Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:43:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Thiến lạnh :
“Các tưởng giấu đến ngày đón dâu là vạn sự đại cát, nhưng ngờ rằng chuyện gì thì sẽ để dấu vết, vẫn thôi.
hôm nay rõ ở đây, Vương Thọt sẽ gả, các mà dám ép thì sẽ cùng các cá ch-ết lưới rách!"
Mẹ Dương vẻ mặt còn chột thấy lời liền nổi giận:
“ thấy con điên !
Con là do sinh , nuôi con khôn lớn nhường , bảo con gả cho ai thì con gả cho đó!
Nếu con đừng nhận nữa!"
“ mong còn chẳng !"
Dương Thiến đe dọa, thuận thế luôn:
“Từ nay về , Dương Thiến với các ân đoạn nghĩa tuyệt!"
“Dương Thiến!"
Bố Dương Thiến và hai trai gầm lên, đồng thời áp sát về phía cô .
Diệp Vi bước tới chắn mặt Dương Thiến, nhưng cô lùi một bước, một d.a.o c.h.é.m xuống lưng chiếc ghế cạnh bàn ăn.
Một tiếng “rầm" vang lên, thanh ngang cùng của lưng ghế c.h.é.m gãy.
Dương Thiến giơ con d.a.o phay lên :
“ đùa với các !
Các cho sống yên thì cũng sẽ để các sống !"
Diệp Vi ở gần, thể cảm nhận bả vai Dương Thiến đang căng cứng, cô đưa tay phía nắm lấy bàn tay đang buông thõng của Dương Thiến, lên tiếng :
“Số tiền Thiến Thiến những năm qua nộp cho gia đình, ít thì cũng dư sức mua một căn phòng của nhà các bác, những gia đình bình thường dù gả con gái cũng chắc lấy tiền .
Số tiền chắc đủ để trả nợ cho những khoản chi tiêu của cô những năm qua ."
Những xem ngoài cửa vội vàng phụ họa:
“Dương Thiến con bé đúng là việc thật, thật hiểu vợ chồng lão Dương gì mà thỏa mãn, nhất định ép đứa trẻ đến mức ?"
“Tục ngữ câu đất nặn còn ba phần tính khí, huống hồ Thiến Thiến tính khí để mặc các sắp đặt, con bé thật sự dám liều mạng với các đấy.
Nếu các bác còn chút lương tâm nào thì xin các bác hãy buông tha cho con bé, lẽ nhiều năm các bác còn thể qua như bình thường, chứ đến nỗi bây giờ rùm beng lên đến mức một mất một còn."
“ chỉ là bảo nó gả..."
Mẹ Dương lời hết bố Dương tát một cái mặt, lớn tiếng cắt ngang:
“Đủ !
Bà còn ép con đến mức nào nữa?"
Quát Dương xong, bố Dương Dương Thiến :
“Thiến Thiến, nếu con thật sự lấy chồng, cũng chuyển ngoài thì con cứ chuyển .
con nhớ kỹ, bất kể lúc nào thì đây cũng là nhà của con, là chỗ dựa của con, hy vọng con thể thường xuyên về thăm."
Dương Thiến xong chỉ lạnh, đáp .
Diệp Vi cũng lên tiếng, chỉ cúi xách túi hành lý của Dương Thiến lên, kéo lấy tay cô và :
“Chúng thôi."
Hai tay trong tay, qua Dương đang mặt đầy tức giận, bố Dương đang đeo mặt nạ, và những hàng xóm láng giềng đang xem náo nhiệt hành lang.
Đi xuống lầu, Trương Giang Minh đến muộn.
Anh thấy con d.a.o trong tay Dương Thiến, sợ hãi há hốc miệng.
Diệp Vi giải thích gì, chỉ hỏi:
“Xe ở trong khu tập thể ?"
Trương Giang Minh nuốt sự tò mò trong lòng xuống, gật đầu:
“Có."
“Đưa chúng một đoạn nhé."
“Được."...
Trong cabin chiếc xe tải đang chạy, ba Trương Giang Minh, Diệp Vi và Dương Thiến thành một hàng từ trái sang , im lặng gì.
Cho đến khi xe chạy qua bến Dương Thụ, Dương Thiến mở cửa sổ xe nơi cô sống hơn hai mươi năm, mới đột nhiên lên tiếng:
“Sau sẽ nữa."
“Hả?"
Trương Giang Minh thắc mắc, hiểu câu đầu đuôi của Dương Thiến ý gì, Diệp Vi thì cô đang đáp câu “thường xuyên về thăm" của bố Dương.
Bố Dương câu đó là vì nỡ xa con gái ?
Đương nhiên .
Ông để Dương Thiến là vì màng đến tiền sính lễ cao ngất ngưởng của Vương Thọt ?
Đáp án cũng vẫn là .
Ông chấp nhận là vì lo lắng Dương Thiến thật sự sẽ cùng họ rùm beng đến mức một mất một còn, và cũng vì ông nghĩ đến Ngô Thu, nghi ngờ là gả cho đại gia Hong Kong nên thả dây dài bắt cá lớn.
Về bản chất, ông và lão Ngô là cùng một loại , thậm chí ông còn mặt dày hơn.
“Được, chúng ."
Dương Thiến đầu , gió từ cửa sổ thổi rối mái tóc cô , nhưng đôi mắt cô sáng, Diệp Vi hỏi:
“Cậu hỏi tại rùm beng một trận như ?"
Diệp Vi :
“Vì trở nên dũng cảm ."
“, trở nên dũng cảm ."
Dương Thiến cúi đầu lẩm bẩm.
Trước đây cô trông vẻ gan nhưng thực chất là một kẻ hèn nhát, cô dám thừa nhận bố yêu , nên mặc kệ họ hút m-áu, dùng những lời ý đổi lấy bằng tiền để gây tê bản .
Ngay cả khi nhận rõ hiện thực, cô vẫn dám rùm beng với họ, chỉ trốn thật xa.
Trong thời gian sửa sang tiệm, cô gặp ít chuyện, cô bắt đầu suy nghĩ dựa cái gì chứ?
Rõ ràng là họ với cô , tại chạy trốn là cô ?
Sau khi chạy trốn , cô trốn trốn tránh tránh, lo lắng hãi hùng đến bao giờ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-126.html.]
Dương Thiến cả đời sống cái bóng như , nên cô rùm beng một trận .
Sau khi chuyện lắng xuống, bố cô sẽ tìm đến chứ?
Có thể đấy.
cô sẽ sợ nữa.
Dương Thiến kính cửa sổ lên, gạt những sợi tóc xõa mặt, với Diệp Vi:
“Tiệm cắt tóc sửa sang xong , ba ngày nữa khai trương, Vi Vi hãy khách hàng đầu tiên của tớ nhé?"
Diệp Vi liền đưa tay rút chiếc trâm cài đầu , đưa tay kéo chiếc dây buộc tóc màu đen xuống.
Theo động tác của cô, những sợi tóc đen mượt mà rũ xuống, gần nửa năm trôi qua, mái tóc ngắn ngang tai của cô dài đến vai.
Diệp Vi tùy ý cầm lấy một lọn tóc, mỉm :
“Vậy tớ uốn xoăn."
“Không vấn đề gì."
Chương 60 Chuẩn mở cửa hàng “Đến đường Hoàng Hà !" Nghe thấy tiếng của bán vé...
“Đến đường Hoàng Hà !"
Nghe thấy tiếng của bán vé, Diệp Vi vội vàng dậy bước xuống cửa xe.
Vừa tiếp đất, b-ình lu-ận nhao nhao lên:
【Cái gì?
Đây là đường Hoàng Hà á?
Tìm nhầm chỗ ?】
【 thế, chỗ quá tồi tàn, vẻ huy hoàng rực rỡ như phim ảnh mà!】
【Vừa tra tư liệu xong, đường Hoàng Hà chính thức khai thác tháng một năm chín mươi ba, đến tháng chín cùng năm thì việc khai thác bước đầu thành, cổng chào màu sắc của “Phố ẩm thực đường Hoàng Hà" dựng lên, mới hình hài đường Hoàng Hà như chúng thấy phim】[1]
【Bây giờ là tháng mười một năm chín mươi hai, nên chỗ chắc chắn là đường Hoàng Hà mà chúng 】...
Đường Hoàng Hà sắp khai thác?
Cải tạo thành phố ẩm thực?
Xem ý của b-ình lu-ận thì phố ẩm thực đường Hoàng Hà chắc là khá nổi tiếng, nên... thể cân nhắc mở một nhà hàng ở đây ?
Ý nghĩ mới lóe lên, Diệp Vi lắc đầu.
Ngành ăn uống tuy là thị trường tiềm năng nhưng cạnh tranh cũng lớn, khi cải cách mở cửa thì thứ đầu tiên mọc lên chính là nhà hàng, cho đến bây giờ đừng là phố, ngay cả bên ngoài bất kỳ một khu tập thể nhà máy quốc doanh nào cũng năm sáu bảy tám tiệm cơm.
Tay nghề nấu nướng , đặc sắc riêng thì tự nhiên kinh doanh sẽ hồng phát, nhưng đa cũng chỉ là nếm trải cảm giác ông chủ một chút thôi.
Tay nghề nấu nướng của Diệp Vi chỉ thể là tạm , những xung quanh nấu ăn ngon thì mở một tiệm cơm nhỏ ven đường gần khu tập thể còn , chứ miễn cưỡng chen chân đường Hoàng Hà vốn nổi tiếng về ẩm thực thì e là sẽ lỗ đến mức còn cái nịt.
Và tiệm cơm thì đổi liên xoành xoạch còn chủ nhà thì vẫn cứ là chủ nhà thôi, vì mày mò lĩnh vực am hiểu để mở nhà hàng, chi bằng hãy ngóng xem xung quanh ai bán nhà .
Nếu phố ẩm thực đường Hoàng Hà thực sự thể nổi tiếng như b-ình lu-ận , thì đừng là mặt bằng kinh doanh phố , mà giá nhà ở những khu dân cư xung quanh chắc chắn đều sẽ tăng vọt.
Trong lúc suy tính, Diệp Vi đến tiệm cơm hẹn .
Tiệm cơm lớn, chỉ hai gian mặt tiền, gian bên trong rộng hơn một chút, bày bốn chiếc bàn tròn, bên ngoài là hình chữ nhật , hai bên mỗi bên bày ba chiếc bàn vuông dài, phía trong cùng bên trái là quầy thu ngân, quầy lối thông bếp , rẽ sang một chút thì tường trổ một cánh cửa dẫn gian bên trong.
Chưa đến giờ tan tầm, trong tiệm cơm ngoại trừ nhân viên đang trong quầy thu ngân thì chỉ còn một trai đang đối diện với cửa lớn ở chiếc bàn vuông thứ hai bên trái.
Thượng Hải giữa tháng mười một lạnh , trai mặc một chiếc áo len cao cổ màu xám, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô màu đen, trông sạch sẽ và ấm áp.
Anh nhanh ch.óng nhận xuất hiện, ngẩng đầu qua.
Nhìn rõ diện mạo của Diệp Vi, đôi mắt khẽ sáng lên, cất giọng lớn nhỏ :
“Ở đây."
Diệp Vi bước nhanh tới, xuống đối diện .
Chàng trai, cũng chính là Dương Chinh Minh hỏi:
“Thay đổi kiểu tóc ?"
Diệp Vi mỉm :
“Tiệm cắt tóc của bạn mới khai trương, đến ủng hộ một chút."
Dương Chinh Minh gật đầu, ngắm Diệp Vi.
Cô cắt tóc ngắn từ đầu tháng sáu, khi họ gặp tháng tám tóc mới dài đến độ dài của kiểu tóc học sinh nữ.
bình thường cô ăn mặc theo phong cách già dặn nên trông vẻ non nớt của học sinh cấp ba, trái còn thêm mấy phần chín chắn.
Đến tháng chín tóc cô thể buộc lên , thỉnh thoảng cô sẽ b.úi tóc lên, lúc thì lạnh lùng, lúc thì thêm mấy phần dịu dàng.
Nay tóc cô dài đến vai, uốn kiểu lông cừu, áo len cao cổ màu trắng phối với áo măng tô chiết eo màu đỏ, trông thêm mấy phần lộng lẫy kiểu Hong Kong.
Ồ còn nữa, hôm nay họ đều mặc áo len phối với áo măng tô.
Dương Chinh Minh nghĩ thầm, :
“Kiểu tóc mới hợp với cô."
“Bạn giúp chọn đấy."
Diệp Vi mỉm , đầu quanh một lượt hạ thấp giọng hỏi:
“Mời khách ăn ở đây liệu lắm ?"
Cô chê bai môi trường của tiệm cơm, những tiệm con phố ngoài khu tập thể nhà máy cơ khí cơ bản cũng trang trí giống như ở đây, nào cô ăn cũng thấy ngon.
hôm nay ăn là với mục đích nhờ vả giúp đỡ, là đến những nơi cao cấp như khách sạn Hòa Bình, nhưng ít nhất cũng nên tìm một tiệm cơm t.ử tế một chút chứ?
“Không cần lo lắng, tiệm cơm là do chọn."
Dương Chinh Minh :
“Con quá coi trọng chuyện ăn mặc, gần đây đang bận dự án gần đây nên đến tiệm ăn, quá phiền hà nên hẹn gặp mặt ở đây."
Diệp Vi “ồ" một tiếng, nhớ đến những gì b-ình lu-ận , bèn hỏi:
“Dự án đang bận liên quan đến việc khai thác đường Hoàng Hà thành phố ẩm thực ?"
Trong mắt Dương Chinh Minh thoáng qua một tia ngạc nhiên:
“Cô chuyện ?"
Diệp Vi ngờ đúng là như , sững một lát :
“ hình như qua, đây cứ ngỡ là lời đồn, ngờ là thật, Tiêu là tham gia việc thiết kế phương án ?"
Năm nay chính quyền quận Hoàng Phố liên tiếp nhận những lá thư đề nghị tăng thêm tiệm cơm bên cạnh đường Nam Kinh, khi thảo luận, cấp quyết định chọn địa điểm tại đường Hoàng Hà.
[1]