Phương Quân ngắt lời:
“Chuyện gấp, chậm trễ."
Phóng viên tòa soạn bèn ở đây vội, Ngô Long lúc mới theo Trương Phương Quân cùng xuống lầu.
Hai cùng xuống lầu, thẳng đến sân bóng rổ, Trương Phương Quân xua tay đuổi hết những công nhân và nhà theo hóng hớt tin tức , mới mở miệng hỏi Ngô Long:
“Cậu định gì với phóng viên đó?"
Trương Phương Quân việc ở xưởng cơ khí hơn hai mươi năm, dám là Ngô Long lớn lên nhưng cũng nắm rõ đức tính của .
Ngô Long thừa , mặt ông hề vẻ đoan chính như khi đối mặt với phóng viên, vai thõng xuống, chân rung rinh, khí chất thêm mấy phần vô :
“Chẳng gì, chỉ là cùng họ phân tích t.ử tế xem tại cả biến chất, nguyên nhân chắc chắn thể tách rời khỏi việc xưởng mở máy, phát lương ."
Trương Phương Quân càng chân mày càng nhíu c.h.ặ.t.
Ngô Long coi như thấy, cố ý “ồ" một tiếng :
“Trước khi ông đến, hỏi đời sống của công nhân xưởng trong một năm qua khó khăn , Trương tổng, ông thấy nên trả lời thế nào?"
“Ngô Long!"
Nghe sự đe dọa trong lời của Ngô Long, Trương Phương Quân gầm gừ gọi tên :
“Xưởng đúng là kinh doanh khó khăn, nhưng việc cả biến chất thì liên quan gì đến xưởng, đây là xuyên tạc sự thật!"
Vị Tổng giám đốc Trương Phương Quân lẽ uy tín mặt các công nhân khác, nhưng Ngô Long thì chẳng sợ ông , lạnh :
“Ông thấy xuyên tạc sự thật, nhưng phóng viên tòa soạn thì nghĩ , những độc giả xem báo cũng sẽ nghĩ như ."
Nhận Ngô Long ăn cứng, Trương Phương Quân đ-ánh lá bài tình cảm :
“Nói thế nào cũng sống ở xưởng cơ khí hơn hai mươi năm , đối với nơi thể chút tình cảm nào, chẳng lẽ thực sự hy vọng nó vì lời của mà sụp đổ ?"
ông những lời thì thôi, nhắc đến cảm xúc của Ngô Long liền trở nên kích động:
“Ông bớt những lời nhảm nhí đó với , đúng là sinh và lớn lên ở đây, nhưng đây khi tên khốn Ngô Hưng đó đuổi ngoài, trong đại viện ai giúp một câu ?
Các , những lãnh đạo xưởng , ai từng quan tâm đến sự sống ch-ết của ?"