Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 189

Cập nhật lúc: 2026-03-12 09:58:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sảnh tiệc lớn lắm, nhưng cũng hề nhỏ, thể xếp mười hai bàn, vặn đủ .”

 

Và ở phía trong cùng của sảnh tiệc một sân khấu nhỏ, nhưng tối nay biểu diễn, phía chỉ bày một cái bàn vuông, ở giữa đặt một cái hòm bốc thăm, còn ở hai bên bàn thì bày đủ các loại giải thưởng.

 

Giải thưởng đều là đồ điện, giải nhất là tivi màu, giải nhì là tủ lạnh, giải ba là nồi cơm điện, trong đó giải nhất chỉ một suất, giải nhì hai suất, giải ba ba suất.

 

Lại còn một giải khuyến khích nữa, giá trị giải thưởng khá rẻ, là những đồ điện nhỏ như máy sấy tóc, đèn bàn, đèn pin.

 

Đồ điện nhỏ thì gì, nhưng tivi màu, tủ lạnh, nồi cơm điện xếp chồng lên trông vẫn ấn tượng, các nhân viên đẩy cửa , thấy cảnh tượng đó đều đồng loạt phát những tiếng kinh hô.

 

Vì phần thưởng hậu hĩnh nên sự kỳ vọng của đối với buổi tiệc tất niên nhanh ch.óng đẩy lên cao, còn lề mề nữa mà vội vàng tìm chỗ xuống, hy vọng thể sớm đến phần bốc thăm trúng thưởng.

 

Sau khi đến đông đủ, thấy thời gian gần đến, của bộ phận hành chính tìm ai nên đành tự lên sân khấu, cầm bản thảo diễn văn, micro về mục đích công ty tổ chức buổi tiệc tất niên .

 

Bài phát biểu dài, chỉ vài câu ngắn gọn là kết thúc , xong của bộ phận hành chính mời Diệp Vi lên vài câu.

 

Mặc dù mấy ngày khi tham gia đại hội tổng kết cuối năm của Đồ điện Tín Đức, Diệp Vi cảm thấy đến công ty thì chắc chắn sẽ nhiều lời nhảm nhí như , cứ ăn cơm phát hồng bao là xong.

 

thật sự đến lúc Hành Tinh Bảo Bối khai mạc tiệc tất niên và gọi tên, cùng hò reo, cô vẫn lên sân khấu vài câu.

 

Nội dung cũng dài, ý chính là năm nay công ty phát triển , đều vất vả !

 

Đồng thời cô hy vọng sang năm thể tiếp tục tràn đầy nhiệt huyết như năm nay, để công ty phát triển hơn nữa.

 

Tương ứng với đó, trong tương lai công ty sẽ dần dần nâng cao chế độ phúc lợi cho nhân viên, tăng thu nhập cho , hy vọng thể tiếp tục đồng hành cùng công ty.

 

Nói xong Diệp Vi liền đưa micro cho dẫn chương trình, để cô tiếp tục thực hiện các quy trình phía .

 

Vốn dĩ khi đưa micro cô định lên nữa, nhưng khi xuống chỗ còn ấm m-ông thì cô dẫn chương trình gọi lên để trao giải cho những nhân viên bốc thăm trúng máy sấy tóc.

 

Một hai , Diệp Vi dứt khoát luôn sân khấu.

 

Thấy cô ép việc", các nhân viên ở ngớt, đến lúc giải nhất bốc trúng thì bầu khí tại hiện trường thực sự đạt đến cao trào.

 

Cho đến khi phần bốc thăm trúng thưởng kết thúc và bữa tiệc tất niên bắt đầu, nụ gương mặt vẫn hề nhạt , ăn uống trò chuyện, bận rộn ngớt.

 

Nhân viên của Hành Tinh Bảo Bối đa là nữ giới, bàn tiệc ép uống r-ượu, nhưng sắp đến Tết , tâm trạng ai nấy đều , ít bằng lòng nhâm nhi một chút.

 

Tửu lượng của bố Diệp Vi đều , đặc biệt là cô, mặc dù ít khi uống nhưng thực sự đến lúc uống thì nửa cân r-ượu trắng bụng cũng chẳng thấy chút men nào.

 

Diệp Vi giống cô, uống ít nhưng t.ửu lượng khá.

 

Cô rót nửa ly r-ượu trắng, nếu đến mời r-ượu cô là tùy ý thì cô uống r-ượu trắng với , nếu đối phương cạn ly thì cô uống nước trái cây.

 

Suốt một buổi tối, say nhưng bụng thì no căng .

 

Ăn cơm xong Diệp Vi nhà vệ sinh một chuyến, lúc thì các nhân viên cơ bản đều lên xe công ty bao để về hết , chỉ còn Lê Hân, Giang Oánh và kế toán đang dọn dẹp nốt phần việc còn .

 

Diệp Vi chuyện liền nhíu mày:

 

“Sao bảo họ đợi một chút?"

 

“Trên xe còn chỗ nữa , với hai cô đều ở ký túc xá công ty, thể cùng về ," Giang Oánh giải thích , “Hai chúng ở cũng xa lắm, cùng về cũng thuận tiện."

 

Về lý thuyết là như , nhưng dịp Tết những chuyện xảy nhiều, Lê Hân và kế toán đều là con gái, ngộ nhỡ đường gặp kẻ cướp thì hai họ chắc đối phó nổi.

 

xe , thể gọi nữa, Diệp Vi :

 

“Thế , để gọi điện xem thể gọi xe taxi , đưa hai cô về mới về khu công nghiệp."

 

Lời với Giang Oánh, cô đương nhiên ý kiến gì, :

 

“Được."

 

Diệp Vi gật đầu, lấy chiếc “đại ca đại" từ trong túi , ngoài gọi điện thoại.

 

điện thoại còn kịp bấm thì reo lên, Diệp Vi kỹ thì thấy là Dương Chinh Minh, liền bắt máy :

 

“Alo?"

 

Dương Chinh Minh hỏi:

 

“Mọi kết thúc ?"

 

Diệp Vi hỏi về buổi tiệc tất niên, :

 

“Vừa mới kết thúc."

 

“Ừm, em về ?"

 

“Vẫn , đang định gọi điện thoại gọi xe taxi đây."

 

“Dịp Tết xe taxi nhiều, chắc là khó gọi đấy, hôm nay ăn cơm ở đường Hoàng Hà ?"

 

Dương Chinh Minh hỏi xong đợi Diệp Vi trả lời liền , “ xa lắm, qua đưa em về nhé?"

 

Diệp Vi từng đến nhà Dương Chinh Minh, sống cụ thể ở con hẻm nào, nhưng chuyện ở gần đây là thật, cô khựng một chút hỏi:

 

“Có thuận tiện ?

 

Em còn đồng nghiệp cùng nữa."

 

“Thuận tiện, tối nay việc gì khác."

 

“Vâng."

 

qua nhé?"

 

“Vâng."

 

Cúp điện thoại, Diệp Vi với Lê Hân mấy :

 

“Xe sắp qua ."

 

Lại hỏi kế toán về chi phí cụ thể của bữa cơm tối nay.

 

Kế toán đưa bảng kê chi tiết cho Diệp Vi, mức tiền ăn và phí thuê địa điểm thực bàn bạc xong từ , bây giờ thanh toán đổi, tối nay tăng thêm chủ yếu là chi phí đồ uống và r-ượu b-ia, nhiều lắm.

 

Diệp Vi xem qua một lượt đưa bảng kê cho kế toán, bảo cô cất kỹ để dùng sổ sách.

 

Dương Chinh Minh đến nhanh hơn tưởng tượng, vì Diệp Vi và Lê Hân đang lưng về phía phố nên thấy , Giang Oánh hai thì cứ ngỡ Diệp Vi gọi xe taxi nên trực tiếp phớt lờ luôn.

 

Một là vì chiếc Audi 100 trong mắt giới đại gia tuy coi là xe sang, nhưng bình thường sẽ phân biệt các mẫu xe, trong mắt họ thì cứ bốn cái vòng tròn đều là xe của tiền cả.

 

Và bọn Lê Hân tuy ít khi xe taxi, nhưng ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy , những mẫu xe taxi thường thấy là những loại nào, chiếc xe của Dương Chinh Minh rõ ràng là .

 

Hai là Dương Chinh Minh trông cũng chẳng giống lái xe taxi chút nào.

 

Mặc dù lúc thu nhập của nghề lái xe taxi cao, cũng chẳng ai quy định lái xe taxi trông như thế nào, nhưng khi thấy , cả hai đều trực tiếp phớt lờ luôn.

 

Cho đến khi tới, gọi một tiếng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-189.html.]

“Vi Vi."

 

Diệp Vi đầu , thấy liền mỉm :

 

“Sao đến nhanh ?"

 

“Tại ở gần mà."

 

Hai chào hỏi xong, Lê Hân gọi một tiếng “Giám đốc Dương", hạ thấp giọng với Giang Oánh hai rằng là ông chủ của Bất động sản Minh Hạo, đây từng tài trợ cho cuộc thi sơ tuyển do Hành Tinh Bảo Bối tổ chức.

 

Giang Oánh hai hiểu , nghĩ thầm đúng là đến đón thật, nhưng cũng đúng là tài xế.

 

Mặc dù Lê Hân cố ý hạ thấp giọng nhưng mấy xa, Diệp Vi thấy nên giới thiệu Dương Chinh Minh thêm nữa, chỉ tên của họ và bảo họ là đồng nghiệp.

 

Giới thiệu xong, mấy lên xe.

 

Lê Hân ba tự giác ghế , Diệp Vi khi ghế phụ, thắt dây an địa chỉ ký túc xá công ty, hỏi Dương Chinh Minh xem từng đến đó .

 

Khu chung cư cụ thể thì Dương Chinh Minh đúng là từng đến, nhưng con phố đó thì như thế nào, liền trực tiếp khởi động xe.

 

Trên đường ba ở ghế im lặng, đều là Diệp Vi và Dương Chinh Minh trò chuyện với .

 

cũng chính vì họ quá im lặng nên Diệp Vi vốn cảm thấy mất tự nhiên thì trò chuyện một hồi cũng cảm thấy mất tự nhiên theo, những câu trả lời luôn ngắn gọn.

 

Dương Chinh Minh nhanh ch.óng nhận , nghiêng đầu đầy vẻ thắc mắc Diệp Vi một cái, do dự một chút hỏi:

 

“Buổi tiệc tất niên tối nay tổ chức thế nào?

 

Có thuận lợi ?"

 

“Thuận lợi, đều vui vẻ."

 

“Vậy em..."

 

Chưa hết câu, nhớ ghế vẫn còn nên liền nuốt lời trong, đổi giọng :

 

“Vậy thì ."

 

Đến phố đó thì đổi thành Diệp Vi chỉ đường, đưa đến tận cổng khu chung cư mới xuất phát tiếp.

 

Lê Hân và kế toán , ghế càng trở nên im lặng hơn, lời của Diệp Vi và Dương Chinh Minh cũng ít , cho đến khi sắp về đến khu tập thể, Diệp Vi chợt nhớ hỏi:

 

“Chị vẫn còn ở chỗ cũ ?"

 

Giang Oánh chậm mất nửa nhịp mới :

 

chuyển nhà một thời gian , nhưng ở cũng xa lắm, hai cứ để xuống ở phía ngoài là ."

 

Cơ cấu dân cư ở khu tập thể phức tạp hơn, Diệp Vi yên tâm, kiên quyết đưa cô đến tận lầu.

 

Đợi trong xe còn ai khác, Dương Chinh Minh mới hỏi:

 

“Tối nay trông em vẻ hào hứng cho lắm?"

 

Diệp Vi ngẩn :

 

“Có ?"

 

“Có."

 

“Chắc là mệt , buổi tiệc tất niên tiêu tốn quá nhiều cảm xúc," Diệp Vi xoa xoa mặt , “Tối nay em còn uống chút r-ượu nữa."

 

“Có thể ngửi thấy mùi đấy."

 

“Có mùi r-ượu ?"

 

Diệp Vi vội vàng cúi đầu ngửi ống tay áo, “Em cứ ngỡ ở ngoài hóng gió một lúc lâu thì mùi r-ượu tan hết chứ."

 

“Một chút thôi."

 

Dương Chinh Minh , hỏi, “Bao giờ thì các em nghỉ Tết?"

 

“Có ngày mai về , nhưng chính thức nghỉ là đến ngày 29, công ty các thì ?"

 

“Đã cho nghỉ ."

 

“Anh cũng nghỉ ?"

 

“Nghỉ , thấy chút buồn chán."

 

Diệp Vi :

 

“Để những nghỉ mà thấy câu của thì chắc chắn họ sẽ trợn trắng mắt với cho mà xem."

 

“Còn em thì ?"

 

“Em là lịch sự, sẽ trợn trắng mắt với ," Diệp Vi xoay xoay cổ tay , “ mà tay ngứa chút thôi."

 

Lần đến lượt Dương Chinh Minh , đưa tay về phía Diệp Vi:

 

“Cho em đ-ánh đấy."

 

Diệp Vi đưa tay , bộ vỗ nhẹ một cái mu bàn tay , nhưng lúc định rụt tay về thì lật tay nắm lấy.

 

Cô mở to mắt, gọi:

 

“Dương Chinh Minh!"

 

Dương Chinh Minh chẳng hề ý định buông tay cô , nghiêng đầu về phía cô :

 

đang lái xe đấy."

 

“Anh đang lái xe mà còn nắm tay em nữa."

 

Diệp Vi thực sự trợn trắng mắt với .

 

“Để nắm một lúc thôi, chỉ một lúc thôi mà."

 

Giọng thấp, thấp đến mức giống như một tiếng thở dài, lọt tai Diệp Vi, giống như đang ẩn chứa chút mệt mỏi nào đó.

 

Diệp Vi im lặng , đưa bàn tay còn , xoa xoa đầu .

 

Thật kỳ diệu, con trông lạnh lùng cứng rắn, nhưng tóc mềm.

 

Lúc mới gặp để kiểu tóc Quách Phú Thành đang phổ biến, kiểu tóc thực kén , ngoại hình thì để kiểu là soái ca kiểu Hong Kong, ngoại hình bình thường để thì sẽ thấy bình thường, còn nếu thì dễ giống mấy tên Hán gian trong phim truyền hình.

 

Dương Chinh Minh là loại .

 

từ bao giờ, đổi sang kiểu tóc vuốt ngược trông trưởng thành hơn, kiểu tóc chải chuốt khá phiền phức, cần dùng keo xịt tóc để định hình.

 

Sau khi định hình xong, tóc từng lọn từng lọn một, là mềm cứng.

 

 

Loading...