Nhật Ký Phát Tài Ở Thượng Hải Những Năm 90 [Đạn Mạc] - Chương 258
Cập nhật lúc: 2026-03-12 10:09:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì khi sự việc vỡ lở, phía Thiết điện Tín Đức đưa một thông báo, nội dung đại khái thể tóm gọn là yêu cầu nhân viên kiềm chế hành vi của , đừng bôi nhọ nhà máy.”
Sau khi thông báo đưa , một lo lắng nếu loạn đến cuối cùng cổ phiếu đòi mà công việc cũng mất luôn, nên chọn cách hòa giải với bên mua.
cũng những chẳng thèm quan tâm đến thông báo của nhà máy, vẫn cứ nhảy nhót lung tung, bày một thái độ thề đòi cổ phiếu bằng .
Và Chu Vinh chính là loại thứ hai đó.
Vì về chuyện , nên cuối năm nhận điện thoại của Trần Linh, tin Chu Vinh ch-ết, Diệp Vi chẳng hề cảm thấy bất ngờ chút nào.
Chương 120 C-ái ch-ết của Chu Vinh - Mặc dù Trần Linh trong điện thoại chút mập mờ...
Mặc dù Trần Linh trong điện thoại chút mập mờ che giấu, nhưng từ thái độ lấp lửng của chị , Diệp Vi đại khái thể đoán nguyên nhân c-ái ch-ết của Chu Vinh.
Rất khả năng liên quan đến mấy vụ kiện mà ông theo đuổi trong năm nay.
, năm nay Chu Vinh chỉ đ-ánh một vụ kiện, mà tất cả những vụ kiện khiến ông rước họa đều cùng một lý do.
Đại khái là bốn năm , trong thời gian Thiết điện Tín Đức chuẩn niêm yết, do cơ quan chức năng ban hành chính sách tạm dừng niêm yết cổ phiếu mới, cộng thêm việc lúc bấy giờ những cổ phiếu niêm yết giảm xuống giá phát hành.
Những tin dồn dập khiến ít nhân viên từng đăng ký mua cổ phiếu nội bộ lúc đó sinh hoảng loạn, lũ lượt kéo thị trường đen bán tháo cổ phiếu Tín Đức.
Chu Vinh chính là một trong những vội vàng bán tháo cổ phiếu lúc bấy giờ.
Bởi vì ông nắm giữ hai vạn cổ phiếu, lượng khá lớn, mà lúc đó tình hình thị trường chứng khoán , lạc quan về Tín Đức cũng nhiều, nên hầu như chẳng ai sẵn lòng ôm hết đống cổ phiếu trong tay ông một lúc.
Số cổ phiếu ông nắm giữ cuối cùng bán theo từng đợt, đơn hàng nhỏ nhất lẽ chỉ giao dịch hai ba trăm cổ phiếu, còn đơn hàng lớn nhất là tám nghìn cổ phiếu.
Lúc đó khi bán hết cổ phiếu Tín Đức, Chu Vinh lập tức ném hết tiền thị trường chứng khoán, kết quả là mất trắng, ông cũng vì thế mà đổ bệnh.
Bệnh thật bệnh giả thì Diệp Vi , nhưng cô vợ ông khi chuyện loạn một trận, ban đầu ly hôn, nhưng đến cuối cùng vì nghĩ cho con cái nên cũng ly hôn .
vợ Chu Vinh mất sự tin tưởng đối với ông , nên nắm giữ hết tiền bạc.
Sau vì để ông hết hy vọng, bà mang hết tiền tiết kiệm trong nhà mua nhà.
Ồ đúng , bà mua đúng dự án khu nhà đầu tiên mà Dương Chinh Minh phát triển.
Bởi vì lúc đó Dương Chinh Minh vì bán nhà nên nghĩ một chiêu thức marketing đặc biệt, nên những ở khu tập thể nếu chọn v-ay v-ốn ngân hàng để mua nhà thì cơ bản thể miễn khoản trả .
Còn vợ chồng Chu Vinh vì bán phiếu đăng ký mua nhà cho Dương Chinh Minh, nên họ hưởng ưu đãi .
Vì chuyện mà Chu Vinh cảm thấy mua căn nhà quá lỗ, ở nhà ít cãi với vợ.
Đợi đến khi Thiết điện Tín Đức niêm yết, giá cổ phiếu tăng vọt, hai vợ chồng họ càng cãi dữ dội hơn.
Chu Vinh cảm thấy nếu vợ ông mang hết tiền tiết kiệm mua nhà, thì bây giờ ông mua cổ phiếu của nhà máy chắc chắn kiếm một khoản lớn.
Vợ ông thì nghĩ nếu Chu Vinh vội vàng bán sạch quyền sở hữu cổ phần đăng ký mua, động đến tiền tiết kiệm, thì gia đình họ bây giờ cũng phất lên .
Lại Chu Vinh nghĩ như , bà càng thấy ông là kẻ xa trông rộng.
Hai vợ chồng cãi dứt.
Hơn nữa giá cổ phiếu Tín Đức càng tăng, họ càng cãi hăng, đến cuối cùng đến phát ghét, năm 95 còn qua hết, họ đến cục dân chính thủ tục ly hôn.
Thực khi ly hôn, hai họ cũng tranh chấp về tài sản.
Họ tên hai căn nhà, một căn là nhà ở công vụ do nhà máy phân cho Chu Vinh, vì là nhà cũ, diện tích nhỏ nên nhà họ phân hai gian.
Năm 94 cải cách nhà ở, vợ Chu Vinh tự mua đứt căn nhà .
Nên tính họ tên hai căn nhà.
khu tập thể Nhà máy Cơ khí vốn dĩ vị trí cũng bình thường, hai gian nhà họ ở là nhà cấp bốn cũ, nhà vệ sinh còn dùng chung với cả sân, môi trường kém xa hai gian nhà lầu của nhà họ Diệp, nên khi cải cách nhà ở, giá nhà tăng mấy.
Còn căn nhà ở Hỗ Đông mặc dù lúc mua vì đủ tiền nên vợ Chu Vinh vay ngân hàng một khoản, đến lúc họ ly hôn khoản vay vẫn trả hết.
lúc đó giá nhà Hỗ Đông tăng lên , nên căn nhà đó giá trị hơn căn nhà cũ ở khu tập thể nhiều.
thứ nhất là căn nhà đó do vợ Chu Vinh quyết định mua, thứ hai là con cái chọn theo , vợ Chu Vinh bày tỏ thái độ là để căn nhà Hỗ Đông cho bà , Chu Vinh cần chu cấp tiền nuôi dưỡng nữa.
Chu Vinh trong lòng cân nhắc một chút, liền lấy hai gian nhà ở khu tập thể.
Vốn dĩ Chu Vinh công việc chính thức, nhà, dù ly hôn chia tiền tiết kiệm thì cuộc sống vẫn dễ chịu.
con ông lúc nào cũng đầy tham vọng, thích lăn lộn.
Vừa ly hôn xong, ông bán ngay căn nhà đó , bỏ tiền thuê phòng trong khu tập thể để ở.
Tiền cầm trong tay ông chẳng gì khác mà ném hết thị trường chứng khoán để mua cổ phiếu Tín Đức.
Lần vận may của ông tệ, lao thị trường lâu thì đón ngay đợt thị trường khởi sắc năm 96, kiếm ít tiền.
phong cách chơi chứng khoán của ông bao giờ đổi, luôn là khi giá đang tăng thì lúc nào cũng thấy giá còn tăng nữa, đến khi giá giảm thì tháo chạy nhanh hơn bất cứ ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/nhat-ky-phat-tai-o-thuong-hai-nhung-nam-90-dan-mac/chuong-258.html.]
Tất nhiên, những đó, Chu Vinh vẫn kiếm chút tiền.
Chỉ là con ông cũng v-ĩnh vi-ễn thế nào là đủ, càng bốn chữ “dừng đúng lúc" thế nào, nên khi thị trường lao dốc, ông chẳng yên bao lâu lao .
Lần Chu Vinh nhắm cổ phiếu mới.
Khi thị trường ảm đạm, cổ phiếu cũ trồi sụt thất thường khó nắm bắt, ông cảm thấy cổ phiếu mới tương đối hơn, chỉ cần hỏi thăm kỹ tình hình của công ty sắp niêm yết thì xác suất kiếm tiền là lớn.
năm 96, tình trạng mượn vỏ để niêm yết ngày càng nhiều, tình hình cụ thể của công ty cũng ngày càng khó hỏi thăm.
Chu Vinh chỉ là một bình thường, mối quan hệ đặc biệt, tầm cũng bình thường, tâm lý chơi chứng khoán kém, tự nhiên là thua hết đến khác, thua vẫn chơi tiếp, cho đến khi nướng sạch cả tiền bán nhà.
Và Chu Vinh cũng trong quá trình đó mà tính tình ngày càng cực đoan, công việc bắt đầu liên tục xảy sai sót.
Thực khi Thiết điện Tín Đức cổ phần hóa, kinh tế nhà nước vẫn chiếm ưu thế, và tình hình kinh doanh của nhà máy, cái “bát cơm sắt" của Chu Vinh vẫn còn đó.
Chỉ cần ông sẵn lòng nhận đàng hoàng, điều chỉnh thái độ việc, thì dù một thời gian trạng thái , các lãnh đạo cấp cũng sẽ truy cứu.
một từng kiếm tiền nhanh thì khó để việc một cách thiết thực.
Đặc biệt là năm La Lệ Quyên nghỉ hưu, Trần Linh thăng chức lên, chức vụ phó trưởng phòng vốn dĩ khả năng rơi tay Chu Vinh.
Ông thâm niên mà, mặc dù bây giờ bằng cấp nổi trội nhất trong phòng, nhưng ông học nâng cao, miễn cưỡng thể bù đắp khuyết điểm đó.
Chỉ cần ông thể hiện thì khả năng thăng chức là lớn.
lúc đó vì thị trường chứng khoán tăng mạnh, cả trái tim ông đều đặt đó, việc vô cùng cẩu thả.
Trần Linh thấy , khi lãnh đạo cấp hỏi ý kiến chị , chị đề cử Cung Thu Bình mới vài năm.
Chu Vinh tin, chẳng những tự kiểm điểm bản , mà chỉ cảm thấy Trần Linh đang nhắm ông , liền cãi với chị một trận tơi bời.
Với tâm lý như , tự nhiên khi liên tục xảy sai sót chỉ , ông hề nhận một cách t.ử tế, thậm chí còn ngang nhiên với Trần Linh rằng “chẳng vẫn xảy chuyện gì ?", ám chỉ Trần Linh đang chuyện bé xé to.
Nên khi ông sai hóa đơn, và hề thông qua sự kiểm tra của Trần Linh mà gửi trực tiếp , khiến lợi ích của nhà máy suýt chút nữa tổn hại, và sự việc cũng thể bưng bít nữa, Trần Linh giúp ông .
Mặc dù vì Chu Vinh thâm niên cao, sa thải ông là đáng, nhưng lãnh đạo nhà máy để ông tiếp tục việc ở phòng tài vụ nữa, mà trực tiếp điều ông sang phòng bảo vệ để trông cổng.
Bây giờ giống như những năm , thời kỳ kinh tế kế hoạch, phòng bảo vệ chỉ là trông cổng, mà trong nhà máy, địa vị của họ tương đương với công an ở đồn cảnh sát.
bây giờ, trách nhiệm công việc của phòng bảo vệ chỉ còn mỗi việc trông cổng.
Địa vị xã hội của nhân viên bảo vệ trong nhà máy cũng tụt dốc thê t.h.ả.m.
Chu Vinh từ một cán bộ phòng tài vụ rơi xuống mức đó, trong lòng đương nhiên là cam tâm, nên ông oán hận lãnh đạo nhà máy, cũng “đ-ập nồi dìm thuyền" mà trực tiếp xin thôi việc.
Chu Vinh rõ ràng thể điều đó một cách hiên ngang như .
Vì chơi chứng khoán, ông bán nhà từ lâu, hiện tại là đang thuê nhà để ở.
Mà ông tiền tiết kiệm, cơ bản là phát lương xong mới tiền trả tiền nhà.
Ông tuổi cao, ngoài tìm việc hề dễ dàng, nếu trong vòng một hai tháng tìm việc, ông chỉ húp cháo mà lẽ còn ngủ ngoài đường.
Chu Vinh còn cách nào khác, đành nén giận, tiếp tục việc ở phòng bảo vệ.
Và trong mắt chính ông , đó gọi là “ gai nếm mật", chờ đợi thời cơ.
Vừa qua Tết năm nay, Chu Vinh chờ cơ hội.
Những đây mua quyền sở hữu cổ phần của ông , vì qua thời hạn khóa vẫn thể sang tên trực tiếp, nên buộc tìm đến Chu Vinh.
Người đầu tiên tìm đến cửa mua lượng cổ phiếu nhiều, chỉ hai trăm cổ phiếu, tính theo giá cổ phiếu lúc đó thì chỉ bán một vạn tệ.
Nên Chu Vinh mặc dù nảy sinh ý định, nhưng yêu cầu nhiều, chỉ đòi một nghìn tệ tiền lót tay.
Người đó trong lòng mặc dù mấy vui vẻ, nhưng nghĩ đến việc cổ phiếu Tín Đức đang tăng giá , một hồi giằng co, cuối cùng cũng đồng ý đưa tiền.
Chu Vinh cầm tiền , hề tiêu xài hoang phí, ông đầu tìm một luật sư, tư vấn cho ông trường hợp thể đòi quyền sở hữu cổ phần bán lúc .
Biết khả năng đòi là lớn, và cái ông cần trả ngoài khoản tiền mà bên mua thanh toán lúc giao dịch và tiền lãi trong những năm qua, lẽ thẩm phán sẽ tùy tình hình mà yêu cầu ông trả một khoản bồi thường cho đối phương theo tỷ lệ, nhưng so với giá trị hiện tại của cổ phiếu thì khoản tiền đó sẽ nhiều.
Ngoài , cũng thể thẩm phán sẽ yêu cầu ông chịu án phí.
Chu Vinh xong liền hỏi thăm chi tiết xem án phí thường là bao nhiêu, cao, liền yên tâm chờ đợi những mua năm xưa tìm đến cửa —
Ông thực sự chủ động tấn công, nhưng những mua đó đều là lạ mà ông tìm thấy thị trường đen, đối phương thông qua thông tin giấy chứng nhận quyền sở hữu cổ phần dễ dàng tìm thấy ông , nhưng ông thì ngay cả tên tuổi của đối phương cũng nhớ rõ, thực sự là cách nào tìm .
Và khi những mua đó lượt tìm đến cửa, Chu Vinh hề chọn cách kiện tụng với tất cả .
Trong mắt Chu Vinh, với giá cổ phiếu Tín Đức lúc đó, kiện với những chỉ mua hai ba trăm cổ phiếu là mấy bõ công.
Bởi vì hai ba trăm cổ phiếu chỉ trị giá hơn một vạn tệ, nếu ông chịu phí luật sư, trả tiền nhận lúc đó cùng với tiền lãi, và bồi thường, thì tiền ông cầm về cũng chỉ vài nghìn đến một vạn.
Mà nếu vì cùng một lý do mà ông cứ dăm bữa nửa tháng chạy tòa, lẽ sẽ ảnh hưởng đến cách của thẩm phán đối với ông , ảnh hưởng đến kết quả của vụ kiện liên quan đến những giao dịch lớn.