Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:46:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phuương Thiện cũng là nhân viên kỳ cựu của nhà máy, cô chen lời:

 

“Không chỉ , tầm năm ngoái, nhà máy còn chẳng thể khởi công, lương phát nổi.

 

Năm nay thì , công nhân hai ca đảo liên tục còn đủ , lương thực lĩnh của cũng tăng lên ."

 

Cung Thu Bình là mới, rành lắm về tình hình của nhà máy cơ khí, nãy giờ khó xen câu chuyện, đến đây mới tìm cơ hội :

 

bên phòng nhân sự bảo nhà máy sắp tuyển đấy."

 

“Tuyển ?"

 

Tôn Thục Lan và Vu Thiến đều tin , đồng thanh ngoắt hỏi:

 

“Nói lúc nào thế?

 

Có chắc là thật ?

 

Lần tuyển bao nhiêu ?

 

Có yêu cầu gì ?"

 

Hàng loạt câu hỏi dồn dập khiến Cung Thu Bình sững , cô ngập ngừng đáp:

 

“Hai hôm vệ sinh, mấy đồng nghiệp bên phòng nhân sự thế.

 

Nghe ý họ thì chắc là tám chín phần mười .

 

Cụ thể tuyển bao nhiêu, yêu cầu thế nào thì rõ, chỉ chủ yếu là tuyển công nhân phân xưởng.

 

Chị Tôn, chị Vu, hai quan tâm chuyện là để...?"

 

Tất nhiên là dò hỏi cho rõ để báo tin cho bạn bè .

 

Tuy Điện máy Tín Đức tiến hành cải tổ chế độ cổ phần, nhưng hiện tại nhà nước vẫn nắm giữ phần lớn cổ phần.

 

So với những năm , phúc lợi năm nay của nhà máy những kém mà tiền công nhân cầm về tay còn nhiều hơn.

 

Nếu thể ngóng tin tức sớm để báo cho nhà, Tín Đức thì cũng là một cái ơn mà.

 

ngoài mặt, cả hai đều chỉ :

 

hỏi bâng quơ thôi."

 

Thấy Diệp Vi bắt đầu dọn dẹp đồ đạc, Tôn Thục Lan dậy hỏi:

 

“Cần giúp gì ?"

 

“Dạ cần , cũng chẳng bao nhiêu đồ."

 

Diệp Vi lấy quyển sổ tay cuối cùng từ ngăn kéo , lật xem đưa cho Cung Thu Bình:

 

“Đây là sổ ghi chép lúc mới , đều là những vấn đề thể gặp trong công việc, lẽ đây giảng kỹ hết cho cô, cô cầm về , lúc rảnh rỗi thì lật xem."

 

đem cây b.út máy dùng và mấy chậu hoa tốn ít công sức chăm bón chia cho Tôn Thục Lan và Vu Thiến.

 

Vu Thiến thì còn đỡ, Tôn Thục Lan nhận lấy cây b.út máy xong liền đưa tay quẹt mắt:

 

“Tiểu Diệp , em thế cứ như thể chúng gặp nữa ."

 

Diệp Vi mỉm :

 

“Làm gì đến mức gặp , em vẫn còn ở khu tập thể mà."

 

“Không chuyển nhà ?"

 

“Không chuyển ạ."

 

Giao chùm chìa khóa dùng mấy năm nay cho Cung Thu Bình, lúc tiếng chuông tan tầm vang lên.

 

Diệp Vi kéo khóa ba lô, khoác lên vai, vẫy tay chào :

 

“Em đây, tạm biệt ạ."

 

Nói xong, Diệp Vi rời .

 

Khi sắp bước khỏi tòa nhà văn phòng nhà máy, Diệp Vi ngoảnh nơi việc vài năm qua, trong lòng chút luyến tiếc, nhưng nhiều hơn cả là sự mong đợi tương lai.

 

Liệu ?

 

Có lẽ là .

 

liệu đây việc nữa ?

 

Chắc là .

 

Chương 76 Báo danh

 

“Đến trường nhớ việc đầu tiên là nộp học phí để báo danh đấy."

 

Ăn sáng xong, Diệp Vi về phòng, lấy từ ngăn kéo hai phong bì chuẩn sẵn, đưa cho em trai và em gái.

 

Diệp Binh lúc đầu nhận, tiền, nhưng Diệp Vi vẫn kiên quyết nhét phong bì tay và dặn:

 

“Em thể kiếm tiền là , nhưng bất kể lúc nào chị cũng hy vọng em nhớ kỹ, bây giờ em vẫn là sinh viên, nhiệm vụ quan trọng nhất là học tập.

 

Kiếm tiền cũng , nhưng đừng để bê trễ việc học."

 

Diệp Binh khi lên đại học đổi nhiều, là hư hỏng , mà là dường như đ-âm đầu tiền.

 

Cách ví von mang nghĩa , Diệp Vi mấy năm nay cũng thế.

 

Thỉnh thoảng cô nghĩ , cảm thấy lẽ những từng nghèo khó sẽ đặc biệt yêu tiền, cũng kiếm nhiều tiền hơn.

 

một cách nghiêm túc, lúc gia đình họ khó khăn nhất, trong sổ tiết kiệm vẫn hơn một vạn.

 

điều đó nghĩa là cuộc sống của họ dư dả, lúc đó trong nhà hai học sinh, mà nguồn thu nhập chỉ lương của cô.

 

Năm nhà máy liên tục mấy tháng phát nổi lương, ba chị em họ thực sự cảm thấy sắp tiêu đời đến nơi .

 

Vì thế, Diệp Binh thậm chí định bỏ học để thuê kiếm tiền phụ giúp gia đình.

 

Mặc dù đó chuyển nguy thành an, cô thấy b-ình lu-ận màn hình ảo mà tích trữ hàng trăm tờ chứng nhận quyền mua cổ phiếu, ngày sống của gia đình ngày càng lên, nhưng nhiều chuyện xảy thì sẽ để dấu vết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-163.html.]

 

Trong lòng họ luôn cảm giác khủng hoảng, và luôn kiếm thật nhiều, thật nhiều tiền hơn nữa.

 

Hồi khai giảng năm ngoái lâu, Diệp Binh dùng vài trăm tệ kiếm trong kỳ nghỉ hè để nhập một đống đồ ăn đồ dùng về, mở một tiệm tạp hóa nhỏ ngay trong ký túc xá.

 

ăn , hết một học kỳ kiếm hơn một ngàn tệ.

 

là vì kiếm tiền khiến đỏ mắt, mở tiệm tạp hóa trong ký túc xá đông lên nhà trường chú ý quản lý c.h.ặ.t.

 

Sau Tết khai giảng định tiếp tục nghề cũ, kết quả hàng nhập về thì trường bắt đầu kiểm tra gắt gao chuyện .

 

Thật trùng hợp, đầu tiên kiểm tra chính là Diệp Binh.

 

Cũng may là bình thường cư xử với bạn bè trong lớp khá nên nhận tin .

 

Cậu lập tức bóc ít đồ ăn vặt chia cho các bạn cùng phòng và hai phòng bên cạnh, đợi kiểm tra đến thì bảo đồ nhà mua cho để chia cho các bạn.

 

Thầy giáo xong, nhắc chuyện năm ngoái mở tiệm tạp hóa, xong cũng phủ nhận, chỉ ngạc nhiên hỏi trường quy định thế ?

 

Nhà trường thực sự quy định liên quan, thậm chí chuyện năm nay mới bắt đầu kiểm tra, thầy giáo tự nhiên gì.

 

Lại cam đoan mở tiệm trong ký túc xá nữa, thầy chỉ giáo d.ụ.c miệng vài câu dẫn .

 

Tiệm tạp hóa nữa, Diệp Binh nhớ đến Kim Mẫn Mẫn mà Diệp Vi quen khi bày hàng ở chợ đêm, ban đầu cô cũng bày sạp bán phụ kiện ở ngoài trường đại học.

 

Thế là rủ thêm hai bạn học, tranh thủ ngày nghỉ một chuyến đến chợ hàng sỉ ở tỉnh Chiết Giang.

 

thẩm mỹ của bình thường, khi rủ hợp tác, cân nhắc đến vấn đề cấu trúc nhân sự, tìm một nam sinh tài ăn và một nữ sinh công nhận là gu ăn mặc.

 

Đến chợ sỉ, dùng chiêu kể khổ với bà chủ sạp, bảo nhà nghèo, là sinh viên khởi nghiệp, kiếm một làn sóng đồng cảm, nhân cơ hội nhờ đối phương giới thiệu những mẫu phụ kiện dễ bán.

 

Cuối cùng tổng hợp từ gợi ý của bà chủ sạp và sở thích cá nhân của bạn nữ, nhập một lô dây buộc tóc, phụ kiện về, lúc rảnh rỗi thì con phố phía hai ngôi trường cạnh để bày hàng.

 

Vì phụ kiện nhập về , bản cũng ngày đầu bán dạo, cái miệng luyện đến mức trơn tru nên khi khai trương ăn khấm khá.

 

Nghỉ hè Diệp Binh vốn định thừa thắng xông lên, mở rộng quy mô, cố gắng kiếm đủ tiền trong hè để khi khai giảng thuê hẳn một cửa hàng ở phố .

 

bạn nữ hợp tác cùng nhà quản lý nghiêm, nghỉ hè là về quê.

 

Bạn nam thì ở , nhưng mắt của đối phương còn kém cả .

 

Diệp Binh cân nhắc một hồi, quyết định phụ kiện nữ vẫn nhập những loại đó, nhập thêm một vòng tay, dây chuyền, kính mát, khuyên tai mà nam giới thể thích.

 

Kết quả cả hai mảng ăn đều , lợi nhuận một ngày dám nhiều, nhưng một hai trăm tệ là .

 

Tháng đầu tiên của kỳ nghỉ hè, họ kiếm hơn bảy ngàn tệ.

 

Vì ban đầu hợp tác là Diệp Binh bỏ tiền, bạn nữ phụ trách chọn mẫu, bạn nam chủ yếu bỏ công sức, nên chia chác là Diệp Binh chiếm phần lớn.

 

Sau kiếm tiền, để mở rộng quy mô kinh doanh, họ cũng lượt bỏ thêm tiền , nhưng tỉ lệ chia lợi nhuận cơ bản đổi.

 

Cho đến khi bạn nữ về quê nghỉ hè, cổ phần của cô quy đổi thành tiền mặt trả , và bạn nam tăng tỉ lệ sở hữu nên bỏ tiền tương ứng để mua phần cổ phần đó.

 

Giới hạn của Diệp Binh là chia năm-năm, nên ban đầu đề nghị bỏ thêm một phần vốn, bạn nam bỏ thêm hai phần.

 

đối phương sợ lỗ tiền, một xu cũng bỏ thêm, nên cuối cùng tỉ lệ chia là Diệp Binh bảy, bạn học ba.

 

Tính , tháng bảy nhận về tay hơn năm ngàn, bạn học hơn hai ngàn.

 

cách lớn nhưng Diệp Binh thấy quá đáng, vốn dĩ tiền ăn là do bỏ , lúc sẵn sàng cho mỗi ba phần cổ phần là nể tình bạn học .

 

Trước khi nghỉ hè bắt đầu, cũng cho bạn nam cơ hội tăng tỉ lệ sở hữu, nhưng cảm thấy đây đều là bạn nữ phụ trách chọn mẫu, tin tưởng mắt của Diệp Binh nên chịu bỏ thêm tiền.

 

Thế nên đến lúc chia tiền, đương nhiên sẽ khách sáo.

 

Ai ngờ bạn học thấy cầm về tay gấp đôi thì tâm lý mất cân bằng.

 

Đầu tháng tám chia tiền xong liền bỏ tiền để tăng tỉ lệ cổ phần của lên.

 

Diệp Binh liền tính toán một khoản dựa vốn hiện của họ, đưa kết luận:

 

nếu bạn học chia năm-năm thì ít nhất bỏ ba ngàn tệ.

 

Tổng cộng tháng bảy bạn học mới chia hơn hai ngàn, tự nhiên bỏ nhiều tiền như thế, bèn Diệp Binh thu hồi một phần vốn đầu tư để bù tiền .

 

Diệp Binh sẵn sàng nhượng bộ vì sự hợp tác, nhưng cũng tính khí.

 

Thấy đối phương đằng chân lân đằng đầu như , đương nhiên đồng ý, bèn ít lời vốn định giữ kín trong lòng.

 

Đối phương cho cứng họng, thấy Diệp Binh cứng rắn như nên chọn lùi bước.

 

trong lòng luôn phục, đó nửa tháng mấy kiếm chuyện, lấy cớ nhà nhớ để đề nghị tách chung nữa.

 

Người thì giữ , Diệp Binh đồng ý tách .

 

Ai ngờ mấy ngày , nhận điện thoại của bạn nữ, cô hỏi thăm chuyện gì xảy , tiết lộ bạn nam liên lạc với cô , hy vọng khi khai giảng thể hợp tác cùng cô .

 

Diệp Binh rõ nguyên nhân, để bạn nữ tự lựa chọn sẽ hợp tác với ai.

 

Bạn nữ ngốc, hai đối tượng hợp tác, một hào phóng một keo kiệt, cô đương nhiên chọn .

 

Mặc dù sự lựa chọn của bạn nữ khiến Diệp Binh cảm thấy an ủi đôi chút, nhưng sự đ-âm lưng của bạn nam càng khiến buồn hơn.

 

Bởi vì đây và bạn nữ thực chất chỉ là quan hệ xã giao gật đầu chào hỏi, khi hợp tác mới dần thiết lên.

 

Bạn nam thì khác, đó là bạn quen ngay từ khi mới đại học.

 

Nếu vì quan hệ , Diệp Binh cũng sẽ rủ bạn nam cùng ăn, ai ngờ tình bạn của họ chịu nổi thử thách như thế, mới mấy tháng tan rã.

 

Vì tâm trạng , dù bán hết lô hàng cuối cùng vẫn còn một tuần mới khai giảng nhưng Diệp Binh mấy hứng thú nhập hàng, ở nhà ủ rũ mất mấy ngày.

 

Mãi đến hôm nay khai giảng mới miễn cưỡng vực dậy tinh thần.

 

Nghe Diệp Vi dặn dò, nhận lấy phong bì, Diệp Binh trong lòng hổ thẹn, cúi đầu :

 

“Chị, chị yên tâm, em sẽ đặt việc học lên hàng đầu."

 

Diệp Vi ừ một tiếng, nghĩ ngợi khuyên:

 

“Chuyện cạch mặt bạn bè, em cũng đừng quá buồn, đời những thực sự chỉ thể cùng khổ chứ thể cùng sướng."

 

Thực tế, Diệp Vi cảm thấy bạn của Diệp Binh là thể cùng khổ.

 

 

Loading...