Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:47:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mình đúng là sống ở khu Dương Thụ, nhưng cái nhà đó là cho ?
Nếu là cho , thậm chí bảo lấy cái nhà hiện tại đổi, cũng thể đồng ý, nhưng nó !
Hai nghìn hai trăm tệ một mét vuông, mua nhà ?
Đi Phố Đông ?"
“Phố Đông bây giờ phát triển ..."
“Có phát triển đến thì nó vẫn là Phố Đông!
Chẳng mấy mống , bỏ mười mấy vạn mua nhà ở đó, chẳng đầu óc chập mạch ?"
“ đúng, thấy hai em nhà hạng lành gì, đăng cái mẩu tin tìm gì đó, cũng là để tiếp tục lừa tiền của bọn thôi!"
“Mặc kệ các nghĩ thế nào, chắc chắn sẽ vì mấy nghìn tệ khấu trừ tiền đặt cọc mà mua nhà ở đó ."
Nghe thấy cụm từ “mấy nghìn tệ khấu trừ tiền đặt cọc", mắt một lóe lên, họ chỉ bán một tờ chứng chỉ, một tờ chứng chỉ là thể khấu trừ năm nghìn tệ, tổng chứng chỉ họ bán cộng , ít nhất cũng khấu trừ hai ba vạn tệ.
Tính theo căn hộ năm mươi mét vuông, tổng tiền nhà trừ tiền đặt cọc khấu trừ, một căn hai phòng ngủ chỉ cần hơn tám vạn tệ, tính mỗi mét vuông chỉ cần hơn một nghìn sáu trăm tệ.
Mà trong khu tập thể, một căn phòng đơn hai mươi mét vuông giá hơn hai vạn tệ, tính mỗi mét vuông cũng hơn một nghìn tệ, so sánh thì khu chung cư do bất động sản Minh Hạo phát triển cũng đắt hơn bao nhiêu.
Mỗi hộ trong khu chung cư đó còn nhà vệ sinh, nhà bếp độc lập, nếu thể dọn ở thì hơn nhiều so với việc ở trong khu tập thể lớn, ngày nào cũng cãi tranh giành vòi nước và nhà vệ sinh.
Về vị trí địa lý, sự phát triển của khu Dương Thụ nơi Đồ điện Tín Đức tọa lạc tuy sớm, nhưng những năm gần đây phát triển trì trệ, cũng cấp coi trọng lắm.
Phố Đông đây tuy là nông thôn, nhưng năm nay nhà nước đang dốc sức phát triển Phố Đông, đổ ít tiền, khu nào sẽ phát triển hơn thì thật khó .
Điểm rắc rối duy nhất là họ đều việc ở Đồ điện Tín Đức, nếu chuyển sang Phố Đông ở thì tiện lắm.
Những chỉ bán năm sáu tờ chứng chỉ còn nghĩ như , những bán hơn mười tờ thì càng nghiêng về phía mua nhà hơn, bởi vì họ chỉ cần bỏ thêm năm sáu vạn tệ nữa là thể mua một căn hộ thương mại hai phòng ngủ.
thấy đều mua, những d.a.o động khi đắn đo, hoặc là chọn im lặng, hoặc là hùa theo mua, mãi cho đến ngày Chủ nhật nghỉ lễ, một nhóm chạm mặt xe buýt, phà, mới phát hiện chẳng ai là thật thà cả.
Chuyện tương tự cũng từng xảy khi nhà máy cơ khí cải tổ chế độ cổ phần.
Cũng giống như đó, những da mặt mỏng khi thấy quen thì cúi đầu xuống, còn da mặt dày thì hỏi một cách hùng hồn:
“Chẳng mấy ngày các còn đây là trò l.ừ.a đ.ả.o ?
Sao hôm nay đều đến đây hết ?"
Người chất vấn cũng dạng , vặn hỏi ngược :
“Lúc đó bạn chẳng cũng chắc chắn mắc bẫy ?
Sao hôm nay cũng đến ?"
Một câu khiến lời nào.
Phải , tại đến, khác rõ, chẳng lẽ bản họ rõ ?
Thật là ngại ngùng quá .
Suốt dọc đường ngại ngùng đến đích, khi ở bên ngoài họ cảm thấy gì, đến phòng bán vé mới phát hiện bên trong mà đông thế !
Một nhóm , đều dùng ánh mắt hỏi:
“Bây giờ nhà ở Phố Đông dễ bán thế ?"
Cũng hẳn là dễ bán đến thế, phần lớn trong phòng bán vé đều giống họ, tìm đến vì chuyện khấu trừ tiền đặt cọc bằng chứng chỉ, khi mấy thì mặt đều lộ vẻ hiểu rõ, chuẩn tìm nhân viên công tác để tư vấn tình hình.
Nội dung tư vấn chủ yếu là thế nào để xác minh danh tính, chứng chỉ thực sự khấu trừ tiền đặt cọc theo mức năm nghìn tệ mỗi tờ , và vay tiền mua nhà thì mỗi tháng trả bao nhiêu tiền gốc lẫn lãi.
đến tư vấn thì đông mà nhân viên thì ít, họ nhất thời chen , đành vây quanh chờ đợi.
Đợi bao lâu, họ liền thấy ở một quầy hàng truyền đến giọng giận dữ:
“Bạn là ?
Vậy còn năm ngoái chính là ông chủ công ty các lừa chứng chỉ đấy!
Cứ cầm cái sổ rách rưới đó tra tới tra lui, thấy ông chủ các chính là tiếc tiền thừa nhận!
Mọi giải tán hết , mẩu tin tìm công ty đăng báo chính là lừa thôi!"
Nghe thấy lời , sắc mặt ít xếp hàng chờ đợi hồi lâu trong phòng bán vé đổi đột ngột:
“Sao như chứ!
Mình lặn lội đường xá xa xôi đến đây mà!"
“Tiếc tiền thì các đừng đăng tin tìm báo, lừa bọn đến đây bọn đủ điều kiện, đây chẳng là l.ừ.a đ.ả.o ?"
“ thế, còn tưởng ông chủ công ty khác với những kẻ đầu cơ thâm hiểm khác, hóa đều cùng một giuộc cả thôi!"
Mặc dù nhân viên công tác cố gắng trấn an cảm xúc của , nhưng vẫn càng càng phẫn nộ, thấy tình hình , vội vàng văn phòng phía tìm .
Rất nhanh đó, một đàn ông trẻ tuổi từ hành lang thông với phía bước phòng bán vé.
Khoảnh khắc rõ diện mạo đối phương, trong các công nhân viên của Tín Đức phấn khởi :
“Chính là !
Chứng chỉ của chính là bán cho !"
Người bên cạnh cô cũng hùa theo:
“Của cũng bán cho !"
Có thì sắc mặt lắm, :
“Những chúng ở đây ai chẳng là bán chứng chỉ cho ?
bây giờ chúng cũng chẳng ích gì, họ thừa nhận mới !
Bạn nãy , bán chứng chỉ đều do của công ty họ là , chứng chỉ chúng bán, rốt cuộc khấu trừ còn !"
Có lộ vẻ do dự:
“Không đến mức đó chứ?
Anh đăng tin tìm báo mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-172.html.]
Người đó :
“Ai mà họ đăng tin tìm là thật sự để tìm bọn , là để quảng cáo?"
“Mục đích gì, cứ xem là ngay thôi."
Mấy đều về phía đàn ông.
Anh cao, đến miền Bắc lẽ nổi bật lắm, nhưng Thượng Hải là thành phố miền Trung, chiều cao lên đến một mét bảy mươi lăm coi là khá , mà ít nhất một mét tám mươi.
Cộng thêm bộ vest đen chỉnh tề, tóc chải ngược thành kiểu đầu đinh, để lộ vầng trán rộng, lông mày đen đậm xếch lên, đôi mắt dài nhưng hẹp, sống mũi cao và thẳng, diện mạo khí chất như , đến cũng là tâm điểm của đám đông.
Mà đến những dịp như thế , cần hỏi cũng đây là ông chủ, huống hồ ít trong họ thấy quen mắt.
Người đàn ông, tức là Dương Chinh Minh, khi xuất hiện thẳng tới quầy, thấp giọng hỏi nhân viên công tác xảy chuyện gì.
Sau khi hiểu rõ sự tình, về phía đàn ông lớn tiếng gào thét lúc nãy, hỏi:
“Bạn chắc chắn chứng chỉ của bạn là bán cho chúng chứ?"
Mặc dù đàn ông đúng là bán chứng chỉ năm ngoái, nhưng bán cho Dương Chinh Minh và Vương Hạo, mà là những kẻ đầu cơ khác.
Điểm , ngay khi thấy tờ báo nhận .
Chỉ là trong lòng vẫn ôm hy vọng, nghĩ bụng lẽ kẻ đầu cơ thu mua chứng chỉ của báo tên thật.
Lại nghĩ việc mua bán riêng chứng chỉ giống như việc chứng chỉ trúng thưởng chơi cổ phiếu, việc chỉ cần mang phiếu trúng thưởng đến công ty chứng khoán đăng ký mua, còn việc là bán cả tờ chứng chỉ.
Những kẻ đầu cơ thu mua hàng trăm hàng nghìn tờ chứng chỉ, họ thể nhớ hết tên họ của từng bán chứng chỉ cho họ ?
Cho dù thu mua chứng chỉ của là họ, chừng cũng thể đục nước b-éo cò, lừa lấy khoản khấu trừ tiền đặt cọc?
Lại bởi vì khi Dương Chinh Minh xuất hiện, những tiếng bàn tán lưng đàn ông vẫn dứt, nên mặt chính là một trong hai em họ Dương, họ Vương.
Nói cách khác, thể là ông chủ của bất động sản Minh Hạo.
Người đàn ông lạnh :
“Nếu bán chứng chỉ cho các , hôm nay rảnh rỗi chạy đến đây gì?"
Dương Chinh Minh thông tin của đàn ông từ miệng nhân viên công tác, cầm cuốn sổ trải bàn lên lật lật, :
“ thông tin của bạn."
“Ai cái cuốn sổ của bạn ở ," đàn ông vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn, “việc khấu trừ bằng chứng chỉ rốt cuộc là thật giả thì bạn cứ một câu , đừng lôi cái cớ vớ vẩn là tra thấy thông tin của đây."
Dương Chinh Minh gấp cuốn sổ , giơ cao lên hỏi:
“Bạn từng thấy cuốn sổ ?"
Người đàn ông thèm suy nghĩ :
“Sổ của bạn, thấy ?"
Dương Chinh Minh :
“Nếu từng thấy, chứng chỉ của bạn chắc chắn bán cho ."
Trong lòng đàn ông thót một cái, nghĩ bụng chẳng lẽ quên chuyện gì ?
thấy lưng khẽ hỏi:
“Tại ?
Chứng chỉ của đúng là bán cho mà, nhưng thật sự nhớ là từng thấy cuốn sổ ."
“Mình cũng hiểu lắm..."
“Mẩu tin tìm đăng, lẽ thật sự chỉ là để quảng cáo, thực tế định bỏ tiền đấy chứ?"
“Không chứ?
Lúc nãy thấy thông qua xét duyệt, nhận hạn mức khấu trừ mà?"
“Ai những đó là 'cò mồi' ?"
Nghe thấy đàn ông thở phào nhẹ nhõm, mặt vẻ mặt phẫn nộ:
“Bạn nuốt lời thì cứ thẳng, cần lôi những cái cớ !
Mình tin, tất cả những đến đây hôm nay đều từng thấy cái cuốn sổ của bạn!
Chẳng lẽ bạn dám chứng chỉ của tất cả những đều bán cho bạn ?"
“Chứng chỉ của những khác bán cho dám khẳng định, nhưng của bạn chắc chắn bán cho ."
Dương Chinh Minh mở cuốn sổ , giơ lên cao, khi lý trí của cơn giận nuốt chửng, :
“Những bán chứng chỉ cho , cho dù nhận bìa cuốn sổ thì chắc chắn cũng nhớ rằng họ từng đăng ký thông tin cá nhân cuốn sổ , còn bạn, rõ ràng là chuyện ."
Nghe thấy lời , những lưng đàn ông đồng loạt vỡ lẽ:
“ đúng, nhớ là lúc bán chứng chỉ đăng ký thông tin, còn ký tên nữa cơ!"
“Mình cũng nhớ , lúc nãy mải bìa cuốn sổ mà quên mất chuyện ."
“Phải đó, vẻ như chuyện ?
Không lẽ thật sự nhầm , tưởng bán chứng chỉ cho ông chủ Dương nhưng thực tế là bán cho khác ?"
Nghe thấy những lời “vuốt đuôi" của mấy lưng, đàn ông tức hộc m-áu, nghĩ bụng các là những bán chứng chỉ mà lúc nãy còn nhớ chuyện , nhớ thì vấn đề gì chứ?
Người đàn ông nghĩ và cũng miệng như :
“Lúc nãy nhớ cuốn sổ chỉ một , bạn dựa cái lý do gì mà khẳng định chứng chỉ của bán cho các ?"
“Trên thông tin đăng ký của bạn."
“Ai các xé mất trang của !"
Người đàn ông lớn tiếng hỏi, “Hơn nữa thời gian trôi qua gần hai năm , các đưa một cuốn sổ là dùng để đăng ký lúc đó, bọn chắc chắn cuốn sổ là thật ?
Vạn nhất các bỏ nhiều tiền như , chỉ trích lục thông tin của một bộ phận cuốn sổ , thì những thực sự bán chứng chỉ cho các như bọn chẳng chỉ còn cách ngậm bồ hòn ngọt ?"