Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 131
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:43:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
…
Nhìn những dòng đ-ạn mạc đột nhiên xuất hiện, Diệp Vi chớp chớp mắt.
Nghĩa là, nhà máy cơ khí chỉ chuyển đổi sản xuất thành công mà còn trở thành doanh nghiệp đầu ngành điện máy?
Còn cô, sẽ trở thành cổ đông của nhà máy cơ khí, , nên là của Đồ điện Tín Đức trong đợt cải tổ ?
“Tiểu Diệp?"
Thấy Diệp Vi mãi lên tiếng, giống như đang thẫn thờ, La Lệ Quyên lên tiếng giục.
Diệp Vi bừng tỉnh, vội vàng :
“Nhóm chuẩn cải tổ thành lập, công việc chị cũng giao xuống , lúc em mà thủ tục tạm nghỉ hưởng lương, trướng chị chẳng thiếu một việc ?
Cho dù sắp xếp mới đến, chắc chắn cũng cần thời gian thích nghi.
Nhà máy cơ khí là nơi em lớn lên, nhân viên tài vụ cũng là công việc đầu tiên của em, gì em cũng thể rời lúc ."
Nâng cao mục đích ở , Diệp Vi vỗ ng-ực :
“Cũng xin trưởng phòng cứ yên tâm, em nhất định sẽ cân bằng công việc và việc kinh doanh bên ngoài, nghiêm túc thành từng hạng mục công việc chị giao phó, càng để gánh vác .
Em cũng thể đảm bảo với chị, khi cải tổ kết thúc, em chắc chắn sẽ bỏ dở giữa chừng, cho dù chị đuổi em , em cũng !"
Lời bày tỏ thái độ mang tính nửa đùa nửa thật Lay động La Lệ Quyên, bà :
“Nếu em , tin em một , việc ."
Chương 62 Cổ phiếu nội bộ công nhân viên Thực chuyện Diệp Vi kinh doanh khấm khá, còn thuê thêm nhân viên truyền ngoài…
Thực chuyện Diệp Vi kinh doanh khấm khá, còn thuê thêm nhân viên truyền ngoài, trong khu tập thể ít việc cho cô, hoặc nhà việc cho cô.
những tìm đến cửa nhỉ, nếu dựa quan hệ hàng xóm cô trả lương cao một chút, thì là dựa việc cho cô để nắm rõ kênh nhập hàng của cô riêng.
Diệp Vi thực sợ loại , khi việc kinh doanh của cô phát đạt, ít bắt chước theo.
Ba nhà khác bán đồ trẻ em ở chợ đêm, vì bày sạp ở đó vài năm, chủ sạp khá giữ thể diện, việc bắt chước đều khá kín đáo, chỉ nhập về những mẫu đồ trẻ em tương tự như những mẫu bán chạy nhất của Diệp Vi.
những thấy Diệp Vi kinh doanh phát đạt mới đến chợ đêm bày sạp bán đồ trẻ em và đồ chơi thì khác, họ nếu là Lão Lâm, Lão Chu thứ hai thì cũng chẳng kém cạnh là mấy.
Kiểu dáng đồ trẻ em cơ bản là chép y nguyên những mẫu đang hot ở sạp Diệp Vi, đồ chơi cũng tương tự, còn bắt chước đặt một cái nhà phao nhún mang về.
Mặc dù cái nhà phao nhún đặt nhỏ hơn sạp Diệp Vi ít, nhưng trong chợ đêm chắc chắn đặt , nên học theo Diệp Vi bày ở phía bên cổng chợ đêm, tình cờ đối diện với Diệp Vi.
Sau khi khai trương còn giảm giá để cạnh tranh với Diệp Vi, Diệp Vi thu vé 5 hào, thu 3 hào, còn giới hạn .
Những đang xếp hàng sạp Diệp Vi thấy đều sang đối diện hết.
Còn vì thế mà cảm thấy cô đang trò “marketing khan hiếm", nếu đều là nhà phao, đối diện còn nhỏ hơn cô một nửa, thể cùng lúc cho cả trăm , mà cô đây mới sáu bảy chục hạn chế ?
Liên tục mấy ngày trời, nhà phao nhún phía đối diện đông nghẹt , trẻ con lên đó ngay cả cũng khó, sạp Diệp Vi bên trẻ con ít đến mức đếm hết một bàn tay.
Trong thời gian đó khuyên Diệp Vi giảm giá, cũng bảo cô bỏ giới hạn .
Ừm, vì lúc đó sạp Diệp Vi chẳng còn mấy khách, nhắc tới chuyện nhiều, nhưng mỗi đến cô đều kiên trì, cân nhắc đến sự an của các cháu nhỏ.
Một phụ khinh khỉnh, cảm thấy nhà phao đối diện đông như , con nhà họ cũng chẳng thấy —
Thực sự xảy chuyện.
Người bán hàng đối diện đến bày sạp đầy một tuần, nhà phao chút quá tải, một buổi tối nọ khi lũ trẻ đang nhảy nhót đó, nhà phao nổ ở một cái lỗ, khí bên trong nhanh ch.óng phun , lũ trẻ đang đùa nghịch đó cũng theo đó mà ngã lăn lóc.
Cuối cùng mặc dù xảy chuyện gì lớn, nhưng ít cháu nhỏ bầm tím ở khuỷu tay đầu gối, các phụ xót xa thôi.
Càng đáng giận hơn là gã bán hàng đêm đó sẽ bồi thường, nhưng hôm phụ tìm đến cửa, bỏ trốn .
Bồi thường đương nhiên là thể, đặt nhà phao tốn hơn một ngàn, bày sạp đầy một tuần, việc kinh doanh vẻ phát đạt, nhưng tiền vé cộng cũng đến ba trăm, đủ bù đắp chi phí.
Đã là lỗ vốn trắng tay, còn bắt bỏ tiền bồi thường cho lũ trẻ thương và phụ , chẳng là lấy mạng ?
Vì vụ t.a.i n.ạ.n , trong phụ còn ai lầm bầm Diệp Vi trò “marketing khan hiếm" nữa, mặc dù trẻ con mới thương, ít phụ dám cho con chơi nhà phao nữa, nhưng theo thời gian trôi qua, việc kinh doanh của sạp cô vẫn dần dần khôi phục.
Nói chung, trong vài bắt chước cạnh tranh, việc kinh doanh của Diệp Vi tuy ảnh hưởng, nhưng vì uy tín của cô khẳng định, nên mỗi sóng gió, việc kinh doanh của cô những giảm sút mà còn ngày càng phát đạt hơn.
, việc sợ bắt chước, và việc tuyển một nhân viên hận thể chữ “ nhắm kênh nhập hàng của cô" lên mặt, vẫn sự khác biệt lớn.
Dựa quan hệ hàng xóm cô trả lương cao thì càng , những mười phần thì đến tám chín phần là coi trọng việc cho Diệp Vi, chỉ tạm bợ một thời gian thôi.
Người EQ cao còn bày bộ dạng cầu xin, EQ thấp thì hận thể thẳng việc bày sạp chợ đêm là thấp kém, nếu nể tình hàng xóm thì họ chẳng thèm cho cô.
Diệp Vi là tuyển , tìm rắc rối cho , đương nhiên xem xét những .
lúc kênh tuyển đơn điệu, ai cửa hàng còn thể dán một tờ thông báo tuyển dụng lên cửa, đợi tự tìm đến, ai cửa hàng thì cơ bản đều là tuyển thông qua các mối quan hệ cá nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-131.html.]
Tất nhiên cũng thể đến thị trường lao động, hoặc trung tâm môi giới lao động, nhưng cả hai cách đều yêu cầu công ty hoặc cửa hàng, và đều nộp phí.
Diệp Vi thì đăng ký một công ty, cũng thuê cửa hàng, nếu cô tuyển sắp xếp trực tiếp việc tại cửa hàng thì dùng cách nào cũng dễ tuyển .
khi cửa hàng trang trí xong, việc kinh doanh bên chợ đêm Diệp Vi dự định dừng , một là việc kinh doanh thực sự kiếm tiền, một ngày cũng vài trăm đồng thu nhập; hai là ăn cho đến khi cửa hàng khai trương thể nhân tiện quảng cáo, kéo hết khách quen sang cửa hàng mới, thể mở hàng thuận lợi.
Mà điều kiện bên chợ đêm thực sự bình thường, buồn vệ sinh chỉ thể nhà vệ sinh công cộng, mùa đông tuy dựng lán nhưng vẫn ngăn gió lạnh.
Thông qua vài kênh cho dù tuyển nhân viên, đến chắc vài ngày rút.
Giang Vận sẵn sàng ở , một là lương Diệp Vi trả thực sự thấp, hai là bạn cô Kim Mẫn Mẫn đang bày sạp ở chợ đêm, cô chuẩn tâm lý về môi trường ở đây, ba là Diệp Vi vẽ cho cô một “chiếc bánh".
Tất nhiên, bây giờ cửa hàng bắt đầu trang trí, lời hứa của Diệp Vi cho cô cửa hàng trưởng còn là vẽ bánh nữa, nên cô mới thể yên tâm tiếp.
Cũng vì Giang Vận ở đó, Diệp Vi đây tuy ý định tuyển nhưng quá để tâm.
Dù nhà máy cơ khí năm giờ tan , mà lượng khách ở chợ đêm đến sáu giờ mới đông lên, Trương Giang Minh mua xe tải, từ khu tập thể đến chợ đêm lái xe đầy mười phút.
Thời gian hai bên chồng chéo , ngoại trừ việc bày sạp nên ngủ muộn sẽ chút mệt, còn đều .
Bây giờ cô sắp bận rộn , tình hình sẽ khác .
Diệp Vi đến chợ đêm, cùng Giang Vận dựng sạp lên, liền với cô chuyện cô phụ trách việc trang trí cửa hàng.
“Việc thi công cụ thể giám sát phụ trách, việc cô cần là kết nối với giám sát, nắm rõ tiến độ dự án, báo cáo với bất cứ lúc nào, trong quá trình đó nếu vấn đề gì cũng cần cô kết nối.
Cô cần ở đó suốt ngày, nhưng nhất là hai ngày thể đến một , tiền lương sẽ tính cho cô theo giá thị trường."
Nghĩ đến ban ngày Giang Vận còn việc thêm khác, Diệp Vi dừng một chút :
“Có thể tiền lương cao bằng việc thêm ban ngày của cô, nhưng cho rằng đây là một cơ hội rèn luyện , cô việc , đợi cửa hàng mở , cũng sẽ yên tâm giao cho cô hơn."
Cho dù Diệp Vi trả lương, Giang Vận cũng sẽ nhận nhiệm vụ .
Tại nhận chứ?
Diệp Vi giao nhiệm vụ cho cô, rõ ràng là trọng dụng cô mà!
Mặc dù Diệp Vi đây từng vẽ bánh cho cô, cho cô cửa hàng trưởng, nhưng khi lời hứa thực hiện, cô dám tin tưởng một trăm phần trăm.
Lúc lời Diệp Vi, Giang Vận trái yên tâm , bất kể thế nào, ít nhất là hiện tại, Diệp Vi thực lòng định giao cửa hàng cho cô.
Cô cũng tin rằng, chỉ cần thể việc , cửa hàng mở , xác suất cô cửa hàng trưởng là mười phần mười thì cũng chín phần chín.
Đã quyết định xong, Giang Vận :
“Chỉ cần thể mở cửa hàng, giám sát lương cũng sẵn lòng, ngày mai sẽ xin nghỉ việc thêm ."
Diệp Vi hài lòng với thái độ của cô, một tiếng , hỏi cô xem xung quanh ai đang tìm việc mà chịu khó một chút .
Nói lời , Diệp Vi chút hổ thẹn.
Nếu cô tìm việc, với cô chịu khó, cô lẽ sẽ .
khi cô bà chủ, đến lúc cần tuyển , thấy đây là một điểm nhất thiết nhấn mạnh.
Giang Vận ngập ngừng hỏi:
“Ý của chị Diệp là?"
“Sau sẽ khá bận, thể thời gian mỗi tối đều đến chợ đêm, cân nhắc đến việc một cô thể bận xuể, định tuyển thêm một nữa, giao việc trang trí cho cô cũng là vì lý do ."
Diệp Vi giơ tay chỉ một vòng :
“Môi trường ở chợ đêm cô cũng thấy đấy, nếu chịu khó, tuyển về chắc trụ ."
Giang Vận hiểu gật đầu, ngẫm nghĩ một lát :
“ thì quen ít cô gái từng nhân viên bán hàng, nhưng họ cơ bản đều công việc …
Có lẽ về hỏi thử xem ."
“Được, cô hỏi giúp ."
Diệp Vi đặt hết hy vọng Giang Vận, khi cân nhắc vẫn dán một tờ thông báo tuyển dụng cửa hàng đang trang trí, và ghi rõ khi cửa hàng khai trương, địa điểm việc là ở chợ đêm Tân Thôn.
Diệp Vi ngờ rằng, thông báo tuyển dụng còn phát huy tác dụng thì đưa nhân viên đến cho cô .
Người cũng ai khác, chính là em gái út Diệp Phương của cô.
Lúc Thượng Hải thực hiện kỳ thi đại học theo mô hình 3+1, tức là học sinh cần chọn một môn để học chuyên sâu trong sáu môn Vật lý, Hóa học, Sinh học, Địa lý, Lịch sử, Chính trị, nhà trường cũng sẽ căn cứ sự lựa chọn của học sinh để sắp xếp lớp học.
[1]
Cho nên khi lên lớp 11 nửa cuối năm, lớp của Diệp Phương sự đổi học sinh, cô cũng nhờ đó mà quen ít bạn mới.