Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:46:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đi cùng với thông báo bổ nhiệm Trần Linh, còn tin tức Diệp Vi chỉ tiêu tu nghiệp.”
Nếu là bình thường, công nhân viên trong nhà máy thể sẽ ý kiến về việc Diệp Vi chỉ tiêu tu nghiệp, vì cô trẻ tuổi thâm niên thấp mà.
hiện tại cô là cổ đông lớn thứ hai của Điện máy Tín Đức , khi thông báo bổ nhiệm phó trưởng phòng hạ xuống, công nhân viên trong nhà máy cũng đều đinh ninh cô sẽ đề bạt, kết quả cuối cùng lên là Trần Linh.
So với việc thăng chức, chỉ tiêu tu nghiệp mà Diệp Vi thực sự đáng là bao.
Công nhân viên trong nhà máy những ý kiến, còn ít bất bình cho cô, còn sự thất vọng của Chu Vinh, thì mấy để ý.
Tuy nhiên Chu Vinh cũng coi như co duỗi, đó để cạnh tranh vị trí phó trưởng phòng, ít đối đầu với Trần Linh.
Bây giờ Trần Linh đ-ánh bại , thoắt cái biến thành Phó trưởng phòng Trần, là đầu tiên đổi cách xưng hô.
Lúc Chu Vinh ở đó, Tôn Thục Lan phàn nàn với Diệp Vi:
“ là thể tướng mạo, đây thực sự nhận Tiểu Chu điều như thế."
Diệp Vi gật đầu đồng cảm sâu sắc:
“ ."...
Cùng với việc nhân sự phó trưởng phòng tài chính ngã ngũ, bản thảo thiết kế nhãn hiệu cũng xác định, Diệp Vi nhận hình ảnh, lập tức liên hệ với cửa hàng đặt biển hiệu, công việc đăng ký nhãn hiệu cũng đang tiến hành đồng thời.
Ngoài những việc , cô còn tìm dựa theo bức tranh Trần Nghi Ngọc vẽ, đặt tượng Bối Bối, chuẩn đặt trong cửa hàng Hành Tinh Bảo Bối.
Trong lúc bận rộn với những việc , thời gian khai trương Hành Tinh Bảo Bối cũng ấn định, chính là ngày mùng 1 tháng 5 năm nay.
Thời gian khai trương là do Diệp Vi xem lịch vạn niên chọn, ngày là ngày , thích hợp tế lễ, cưới hỏi..., tuy trong đó nhắc đến khai trương cửa hàng, nhưng cân nhắc đến việc ngày là ngày Quốc tế Lao động, cô cứ coi như nó thích hợp cho việc khai trương cửa hàng .
Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng hơn khiến cô chọn mùng 1 tháng 5 là, ngày nghỉ.
Hơn nữa ngày là thứ bảy, sẽ nối tiếp với chủ nhật nghỉ hai ngày.
Khi chỉ một ngày nghỉ, thể ở nhà giặt giũ dọn dẹp, nhưng nghỉ hai ngày, kiểu gì cũng dành một ngày ngoài chơi chứ?
Diệp Vi dự định tổ chức hoạt động liên tục trong ba ngày, cố gắng tạo dựng danh tiếng.
Vì , cô còn đăng quảng cáo ba ngày tờ “Tin chiều Thượng Hải".
Vốn dĩ Diệp Vi đăng quảng cáo một tuần hoặc lâu hơn, nhưng một hồi tìm hiểu, phát hiện chi phí thực sự hề rẻ.
Giống như tờ “Tin chiều Thượng Hải" cô tìm, vì tầm ảnh hưởng lớn, đăng quảng cáo màu nguyên trang một kỳ tốn tới vài vạn tệ, quảng cáo đen trắng nguyên trang chi phí là từ một đến hai vạn.
Quảng cáo ở các kẽ hở thì rẻ hơn, đăng một kỳ chỉ cần vài trăm tệ, nhưng quảng cáo ở đây thường dễ ngó lơ.
Nếu việc kinh doanh của cửa hàng Diệp Vi khởi sắc, thỉnh thoảng đăng một kỳ quảng cáo ở kẽ hở thì cũng , một là phần nào thể thu hút một khách hàng, hai là lợi cho hình ảnh thương hiệu, để đây là một cửa hàng ven đường tùy tiện, mà là thương hiệu.
bây giờ, điều Diệp Vi là sự rầm rộ, cho nên quảng cáo kẽ hở cần cân nhắc, diện tích một phần tư trang cô cũng thấy nhỏ... khi cân nhắc, Diệp Vi đặt quảng cáo màu nửa trang trong ba ngày tờ “Tin chiều Thượng Hải".
Tiền in màu bỏ , Diệp Vi bủn xỉn ở những phương diện khác, tìm vài câu quảng cáo dễ nhớ, nhờ Trần Nghi Ngọc vẽ một bức tranh quảng cáo.
Ngoài , Diệp Vi in vài nghìn tờ rơi, lấy một phần mang đến chợ đêm Tân Thôn, phát cho những khách hàng thường xuyên đưa con đến chơi nhà bạt nhún.
Bởi vì trong thời gian trang trí cửa hàng, Giang Vận luôn chạy chạy hai bên, khá vất vả.
Hơn nữa khi cửa hàng mở cửa, việc kinh doanh ở chợ đêm Diệp Vi định tiếp tục nữa, nên dừng kinh doanh sớm hai ngày, để Giang Vận thể nghỉ ngơi thêm hai ngày.
Sau đó, Diệp Vi tìm Hồ Hiểu Lệ chuyện một chút.
Địa điểm chuyện là quán ăn bên ngoài trường cấp ba của cô và Diệp Phương, Diệp Vi đặt một phòng riêng ở đây, mời hai ăn cơm.
Ăn xong, Diệp Vi bảo Diệp Phương về , giữ Hồ Hiểu Lệ hỏi dự định tương lai của cô bé.
Hồi Tết Hồ Hiểu Lệ quả thực hạ quyết tâm bỏ học , nhưng nửa năm học , ý định bỏ học của cô bé còn kiên định như nữa.
Không là chịu cái khổ , khổ đến mấy, cũng thể khổ bằng việc bố cô bé thua sạch tiền trút giận lên cô bé và .
Mà là mấy tháng nay thành tích của cô bé tuy thể định ở top 3 khối như , nhưng top 10 thì vấn đề gì, đồng thời thu nhập từ việc cho Diệp Vi đủ để nuôi sống cô bé và , cô bé cảm thấy thể kiêm nhiệm , nên dễ dàng từ bỏ việc học.
Học tập đổi vận mệnh, cơ hội học đại học, ai mà dễ dàng từ bỏ chứ?
Ngập ngừng hồi lâu, Hồ Hiểu Lệ hỏi:
“Hành Tinh Bảo Bối khi khai trương sẽ mở cửa đến tám giờ rưỡi tối, em thể giống như đây, ban ngày học, buổi tối ?"
“Có thể, nhưng khuyên em như ."
Hồ Hiểu Lệ đầu tiên là vui mừng, đến vế thì mặt tái nhợt.
Diệp Vi thấu tâm tư cô bé, thở dài :
“ xem bảng điểm của em, , thể duy trì thành tích hiện tại trong điều kiện học , em chắc chắn nỗ lực, nhưng mà ——"
Cô chuyển lời , “Dựa theo thành tích đây của em, lớp mười hai nỗ lực một chút, em cơ hội Đại học Bắc Kinh hoặc Thanh Hoa.
Bây giờ em vẫn thể duy trì thứ hạng trong top 10 khối, nhưng lên lớp mười hai, lúc nước rút ác liệt nhất, những khác một ngày hai mươi bốn tiếng, ít nhất thể học mười mấy tiếng, còn em thì ?
Liệu còn giữ vững thành tích ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-144.html.]
Hồ Hiểu Lệ gì, đại đa trẻ em thời thơ ấu đều học ở Đại học Bắc Kinh và Thanh Hoa.
Sau khi lên cấp hai, cấp ba, những thành tích lắm lẽ sẽ nhận thực tế, chuyển mục tiêu sang các trường khác, hoặc vì lý tưởng mà chọn trường đại học nhất về chuyên ngành đặc thù.
Thành tích của Hồ Hiểu Lệ luôn , dựa theo thành tích ban đầu của cô bé, là chắc chắn đỗ Bắc Kinh, nhưng nỗ lực một chút là hy vọng, cho nên ước mơ của cô bé bao giờ đổi.
Cũng vì gia cảnh , mục tiêu thi hai trường đại học của cô bé kiên định hơn bất kỳ ai.
Cho đến khi biến cố xảy , để sống sót, cô bé buộc từ bỏ ước mơ.
Hồ Hiểu Lệ đỏ hoe mắt :
“Chỉ cần thể tiếp tục học, em trường đại học nào cũng ."
“ em nhớ , thực sự thể cam lòng ?"
Diệp Vi hỏi, đợi Hồ Hiểu Lệ trả lời tiếp, “Ở độ tuổi , em coi trọng lòng tự tôn hơn tiền đồ, là chuyện bình thường, nhưng đợi em ngoài xã hội, em sẽ phát hiện lòng tự tôn thực chẳng là gì cả, vả , bằng lòng tài trợ cho em học là giẫm đạp lên lòng tự tôn của em, họ chỉ cảm thấy tiếc nuối, em rõ ràng thể một tương lai hơn."
Nghe đến đây, Hồ Hiểu Lệ kìm , ôm mặt thành tiếng.
Diệp Vi lấy một tờ khăn giấy đưa qua, tiếp tục :
“Hiểu Lệ, nếu em tương lai hối hận, nhất là từ bỏ công việc, trở trường học.
Nếu em lo lắng về tiền bạc, thể tài trợ cho em đến khi nghiệp cấp ba."
Diệp Vi những lời như sẽ trả học phí đại học Hồ Hiểu Lệ, nếu cô bé thể thi đỗ một trong hai trường Bắc Kinh hoặc Thanh Hoa, cho dù trường học phát học bổng cho cô bé, thì nhà máy dệt bông và lãnh đạo khu phố nơi cô bé ở đều sẽ để cô bé vì đóng nổi học phí mà học đại học.
Cho dù đỗ Bắc Kinh, Thanh Hoa, mà thể các trường đại học trọng điểm ở Thượng Hải, ngoại trừ năm đầu tiên chút khó khăn, đó cô bé gia sư đều thể kiếm học phí và sinh hoạt phí, nếu thực sự , còn thể xin v-ay v-ốn sinh viên và học , luôn cách.
Khó khăn hiện tại cô bé đang đối mặt, cho cùng chỉ một nguyên nhân, tuổi tác của cô bé quá nhỏ, vẫn trưởng thành đến mức thể gánh vác trọng trách.
Hồ Hiểu Lệ Diệp Vi những lời là vì cho , cũng chính vì , cô bé mới chút cầm nước mắt.
Dùng liền mấy tờ khăn giấy, Hồ Hiểu Lệ mới nghẹn ngào tiếng lòng:
“Em lo lắng cách nào báo đáp chị."
Cô bé Diệp Vi bụng, nhưng ngay cả bố ruột còn dựa , cô bé lấy tư cách gì để trông mong khác thể giúp đỡ mãi chứ?
Cô bé cũng lo lắng bây giờ nhận tài trợ, lỡ ngày nào đó tài trợ đổi ý, rút sự giúp đỡ, cô bé sẽ rơi cảnh ngộ khó khăn hơn.
Cho nên sự lựa chọn cô bé đưa chỉ vì lòng tự tôn, mà còn là vì cầu sự định.
Diệp Vi nghĩ một lát :
“Nếu em lo lắng điểm , thì càng nên học tập cho , thành tích là ưu thế lớn nhất của em, em từ bỏ nó chẳng khác nào tự c.h.ặ.t đứt cánh tay, đợi đến khi em mất cả ưu thế , rơi cảnh khốn cùng như hiện tại, e là còn ai bằng lòng giúp em nữa .
nếu em học hành thành đạt, báo đáp sự tài trợ hiện tại của thì đầy cách, nếu thực sự , em còn thể đến giúp việc, chắc chắn sẽ hoan nghênh."
Câu cuối cùng Diệp Vi là đùa, nếu Hồ Hiểu Lệ thực sự thể thi đỗ những trường đại học top đầu cả nước, các đơn vị tranh giành cô bé mà đầy, cô bé chắc trúng “ngôi chùa nhỏ" của Diệp Vi.
cũng , Hồ Hiểu Lệ hiện tại mới lớp mười một, nghiệp đại học ít nhất cũng năm năm nữa.
Đến lúc đó quy mô kinh doanh của Diệp Vi chắc nhỏ, nếu thương hiệu thể tạo dựng , chừng thực sự cơ hội thu hút Hồ Hiểu Lệ, hoặc những sinh viên nghiệp trường danh tiếng khác đến việc cho cô.
Tóm , hôm nay gieo một hạt giống lòng Hồ Hiểu Lệ, chừng ngày nào đó nó sẽ bén rễ nảy mầm.
Hồ Hiểu Lệ là thông minh, mặc dù vì lý do gia đình mà suy nghĩ nhiều, dám đặt hy vọng khác, nhưng Diệp Vi giảng giải đạo lý cặn kẽ cho cô bé , cô bé thể hiểu sự lựa chọn nào là nhất cho .
Kết quả đúng là như , một hồi cân nhắc lâu dài, cô bé chấp nhận sự tài trợ của Diệp Vi, quyết định trở trường học.
Mà đúng buổi tối Hồ Hiểu Lệ trở trường học tự học buổi tối vài tháng xa cách, những ngày tháng cũng nhẹ nhàng chuyển từ tháng tư sang tháng năm.
Mùng 1 tháng 5, rộng là ngày lễ của tất cả những lao động, hẹp , đó là ngày Hành Tinh Bảo Bối khai trương.
Chương 68 Hành Tinh Bảo Bối
“Mẹ!
Mẹ xong ạ!"
“Đến đây, đến đây!"
Người phụ nữ trẻ uốn tóc xoăn, ăn mặc thời thượng bước khỏi phòng, thấy đứa con trai chờ sẵn ở cửa từ sớm, tức giận , “Giục giục giục, bình thường học thấy con tích cực thế ?
Hôm nay chơi một ngày, ngày mai chỉ ở nhà bài tập thôi ?"
Nghĩ đến việc chơi, nhóc con đáp dứt khoát:
“Biết ạ!"
Lý Tinh thấy , hài lòng nhếch môi, đến cửa giày da, ngoài khóa cửa , dắt tay con trai xuống lầu.
Trong lúc đó gặp hàng xóm ở lầu , đối phương thấy họ như , hỏi:
“Lại đưa con chơi ?"