Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 167

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:46:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đường cũ thì mấy dễ lái, đường hẹp vạch phân cách rõ ràng cho xe cộ và bộ, thỉnh thoảng xe đạp, xe máy tạt ngang tạt ngửa.

 

Diệp Vi sợ xảy chuyện nên lái ô tô mà tốc độ chỉ bằng xe đạp, vì thế ít phía bóp còi inh ỏi.”

 

Nếu chỉ một Diệp Vi, chắc chắn cô sẽ hoảng hốt, lo lắng lái sai.

 

Dương Chinh Minh lái xe mấy năm, kinh nghiệm đầy , mỗi khi phía bóp còi đều bảo cô vấn đề gì, là do tài xế phía quá nôn nóng thôi.

 

Dần dần Diệp Vi cũng bình tĩnh .

 

Quay gara, trạng thái của Diệp Vi khác hẳn so với lúc mới lên xe, trông thậm chí còn chút nhàn nhã.

 

Điểm hảo duy nhất là lùi xe mượt mà cho lắm, suýt chút nữa là đ-âm tường, may mà cô kịp thời đạp phanh nên chuồng thành công.

 

Thực cũng nhất thiết chuồng, dù thời gian còn sớm, Diệp Vi mời Dương Chinh Minh ăn bữa cơm mới về, nhưng quanh gara tuy náo nhiệt nhưng chẳng mấy quán cơm, ăn chỗ khác.

 

Cô cứ để xuống ở ven đường, đợi Dương Chinh Minh lấy xe luôn.

 

đằng nào cũng luyện nên Diệp Vi luyện luôn cả lùi xe chuồng, để đỡ lúng túng khi một lùi xe.

 

Cũng may là nền tảng của cô tệ, một là thành công.

 

Đỗ xe xong, Diệp Vi và Dương Chinh Minh hẹn ăn cơm, đó lái xe dẫn đường phía , cô lái xe theo , cùng về phía nhà hàng.

 

Ăn cơm xong, cứ thế lái xe về khu tập thể.

 

Vẫn là đưa đến đầu đường, hai vẫy tay chào tạm biệt, Diệp Vi một lái xe .

 

Kể từ khi Trương Giang Minh mua xe tải, ăn phất lên như diều gặp gió, ít trong khu tập thể bắt đầu rục rịch ý định.

 

mấy vạn tệ con nhỏ, dù thể v-ay v-ốn nhưng dám hạ quyết tâm gánh nợ cũng chẳng mấy.

 

Chưa kể lái xe cần bằng lái, mà Thượng Hải quy định đăng ký lấy bằng lái bắt buộc qua trường dạy lái, nhiều ngóng tiền học phí trường lái là lập tức thối lui ngay.

 

Những thối lui chỉ mấy bác tài lái xe nhiều năm trong nhà máy.

 

lúc đầu họ mua xe là vì nhà máy cơ khí sa sút, tìm lối thoát khác.

 

Năm nay nhà máy cơ khí đổi tên thành Điện máy Tín Đức, hồi sinh trở , đội xe những bận rộn hơn mà còn tăng lương, thế là phần lớn đều dẹp bỏ ý định đó.

 

Chỉ một , thấy Trương Giang Minh mua xe tối ngày bận rộn túi bụi, trong lòng lúc nào cũng nung nấu ý định.

 

Vì thiếu tiền nên tìm một hàng xóm phất lên nhờ chứng nhận quyền mua cổ phiếu để hùn vốn, hai cùng mua một chiếc xe tải.

 

Lúc chiếc xe lái về, trong khu tập thể xem nhiều lắm.

 

xe tải và xe con tư nhân trong mắt vẫn sự khác biệt.

 

Xe tải là công cụ kiếm sống, còn xe con mới thực sự là thứ mà tiền mới dám mua.

 

Ngày Trương Giang Minh lấy xe về mà nhiều xem như , một là vì Lâm Lệ Phương quảng bá một đợt trong khu tập thể, hai là vì đó là chiếc xe cá nhân đầu tiên mua trong khu tập thể .

 

Cái gì đầu tiên thì bao giờ cũng nhận sự chú ý đặc biệt nhiều hơn, nhưng qua cơn tò mò đó cũng thấy chẳng gì to tát.

 

Còn chiếc xe của Diệp Vi lái về, tuy là chiếc xe cá nhân thứ ba mua trong khu tập thể, nhưng nó đồng thời cũng là chiếc xe con cá nhân đầu tiên.

 

Cho nên dù Diệp Vi hề quảng bá , nhưng vì qua giờ cơm tối, ngoài dạo hàn huyên vốn đông, nên lúc cô lái xe khu tập thể cũng gây một sự chấn động nhỏ.

 

Tuy nhiên khi Diệp Vi mua loại xe gì, trong những đến xem ít kẻ lộ vẻ thất vọng.

 

Tại xe con cá nhân thu hút sự chú ý của đến thế?

 

Tất nhiên là vì thời đại , trong lòng đại đa , xe con cá nhân là biểu tượng của sự giàu sang.

 

Mười mấy năm giá trị quan là càng nghèo càng vinh quang, nhưng giờ thời thế đổi , ngày nay giàu mới là tâm điểm của các câu chuyện.

 

Còn Diệp Vi, khi cô chớp mắt bỏ hai triệu tệ đầu tư nhà máy, cô là “đại gia" công nhận của khu tập thể .

 

Thế nên cô bao nhiêu tiền, bao giờ chuyển khỏi khu tập thể, bao giờ mua xe từ lâu trở thành chủ đề nóng hổi trong khu tập thể.

 

Về chuyện mua xe, thích bàn tán nhất là cô sẽ mua loại xe nào.

 

BMW, Mercedes?

 

Hay là Accord, Crown?

 

Ừm, tuy trong khu tập thể chẳng mấy ai mua nổi xe, nhưng khi bàn tán thì xe nhập khẩu là họ chẳng thèm để mắt .

 

Kết quả Diệp Vi mua những xe sang nhập khẩu mà giá còn đến mười vạn tệ, cái ... cũng chẳng đắt hơn chiếc xe tải của Trương Giang Minh là mấy nhỉ!

 

Lúc đó lầm bầm, là Diệp Vi chỉ bề ngoài thì vẻ giàu thôi?

 

Lời thốt , bên cạnh nhịn :

 

“Tùy tiện bỏ hai triệu tệ mà còn bảo tiền ?"

 

“Ý là, là cô giàu như chúng tưởng, khi hai triệu tệ đầu tư nhà máy là bộ tiền tiết kiệm còn khi mua nhà mở cửa hàng của cô ?

 

Nếu chỉ mua cái xe mấy vạn tệ?"

 

Lời cũng phần lý lẽ, ít suy nghĩ phụ họa theo, Diệp Vi đang lái xe, ai nấy đều thấy cô cũng chẳng lợi hại đến thế.

 

Cũng vẻ mặt khó tả, nghĩ bụng Diệp Vi dù tiền đến mấy thì xe cũng là cô lẳng lặng mua luôn , nhà cũng mấy căn, còn một cửa hàng hái tiền mỗi ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-167.html.]

 

Chuyện hai triệu tệ đầu tư nhà máy đầu năm càng khỏi bàn, tuy nhà máy lên sàn chứng khoán nhưng thị trường tự do, giá cổ phiếu của Điện máy Tín Đức sớm tăng hơn gấp đôi .

 

Nếu Diệp Vi sẵn sàng bán cổ phiếu trong tay thì ít nhất cũng bỏ túi năm triệu tệ.

 

đến cuối cùng, lời cũng chẳng .

 

Diệp Vi nhận sự đổi trong thái độ của , nhưng cô định chủ động bao nhiêu tiền.

 

Khoe giàu thể sướng, nhưng lẳng lặng mới thể phát tài lớn.

 

Nếu sớm mua một chiếc xe rẻ tiền thể khiến nghĩ tiền, chắc chắn cô dốc sức thi lấy bằng lái từ sớm , đợi đến tận bây giờ.

 

Chương 78 Bạn học

 

Mặc dù lớp bồi dưỡng tám rưỡi mới bắt đầu tiết đầu tiên, nhưng nhà máy cơ khí xa trường học, Diệp Vi cũng lo lắng vì kỹ thuật lái xe còn non nớt nên sẽ trễ nải đường, vì đặt báo thức lúc bảy giờ đúng.

 

Thức dậy vệ sinh cá nhân trong hai mươi phút là xong, Diệp Vi thu dọn đồ đạc khỏi nhà ngay.

 

Trước đây khi ăn sáng ở nhà ăn nhà máy, giờ rời khỏi vị trí công tác, tiện đến nhà ăn nữa, đành lái xe ngoài, mua một phần cơm nắm (thư phạn đoàn) và một phần sữa đậu nành ở quán ăn sáng ven đường để giải quyết.

 

Ăn no uống đủ, thời gian vẫn đến bảy giờ bốn mươi.

 

Diệp Vi lái xe, thận trọng xuất phát.

 

Lúc mới lên xe, Diệp Vi cảm thấy một giấc ngủ dậy như về trạng thái của ngày hôm qua, lúc lái xe thiếu sự nhàn nhã của lúc về hôm qua.

 

Cũng may cô quên đến thế, lái một lúc là cảm giác tay dần trở , chỉ lúc qua Bến Thượng Hải vì đông xe nên căng thẳng, bất giác chậm , còn các đoạn đường khác đều lái khá suôn sẻ.

 

Khoảng tám giờ hai mươi, Diệp Vi đỗ xe ở bên ngoài trường học, xách túi xuống xe.

 

Nói cũng khéo, xuống xe Diệp Vi thấy gọi tên từ đằng xa, cô ngoảnh đầu thì phát hiện đó là bạn học mới quen hôm qua, lục trí nhớ tìm tên hỏi:

 

“Vương Thụy Trân?"

 

“Là đây!"

 

Vương Thụy Trân vội vàng tới, thoáng qua chiếc xe đỗ bên cạnh, Diệp Vi, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc:

 

“Cô lái xe tới ?

 

Đây là xe của cô ?"

 

Mặc dù ở khu tập thể, Diệp Vi chỉ mong nghĩ giàu lắm, nhưng mặt các bạn học lớp bồi dưỡng, cô định giả nghèo.

 

Không lâu khi Hành Tinh Bảo Bối khai trương, Diệp Vi liên lạc với nhà sản xuất thú nhồi bông đang bán tại cửa hàng, bảo họ sản xuất hai ngàn con gấu bông Bối Bối.

 

Vì quy mô nhà sản xuất khá lớn, lúc đó Hành Tinh Bảo Bối mới khai trương lâu, đây Diệp Vi chỉ bày hàng ở chợ đêm, ăn đến mức đó, hai ba tháng mới nhập thú nhồi bông một , mà mỗi đơn hàng giá trị cũng lớn, nên đối với cả nhà máy thì cô thực sự là khách hàng lớn gì cho cam.

 

đây cô nhập thú nhồi bông sản xuất sẵn, chỉ việc với nhân viên bán hàng nên cảm thấy xem nhẹ, mãi đến hợp tác đặt theo yêu cầu , vấn đề mới bộc lộ .

 

Lần hợp tác ngay từ đầu chẳng suôn sẻ gì cho cam, vì cách quá xa, chỉ riêng việc mẫu thử giằng co lâu.

 

Nếu vì nhân viên bán hàng tận tâm tận lực, mà Diệp Vi nhất thời cũng rút thời gian Thâm Quyến, thể thế nhà sản xuất khác, thì chắc chắn cô hợp tác nữa .

 

mấy cái “nếu" đó xảy , nên sự hợp tác vẫn tiếp tục.

 

Vất vả lắm mới bàn đến giai đoạn sản xuất, Diệp Vi cứ ngõ thể yên tâm .

 

Kết quả vì nhà sản xuất thú nhồi bông chủ yếu hàng xuất khẩu, thỉnh thoảng sẽ nhận gia công cho một thương hiệu lớn.

 

Mà đơn hàng đặt hai ngàn con gấu bông thực sự lớn lắm, để đơn hàng xuất khẩu giá trị lớn thể giao đúng hạn, đơn hàng của Diệp Vi trì hoãn hết đến khác.

 

Vốn dĩ khi ký hợp đồng, nhân viên bán hàng bảo đơn hàng đơn giản và lượng ít như của cô thông thường một tháng là thể giao hàng, kết quả là kéo dài mãi đến tận thời hạn cuối cùng quy định trong hợp đồng mới giao hàng.

 

Cũng tại Diệp Vi còn quá yếu, nếu việc ăn của cô đủ lớn, giá trị đơn hàng đủ cao, thời hạn giao hàng tự nhiên thể do cô quyết định, nhà máy đồng ý thì cô thể liên lạc với nhà máy tiếp theo.

 

thực tế là quy mô kinh doanh của cô nhỏ, giá trị đơn hàng ít, cho dù chấp nhận thời hạn giao hàng mà nhà máy hứa hẹn, thì sang nhà máy khác cũng chẳng khác là bao, đành bấm bụng ký hợp đồng, và thầm cầu nguyện tốc độ của họ thể nhanh hơn một chút.

 

Ai ngờ khi ký hợp đồng, địa vị vốn yếu thế của cô càng yếu thế hơn.

 

, mặc dù thời hạn cuối cùng của hợp đồng, hai ngàn con gấu bông Bối Bối giao đúng hạn, và khi nhận hàng Diệp Vi kiểm tra, chất lượng .

 

kỳ nghỉ hè Diệp Vi vẫn tranh thủ bay một chuyến đến Thâm Quyến, khi khảo sát thực tế chọn nhà cung cấp thú nhồi bông mới.

 

Mặc dù hiện tại thấy bên hợp tác mới thái độ tệ, trông vẻ coi trọng vị khách hàng là cô hơn nhà máy đồ chơi đó.

 

lúc hợp tác với nhà máy , khi đặt đơn hàng gia công theo yêu cầu, Diệp Vi cũng chẳng thấy xem nhẹ.

 

Cho nên bây giờ mấy chuyện thì Diệp Vi thấy vẫn còn quá sớm.

 

trong lòng cô lo lắng chuyện khi đưa đơn hàng gia công theo yêu cầu cho nhà máy đồ chơi thì thái độ của bên sẽ đổi.

 

Một là vì quy mô nhà máy đồ chơi nhỏ hơn nhiều, hai là vì khi Hành Tinh Bảo Bối khai trương, lượng thú nhồi bông bán ngày càng nhiều, cô nhập hàng ngày càng nhiều hơn.

 

Nói cách khác, giờ cô coi là khách hàng lớn của nhà máy đồ chơi .

 

Chỉ cần não bộ của ông chủ nhà máy đồ chơi vấn đề gì thì sẽ xem nhẹ cô.

 

Mà nếu đối phương vấn đề thì cô cũng thể kịp thời đ-á văng nhà máy để tìm đối tác mới.

 

Cô tin rằng, chỉ cần Hành Tinh Bảo Bối ngày càng phát triển, tương lai chắc chắn sẽ ngày càng nhiều nhà máy đồ chơi sẵn sàng hợp tác với cô.

 

 

Loading...